All posts by admin

Nhập viện vì bị hủy hôn trước ngày cưới

Anh nói cần có tương lai, cần có vợ, tôi không phải là tương lai của anh. Tôi như người vừa rớt từ trên cao xuống, khoảng thời gian đó tôi như người điên, không ăn không ngủ và cuối cùng phải nhập viện vì chứng trầm cảm nặng.

Khi viết nên những dòng tâm sự này tôi đã trải qua những tháng ngày điều trị tâm lý ở bệnh viện, thời gian cũng gần năm rồi mà nỗi đau như mới ngày hôm qua. Tôi năm nay 28 tuổi. Anh và tôi là đồng nghiệp của nhau, cả hai cùng công tác trong một trường THCS, anh về trường công tác trước tôi vài năm.

Năm đầu khi mới về trường thật lòng tôi không hề có chút tình cảm nào với anh cả vì nhìn chung anh chẳng có nét gì đặc biệt, lại lớn tuổi hơn tôi. Nhưng qua vài lần đi café cùng những đồng nghiệp, mọi người cũng muốn vun vén cho tôi và anh. Lúc đó tôi chỉ im lặng và cười rồi thỉnh thoảng anh có đưa tôi về vài lần vì trời tối. Sau đó chúng tôi hay liên lạc và quan tâm nhau hơn.

Thời gian sau tôi và một người bạn mở tiệm nhỏ để mua bán mỹ phẩm, khoảng thời gian đó cũng là dịp hè nên thỉnh thoảng anh ghé tiệm chơi nhưng tình cảm của tôi cũng chỉ xem anh như một người bạn hơn bình thường. Trong một lần trường tổ chức đi tham quan hè anh đã chủ động đến nhà chở tôi đến trường. Kết thúc chuyến tham quan, do hành lý nhiều nên anh phải ghé nhà để bỏ lại, tôi cũng rất ngỡ ngàng trước sự việc như vậy.

Sau lần đó anh thỉnh thoảng chở tôi về nhà và trong một lần mẹ anh đã đề nghị chúng tôi cưới. Tôi thật bất ngờ trước sự việc và tôi đã từ chối với lý do còn đi học nâng cao, chưa thể cưới. Tôi sợ mình không làm tròn bổn phận của con dâu khi phải vừa đi làm vừa đi học và cũng chưa chuẩn bị tâm lý để làm mẹ. Nhưng ba mẹ anh đã trấn an tôi là không cần làm dâu con gì cả, cứ cưới đi rồi về ở đâu thì ở và cũng không có con liền đâu mà sợ.

Cứ như thế tôi chỉ im lặng và mẹ anh đã đến nhà tôi xin hỏi cưới. Ba mẹ và các anh trong nhà tôi mọi người cũng hối thúc vì nhìn thấy anh hiền lành, sau này về không bay bướm lăng nhăng vì dù sao anh cũng là giáo viên, gia đình sợ tôi kén chọn sau này sẽ gặp người không đàng hoàng.

Rồi lễ dạm ngõ cũng được tiến hành, thời gian quen nhau tôi rất buồn và cũng góp ý nhiều lần vì tính thờ ơ và vô tâm của anh. Anh không hề quan tâm đến tôi, xem tôi muốn gì và cần gì, tôi trách móc thì anh bảo: anh nói với em anh không biết quan tâm đến phụ nữ, anh rất dở việc đó. Từ lúc quen nhau cho đến ngày đính hôn anh chỉ tặng tôi duy nhất món quà nhân dịp sinh nhật, món quà đó là do cô bạn đồng nghiệp nhắn tin rủ anh tổ chức sinh nhật cho tôi. Tình cờ tôi biết được do cô đồng nghiệp đó gửi nhầm tin nhắn, thay vì phải gửi cho anh thì cô đó lại gửi cho tôi.

Tôi cũng không trách hay hờn giận vì anh không tặng quà cáp hay ga lăng. Lúc đó tôi cứ nghĩ rằng thôi anh ấy đã nói vậy thì mình cũng không buồn làm gì, vì như vậy chắc là anh ta sẽ chẳng biết ga lăng với phụ nữ nào ngoài tôi. Nhưng cuộc đời đâu suôn sẻ như mình muốn, trong khoảng thời gian đó tôi và anh luôn cãi vã, nhiều lúc tôi muốn đem trả rượu nhưng vì sĩ diện, tôi sợ mọi người bàn tán, sợ dư luận.

Dù đã làm lễ đính hôn với tôi nhưng anh vẫn đi uống rượu với những cô gái khác và để cho những người con gái đó dùng điện thoại của anh để gọi cho tôi khiêu khích. Sự việc đó ba mẹ anh cũng biết vì chính mẹ anh đã nghe điện thoại của những cô gái đó. Cô gái đó liên tuc gọi điện quấy rối, cô ta còn bảo với mẹ của anh rằng bây giờ anh nhậu say và đang ở nhà cô ta ngủ.

Mẹ anh bảo tôi chở bà đến địa chỉ nhà đó để tìm anh nhưng trên đường đi thì gặp anh đang đi về. Sau lần đó tôi muốn dứt khoát thì anh năn nỉ hứa sẽ không bao giờ làm cho tôi buồn nữa, nhưng sự việc chỉ được một tháng rồi đâu lại vào đấy. Tôi lại tiếp tục nhận được những tin nhắn và lời nói xúc phạm từ học trò phổ cập của anh.

Thời gian đó chúng tôi thường xuyên có những trận cãi nhau, anh đã nói với tôi nhà em chưa chắc giàu bằng nhà anh, em cũng đâu có đẹp gì đâu. Những lời nói đó như xoáy vào tim tôi, tôi rất buồn, khi đó gia đình lại có chuyên, ngoại tôi bị bênh nan y, cả nhà đang rất buồn, mẹ tôi cũng cảm nhận được tâm trạng của tôi và hỏi. Tôi đã kể lại những lời anh đã nói, ba mẹ tôi rất buồn vì người con rể tương lai không tôn trọng gia đình mình.

Ba mẹ tôi muốn tôi đem trả sinh lễ và hủy bỏ cuộc hôn nhân này vì sống với người lăng nhăng và không tôn trọng gia đình mình như vậy sẽ không có hạnh phúc. Khoảng thời gian đó bên nhà anh cũng tổ chức lễ cưới cho em trai của anh, anh gặp tôi ở trường và nói sắp đám cưới em trai anh, em có đi không? Mặc dù đang rất buồn nhưng tôi nghĩ người em kia và mình đâu mâu thuẫn gì, chẳng lẽ mình không đi thì khó coi, dù gì chúng tôi cũng làm lễ hỏi rồi.

Mẹ anh đã đến gia đình tôi để mời đám cưới, bà nói: Bữa đó có ai mời anh chị không, nếu có tôi rút thiệp lại. Ba mẹ tôi lúc đó rất buồn vì những lời nói như vậy. Mẹ anh nói với ba mẹ tôi là tôi xem thường nhà bên đó hay sao mà không thấy ghé chơi, ở lại buổi trưa ở trường cũng không thấy vào nhà để nghỉ ngơi.

Thật sự lúc đó tôi vừa phải đi làm, thứ bảy và chủ nhật còn đi học. Chỉ thỉnh thoảng tôi mới qua chơi, nếu có dịp đi đâu tôi vẫn mua quà cáp về biếu gia đình anh. Còn anh thì ngược lại, chưa bao giờ anh mua biếu ba mẹ tôi bất cứ thứ gì, nếu có tổ chức đi ăn uống thì ba mẹ tôi là người trả tiền. Những gì tôi góp ý với anh, anh về nói lại với mẹ anh cả, tôi trách anh không quan tâm đến tôi thì mẹ anh nói: chứ nó muốn mày quan tâm sao nữa?

Tôi và anh dạy chung trường nhưng buổi trưa tôi ở lại còn anh đi về nhà vì nhà anh gần trường hơn nhà tôi, anh cứ vô tâm đi về, chẳng hề mời tôi về nhà hay hỏi han tôi ăn gì. Trước đám cưới của em anh, nhà tôi có tổ chức giỗ nhỏ cho nội vậy mà anh cũng chẳng qua hay có lời nói xin lỗi nào với ba mẹ tôi. Hôm sau mặc dù rất buồn và giận nhưng tôi vẫn đi đám cưới, tôi có bàn với anh nên đi mừng đám cưới em bằng tiền hay sao? Anh bảo tùy tôi, suy nghĩ mãi tôi quyết định mua nữ trang để làm quà cưới.

Khi tôi đi đám cưới về ba mẹ bắt tôi phải nhanh chóng mang lễ vật trả lại vì không muốn dính líu tới gia đình đó. Lúc đó ngoại tôi đã rất yếu rồi, ba mẹ tôi không muốn khi ngoại mất gia đình đó sẽ đi cúng viếng vì làm như vậy chúng tôi sẽ còn ràng buộc nhau. Tôi đã cố năn nỉ và xin lỗi ba mẹ bỏ qua vì tôi sợ sự đổ vỡ. Tôi qua nhà anh muốn trình bày hết với ba mẹ anh nhưng tôi không thể nói thành lời được, tôi đã năn nỉ anh hãy qua xin lỗi ba mẹ tôi một tiếng vì đã có những lời xúc phạm tới gia đình nhưng anh vẫn im lặng.

Trước hai ngày ngoại tôi mất, tôi nhập viện vì có khối u phải mổ, ngày tôi nhập viện cũng là ngày nghỉ chuyên môn của anh nên tôi nhờ anh chở đi. Xuống đến bệnh viện anh bỏ tôi ở cổng rồi đi chích ngừa viêm gan, một mình tôi ở bệnh viện với đủ thứ thủ tục và làm các xét nghiệm trước khi lên ca mổ. Anh chích ngừa xong chạy về nhà ở gần đó (nhà anh có hai ngôi ở hai nơi), khi làm xong các thủ tục để nhập viện thì mới gọi cho anh. Anh đến đón nhưng chẳng có lời hỏi thăm gì đến tôi.

Hôm sau tôi lên bàn mổ thì anh vẫn đi dạy bình thường, mẹ anh muốn đi cùng tôi và mẹ tôi đến bệnh viện nhưng thực sự là để gặp mặt mẹ tôi trách móc vì ba mẹ tôi không đi dự đám cưới. Khi ngoại tôi mất gia đình anh đến chia buồn nhưng sau đó cũng được đem ra kể công, nào là đã đi đến bệnh viện khi tôi mổ, nào là gia đình có hữu sự…

Sau đám tang của ngoại, tôi thường xuyên vào nhà anh vào buổi trưa hơn vì trước đó đã có góp ý, tôi cũng cố gắng khắc phục nhưng càng ngày mẹ anh càng quá quắt hơn. Bà bảo tôi sao không về góp ý với ba tôi vì ba tôi khó khăn và kỳ cục, bà còn bảo nếu biết trước vậy đã không đi hỏi cưới tôi cho anh. Thật sự khi nghe những lời nói đó nước mắt tôi cứ muốn trào ra, không ngờ mình đã cố gắng làm bổn phận của một người sắp làm dâu nhưng sao quá khó khăn.

Hơn bao giờ hết, lúc đó tôi cần anh để động viên, chia sẻ nhưng không, anh bảo tôi rằng ba mẹ, anh em, bạn bè là trên hết, tôi chẳng là gì. Ba mẹ có chửi mắng sai anh vẫn cho là ba mẹ đúng em không có quyền nói lại. Tôi có nói với anh mình cưới nhau một thời gian rồi anh xin ba mẹ cho mình ra ở riêng dù ở nhà tranh vách đất hay che tạm để ở cũng được. Em không muốn vì em mà anh khó xử nhưng anh đã bảo không bao giờ ra ở riêng, nếu anh cưới em về mà em không ở chung thì dù có con đi nữa anh cũng bỏ.

Chuyên gì tới cũng tới, ba mẹ anh qua nhà tôi để nói với ba mẹ tôi bây giờ cưới thì về ở chung còn không thì trả nữ trang lại đây. Trước đó tôi và anh đã cãi nhau kịch liệt và tôi để anh chọn, anh chọn như thế nào tôi cũng chấp nhận, cuối cùng anh chọn chia tay. Anh nói với tôi anh cũng cần có tương lai, cần có vợ, em không phải là tương lai của anh, cưới vợ về mà không muốn làm vợ lại muốn làm mẹ.

Tôi như người vừa bị rớt từ trên cao xuống, khoảng thời gian đó tôi như người điên không ăn cũng không ngủ và cuối cùng tôi phải nhập viện vì chứng trầm cảm nặng. Tôi gọi cho anh thì anh bảo em phải cám ơn gia đình em vì nhờ gia đình em mà em được như vậy đó. Em không hề yêu anh, em lấy anh vì cái khác. Chia tay xong là anh quen ngay cô đồng nghiệp mới về trường và họ cảm thấy hãnh diện như thế. Tôi vẫn ngày ngày gặp mặt họ vì công việc của tôi nơi đó tôi thấy thuận lợi nên không muốn chuyển công tác.

Đối với tôi bây giờ không còn tình yêu chân thật nữa, cũng may mắn là tôi và anh chưa đăng ký kết hôn và cũng chưa vượt quá giới hạn nhưng nỗi đau ngày nào vẫn còn âm ỉ.

Tôi gửi những dòng tâm sự này đến những bạn còn lưỡng lự trong hôn nhân: hãy thân trọng tìm hiểu đối phương thật kỹ trước khi đi đến hôn nhân. Trong bất cứ ngành nghề nào cũng có người tốt và kẻ Sở Khanh, ngày trước tôi cứ nghĩ lấy người cùng nghề để dễ chia sẻ và cảm thông nhưng hoàn toàn không phải vậy.
Gửi đến những người mẹ chồng tương lai: xin hãy cảm thông và yêu thương những nàng dâu. Hãy chỉ bảo họ nếu họ làm sai như những đứa con mình sinh ra vì họ cũng rất muốn làm vừa lòng và yêu thương kính trọng các mẹ.

A

“Bởi vì em thật đặc biệt”

Sáng ra, nó nhận được lệnh sếp nhờ phiên dịch hộ tay chuyên gia người Ấn vốn sang đây từ đầu tuần. Xuống đến chỗ hẹn thấy mỗi anh bạn người Ấn đang toe toét cười khoe hàm răng trắng thẳng tắp, chúc buổi sáng tốt lành. Nó cười thân thiện đáp lại.

Trái tim đặc biệt
Trái tim đặc biệt

Capin có vẻ vui, chuyện tía lia: “Tôi cũng hay nói nhưng mọi người có vẻ không hiểu lắm”, nó tủm tỉm nghĩ thầm thì anh nói khó nghe thật mà và nhìn anh khẽ dặn: “Anh nói chậm một chút đi”.

 

Capin bối rối giải thích: “Tôi không thể nào ăn được thức ăn Việt Nam, may mà đã kịp qua siêu thị mua ít đồ khô ăn sẵn”, nó cười và hiểu ra là vì đói nên mới nhờ nó đi cùng xuống nhà bếp, để xin nước nóng và mượn lò vi sóng cho anh hâm thức ăn. Nó chẹp miệng, người như con tịnh thế kia mà mấy ngày liền phải ăn mì tôm và thức ăn khô kể cũng tội.

 

Đôi khi dáng vẻ thất vọng của anh ta khi nói mà nó không hiểu, khiến nó buồn cười. Nó vui vẻ bắt chuyện phiếm với Capin: “Ngày trước bố tôi cũng làm cho công ty của Ấn Độ, mấy người sếp của ông đều phải lôi theo một đầu bếp đi theo. Họ ăn khá nhiều nên rất khỏe mạnh, và hiếm khi phải ăn mì tôm như anh”. Capin cười thích thú, hỏi: “Bố cô có hay kể chuyện về người Ấn Độ không?”. Nó nói thi thoảng và khoe: “Hồi đám cưới anh trai tôi mấy ông sếp cũng đến dự, họ rất thân thiện và hay cười, giống anh vậy”. Capin cười khiêm tốn, và biểu lộ sự quý mến nó.

 

Nó cũng dành cho anh tình cảm và sự quan tâm ấm áp: “Anh có nhớ nhà không?”. “Ồ, một chút thôi, tôi hay phải đi công tác nên cũng quen rồi”.

 

Nó vốn không thích nấu ăn nhưng rồi mủi lòng nên lên mạng mày mò món của Ấn Độ nấu thử cho Capin ăn. Anh thực sự bất ngờ, thốt lên: “Tối qua tôi có tìm được một quán nấu đồ ăn của Trung Quốc, gần giống món của Ấn Độ nhưng quả thực món em nấu ngon hơn rất nhiều”, nó cười và cho rằng đó là một lời khen xã giao cho phải phép.

 

Nó dẫn Capin đi chơi quanh thành phố sáng đèn, nó kêu lạnh và giục anh về nhưng bàn tay to của anh nắm được cả đôi bàn tay của nó, còn tay kia vén mái tóc đang lòa xòa vì gió, tiếng anh cũng như bị gió thổi cho thêm gầy guộc: “Anh sẽ nhớ em lắm”.

 

Nó cũng không hiểu nổi sao Capin lại khiến mình nghĩ nhiều về anh ta đến thế, đôi mắt, nụ cười và phải chăng là một cái gì đó rất biểu cảm từ gương mặt, một sự mạnh mẽ pha lẫn với lạnh lùng, kín đáo. Đó là một người nước ngoài và họ có cách sống, cách cư xử hết sức văn minh, hiểu biết… Một người khác lạ so với những người nó từng gặp, cũng như anh hay nói với nó rằng nó rất đặc biệt.

 

“Sự dịu dàng của em đã sưởi ấm trái tim anh ở một nơi vốn xa lạ này. Nụ cười của em làm anh luôn tin vào điều kỳ diệu. Anh đã từng ước được cùng em đón giáng sinh tại đây, nhưng…”.

 

Đọc xong tin nhắn, nó chẳng biết phải đáp lại như thế nào, nhưng thực sự nó muốn nói với Capin rằng, nếu có kiếp sau, nó mong sẽ lấy được người như anh, còn kiếp này chỉ là duyên thoáng qua thôi.

 

Phải chăng đây chính là ngoại tình tư tưởng, nó cũng đâu có làm gì sai với người chồng sắp cưới, chỉ là xao động và mơ mộng khi nhìn thấy một người quá dễ mến như vậy thôi.

 

“Anh muốn ở bên người thân yêu nhất trong dịp giáng sinh này, nên anh phải về sớm. Cảm ơn em về tất cả”, nó dường như đọc được nỗi buồn trong ánh mắt anh, và cũng hiểu lý do anh về trước kế hoạch.

 

Ngày nó về nhà chồng cũng là ngày Capin lên đường về nước, quà cưới anh tặng nó là một khung ảnh gỗ to có khắc chữ tiếng Anh “Bởi vì em thật đặc biệt”.

TSL

Cô con dâu “ích kỷ”

Càng nghĩ, chị càng thấy buồn. Chị đã cố kìm nén nhưng nước mắt vẫn lăn dài trên má vì một điều mà chị vừa nghĩ đến: Không biết những người mà chị đã hết lòng tin yêu, chăm sóc có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của chị không?

 

Sau bữa cơm tối, mẹ chồng lại gọi chị vào phòng kín nói chuyện, vẫn với nội dung như lần trước những lần này giọng bà gần như van lơn khiến chị vừa thương vừa khó xử nhưng chị vẫn phải thành thật và cương quyết:

– Con xin lỗi mẹ, con không sinh nữa đâu mẹ ạ.

Mẹ chồng chị giận chị ra mặt, trách chị là đứa con dâu ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân mà không nghĩ đến tương lai của gia đình nhà chồng. Trách chị rồi bà trách lây sang chồng chị là không dạy bảo được vợ. Chồng chị trấn an: Mẹ cứ từ từ để con đả thông tư tưởng cho nhà con.

Từ hôm đó để thực hiện lời hứa, chồng chị không ít lẩn “rủ rỉ” với chị để chị sinh thêm đứa con thứ ba. Anh đưa ra rất nhiều lý do để thuyết phục chị rằng mình sinh con nhưng không phải nuôi, vừa có thêm con lại vừa giúp vợ chồng bác cả giải tỏa tư tưởng, vừa được lòng ông bà… Anh nói với chị rất nhiều, chị cũng đã giải bày những nỗi niềm của mình để mong anh thông cảm nhưng cũng như để bố mẹ chồng hiểu. Khi thuyết phục chị không được anh quay ra quy kết chị bằng những lời thật khó nghe: Hy sinh cho gia đình một chút mà sao cô khó khăn đến vậy? Ở cái nhà này không ai cần cô phải thăng tiến đâu mà cô phải giữ… Từ hôm đó, chị dường như bị nhà chồng “cô lập”.

Mà nào chị có tội tình gì đâu, chị đã sinh cho nhà chồng một trai, một gái ngoan ngoãn, kháu khỉnh nhưng chỉ vì vợ chồng bác cả không có khả năng có con chạy chữa nhiều nơi mà vẫn chưa có kết quả nên ông bà mới tính đến chuyện “nhờ” chị sinh thêm đứa nữa. Đứa con đó vợ chồng bác cả sẽ nuôi, vẫn là con mình cháu mình mà không phải tốn công tốn của, không phải nhận con nuôi thế là vẹn cả đôi đường. Chị đã mất rất nhiều đêm để suy nghĩ về chuyện này nhưng càng nghĩ chị càng thấy không ổn. Chị nghĩ cho vợ chồng bác cả, nói gì thì nói hai bác vẫn cứ mong có được một đứa con là cốt nhục của mình, dù hôm nay chưa có kết quả nhưng cùng với sự phát triển của y học biết đâu một ngày không xa, niềm mong ước đó sẽ thành. Còn mong ước nghĩa là còn hy vọng.

Rồi chị nghĩ đến đứa con mà chị sinh thêm nó sẽ sống với hai bác, chẳng lẽ giấu nó về “nguồn gốc” chào đời của nó ư? Mà nếu không giấu thì như một lẽ tự nhiên nó sẽ tìm về với bố mẹ nó và cũng là lẽ tự nhiên sẽ thích sống ở nhà bố mẹ nó, chẳng lẽ chia cắt nó ư? Và chị, bản năng của một người mẹ lúc nào chẳng muốn ôm ấp con mình, lúc đó bác cả sẽ nghĩ sao, chẳng lẽ đưa đứa trẻ ra để làm trò kéo co ư? Cái tội mà bố mẹ chồng và chồng chị quy kết chị lại nghĩ đến sau cùng. Chị không phải là mẫu người phụ nữ tham vọng nhưng chị cũng đã từng tốt nghiệp đại học với cái bằng loại giỏi, rồi học lên cao học với biết bao sự cố gắng, nỗ lực để công việc, vị trí làm việc của mình ngày một tốt hơn. Chị cũng mong muốn được khẳng định mình lắm chứ? Chính vì gia đình nên chị đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội thăng tiến ngay cả việc chị tốt nghiệp cao học muộn hơn bạn bè cùng khóa cũng chỉ vì dành thời gian để chăm sóc mẹ chồng khi bà bệnh nặng. Nhưng chị chưa bao giờ thấy ân hận hay nuối tiếc. Chị không ngại “hy sinh” nhưng sự “hy sinh” trong hoàn cảnh này là không công bằng với chị, với người mà chị gọi là chị dâu và cả với con của chị nữa.

Càng nghĩ, chị càng thấy buồn. Chị đã cố kìm nén nhưng nước mắt vẫn lăn dài trên má vì một điều mà chị vừa nghĩ đến: Không biết những người mà chị đã hết lòng tin yêu, chăm sóc có bao giờ nghĩ đến cảm nhận của chị không?

 

Theo Đời sống gia đình

Tôi choáng váng khi thấy mẹ “trong vòng tay“ chồng mình

Đầu óc tôi muốn nổ tung. Tôi phải làm sao đây để đối diện với người mẹ, người chồng mà tôi luôn yêu thương nay lại phản bội tôi?. Bỏ chồng ư?. Hay bỏ người mẹ đã sinh ra và nuôi nấng mình?. Hay tôi chấp nhận sống tay ba với cuộc tình đầy ngang trái này?.

Mẹ và con rể`
Mẹ và con rể

Bố bỏ mẹ con tôi trong một vụ tai nạn xe máy. Lúc đó, tôi đang học ở trường. Khi cô giáo báo tin, tôi bỏ sách vở, vừa chạy bộ tới bệnh viện vừa khóc. Còn mẹ tôi thì ngất lịm khi nghe hung tin. Đám tang của bố vào một ngày trời giông bão khiến cho không khí càng thêm não nề, buồn thảm. Sau đám tang, mẹ ốm bẹp giường còn tôi và bà ngoại thay nhau chăm sóc. Phải mất một tháng sau, mẹ tôi mới đỡ buồn và bắt đầu đương đầu với cuộc sống mẹ góa con côi đầy khó khăn.

Trước đây, kinh tế gia đình đều phụ thuộc vào bố tôi. Bố tôi làm tại công ty dược phẩm nên lương bổng có thể dư sức nuôi ba miệng ăn. Mẹ ở nhà chuyên tâm vào việc nội trợ, chăm sóc con cái. Nhưng khi bố ra đi, gia đình tôi thiếu thốn tình cảm và kinh tế khó khăn trông thấy. Chẳng còn ai gánh vác việc thu nhập ngoài mẹ.
Không xin được việc ở nhà nước hay công ty, mẹ tôi đành lên chợ hoa quả Long Biên lấy hàng về bán ở ngay đầu ngõ. Mưa nắng, đắt ế thất thường nên thu nhập của mẹ tôi chẳng đáng là bao. Tôi thương mẹ vô cùng nên không bao giờ dám đòi hỏi quần áo đẹp hay những bộ đồ chơi đắt tiền.
Nhìn thấy mẹ lam lũ vất vả mà thu nhập lại eo hẹp, tôi thầm hứa lòng mình sẽ học thật giỏi, thi đỗ vào trường Đại học, sau này dễ xin việc làm ở cơ quan nhà nước. Dường như quá vất vả với việc sinh nhai, nên mẹ tôi quên bẵng tuổi xuân của mình, lặng lẽ nuôi tôi thành người.
Rồi tôi cũng đỗ vào trường sư phạm. Vừa đi học, vừa đi làm gia sư nên đôi vai mẹ bớt nặng.  Sau 4 năm đại học, tôi được giữ lại trường làm trợ giảng rồi thành giảng viên. Thấy con nghề nghiệp ổn định, mẹ tôi giục tôi lập gia đình. Lúc ấy, có một anh hơn tôi 12 tuổi, (kém mẹ tôi 7 tuổi) ngỏ lời yêu tôi. Phân vân vì tuổi tác khá chênh lệch, tôi đưa anh về nhà giới thiệu, và xin ý kiến mẹ.

Vừa mới nhìn thấy anh, mẹ tôi có vẻ ưng ngay bởi dáng người cao to, khỏe mạnh, ăn nói điềm đạm và khuôn mặt khá điển trai phong trần. Mẹ tôi bảo, chồng hơn vợ 12 tuổi thì có gì mà nhiều nhặn. Chồng hơn nhiều tuổi, con càng được chiều. Ngoài tuổi tác, điều mà tôi phân vân nữa là anh lại là lái xe nay đây mai đó không hợp với tính cách thích bình yên, xum vầy của tôi.
Mẹ tôi lại khuyên, đàn ông phải đi đâu đi đó mới có cái nhìn phóng khoáng, chứ ru rú từ cơ quan tới về nhà thì chán chết. Thấy mẹ tôi nhiệt tình vun vào, tôi đã nhận lời cầu hôn của anh.
Vì là con một, sợ mẹ buồn không người chăm sóc khi tôi đi lấy chồng, tôi ra điều kiện anh phải ở rể, coi là người đàn ông gánh vác việc gia đình mình. Vì yêu tôi, anh gật đầu đồng ý.
Tôi lấy chồng mà vẫn ở bên mẹ, ngày cưới mẹ tôi hoan hỉ lắm. Sau khi cưới, mẹ tôi vui ra mặt vì dường như mẹ không phải gồng mình làm chủ gia đình nữa mà đã có chồng tôi gánh vác những việc lớn nhỏ trong gia đình như sửa nhà, chữa điện hỏng, hay đi về quê bố tôi cách vài trăm cây số lo việc hiếu hỉ thay mẹ.
Rồi chúng tôi sinh bé trai khiến gia đình thêm ấm cúng. Tôi nghỉ ở cữ 4 tháng. Lúc đấy, nghe nói đi buôn hoa quả lãi hơn bán lẻ, mẹ muốn kiếm thêm thu nhập đã bàn với chồng tôi cùng đi Lạng Sơn nhập hoa quả rồi về tiêu thụ ở một số đại lý (vì chồng tôi là lái xe đường dài).
Chồng tôi đồng ý. Và sau khi gom tiền, mẹ và chồng tôi bắt đầu đi Lạng Sơn nhập hàng. Sau chuyến đi đầu, hàng hóa tiêu thụ hết veo, trừ tiền ăn ở, đi lại, xăng dầu, vồn liếng, lãi thu về gấp nhiều lần bán lẻ khiến mẹ và chồng tôi phấn khởi vô cùng. Mới đầu một tuần mẹ và chồng tôi đi 1-2 ngày, nhưng rồi, lịch đi ngày càng dày đặc.
Những chuyến đường dài làm cho tình cảm mẹ và chồng tôi ngày càng khăng khít. Về tới nhà là họ nói chuyện phòng ngoài với nhau cả buổi để tôi một mình trong phòng chăm con. Mải chăm con nhỏ và nghĩ tới việc gia đình tăng thu nhập, tôi không hề nghĩ ngợi gì.
Cho tới khi, một lần, tôi đi chợ, một bà hàng xóm ghé tai tôi nói, con trai bà ấy đã nhìn thấy mẹ và chồng tôi vào một nhà nghỉ và ở chung một phòng. Tôi nghe câu nói đó định mắng té tát vào bà hàng xóm đó vì tội xúc phạm mẹ và chồng nhưng vì chốn đông người, tôi đành nuốt cơn bực, bỏ về.
Về đến nhà, nỗi bực tức của tôi ngày càng dâng cao cùng với đó là sự nghi ngờ bắt đầu xâm lấn trí óc tôi. Bất giác tôi chợt nhớ lại, đã từ lâu, vợ chồng chúng tôi không quan hệ và tình cảm bắt đầu nguội lạnh. Còn mẹ tôi dạo này đổi khác. Có kinh tế, mẹ không còn lam lũ ngày nào, thay vào đó là những chiếc váy hợp mốt và kiểu tóc bồng bềnh trông trẻ ra đến dăm tuổi. Tôi rùng mình với ý nghĩ của mình khi so sánh mẹ và anh trông cũng khá đẹp đôi. Nhưng rồi, tôi vội xua đuổi suy nghĩ xúc phạm tới mẹ và chồng. Tôi cố gắng kìm chế và trở lại với cuộc sống bình thường.
Một lần, trường tôi tổ chức tập huấn nâng cao trình độ giảng dạy, tôi xin đi một tuần. Xa con, xa nhà vài ngày mà tôi nhớ quay quắt. Vì con mọn nên tôi xin phép về sớm một ngày so với dự kiến. Nỗi nghi ngờ vưởng vất khiến tôi buồn chán nên cũng chẳng muốn thông báo gì.
Khi tôi về nhà là 8 giờ tối. Trời chưa khuya mà nhà tôi lại tắt điện đi ngủ sớm. Linh cảm chuyện chẳng lành, tôi lấy chùm chìa khóa riêng ra mở cửa. Cánh cửa bật mở, cảnh tượng đập vào mắt tôi là mẹ và chồng tôi đang quấn lấy nhau, người không một mảnh vải.
Tôi cũng chẳng biết mình đã tỉnh lại khi nào. Cho tới tận hôm nay, tôi vẫn không thể tin những gì mình đã nhìn thấy là sự thật. Tôi luôn như người mộng du trong chính cuộc sống thật của mình. Tôi có bất hiếu không khi có ý định bỏ đi thật xa để xóa bỏ quá khứ về một ngôi nhà như thế, một người mẹ như thế?.

 
Theo Phapluatvn

Nỗi đau người phụ nữ vô sinh

Tôi nào phải đứa chơi bời hư hỏng, tôi là niềm tự hào của cả gia đình, ai cũng thương và yêu mến vì luôn hiền hòa nhẫn nhịn. Tôi cũng cố gắng hoàn thiện bản thân mọi mặt, nhưng để làm gì, để cho thiên hạ ngắm chơi thôi sao?

28 tuổi, tôi nghĩ mình đã thích nghi với cuộc sống độc thân, không còn khao khát một mái ấm, không còn thổn thức khi nhìn thấy những đứa trẻ đáng yêu, không còn mong muốn một bờ vai, một vòng tay. Vậy mà hôm nay mọi nỗi đau lại dấy lên khi được nhận một lời cầu hôn, lời cầu hôn từ người tôi yêu lại làm tôi đau đớn.

Từ khi biết nghĩ đến chuyện lấy chồng, tôi cũng đồng thời ý thức được tôi khó có khả năng làm mẹ do căn bệnh nang buồng trứng từ năm 16 tuổi. Từ cái tuổi ấy tôi đã triền miên lo lắng khi nghĩ đến tương lai. Cái gì càng xa vời người ta càng cố gắng và khao khát. Tôi thông minh học giỏi, công việc rồi cũng ổn. Nghĩ đến thiên chức làm mẹ quá sớm nên tôi học hỏi mọi cách thức chăm sóc gia đính chiều chồng nuôi con, nấu nướng, nên trong mắt ai tôi cũng là cô gái nhu mì đảm đang khéo léo.

Chuyện tôi ế ai cũng bảo tôi kén chọn quá, kĩ tính quá thành bà già. Nào ai biết người đàn ông tôi mong muốn đơn giản vô cùng, chỉ cần là người chấp nhận tôi và tôi cảm thấy yêu, thế thôi. Có, không phải ít nhưng tôi cứ tự lùi xa.

Tôi biết không ai chấp nhận một người vợ không thể sinh cho chồng những đứa con, bản thân tôi cũng không thể ích kỷ, không nỡ lừa dối ai. Mà tôi biết gia đình thiếu đi tiếng con trẻ sẽ không bao giờ có được hạnh phúc trọn vẹn. Nên cứ chớm yêu ai hoặc chớm ai yêu mình là tôi lại lặng lẽ rút êm. Đến khi tôi quá yêu một người, không thể rời xa được, tôi đã đánh liều… thử.

Với ý nghĩ nếu may mắn có con, người ấy chấp nhận thì tốt, không thì tôi sẽ nuôi con một mình, vậy đã là quá hạnh phúc với tôi rồi. Nhưng sau một năm sống thử, vẫn không có gì, dù tình yêu giữa hai đứa còn nhiều lắm tôi vẫn ra đi. Có lẽ bây giờ người ấy vẫn hận tôi, vẫn dõi theo tôi. Từ ngày ấy tôi rung động đôi lần nhưng thật sự không còn dám yêu ai.

Tôi đau khổ dày vò, tôi không phải tuýp phụ nữ mạnh mẽ thích sống độc lập. Tôi thuộc người cổ điển, mẫu phụ nữ của gia đình, thích nấu nướng chăm sóc người thân. Tôi sợ ma, sợ sấm sét, sợ độ cao, sợ cô đơn, sợ một mình trong ngôi nhà vắng lặng. Bố mẹ thì ở xa, tôi cũng không thể ở với họ cả đời. Vậy rồi tôi sẽ ra sao?

Tôi đã nghĩ đến xin con nuôi, chắc chắn nếu cuộc đời tôi không có bước ngoặt tôi sẽ làm điều đó. Nhưng còn tình yêu, tôi sẽ làm gì với tình yêu? Ai không cần, không khao khát tình yêu, nhất là khi tôi còn quá trẻ? Khổ nỗi tôi lại không hề xấu xí, vụng về, cũng không phải yếu ớt.

Bao năm nay tôi quên mất cảm giác của nụ hôn, của vòng tay, mà thực lòng tôi cũng khao khát như bất cứ bạn trẻ nào, cái mà người ta khó có thể có thì người ta lại càng khao khát hơn nữa. Hay đơn giản chỉ là bờ vai, là những lời ngọt ngào cũng xa vời vợi. Lòng tự trọng của tôi quá cao, không bao giờ tôi chấp nhận làm tình nhân của ai. Tôi tin chắc điều đó, vì nếu có thể thì đã xảy ra rồi.

Đối tượng tôi nghĩ đến là người đàn ông đã có con, gà trống nuôi con, nhưng tôi không có may mắn gặp được người ưng ý. Tôi tin tôi sẽ là người mẹ kế tốt vì bản thân khao khát làm mẹ, muốn nhận con nuôi người ta. Làm sao tôi lại không thể nuôi con của người tôi yêu thương, chỉ là duyên trời không định. Muốn mà không được dù biết ngoài đời kia chắc có nhiều ông bố đơn thân cần một người mẹ cho con như tôi. Thế đấy, hạnh phúc chỉ là may mắn mà thôi.

Giờ đây, trái tim tôi thổn thức trước một người từng là bạn thân, tôi yêu và được yêu. Yêu trong đau khổ dày vò vì biết không có ngày mai. Tôi không có quyền làm người khác thiệt thòi, nếu tôi nói ra người ta sẽ khó xử, bỏ thì thương vương thì tội, mà tôi lại càng chua chát. Nên một lần nữa tôi lại nói lời chia tay. Bao lâu rồi nước mắt lại rơi, đau vô cùng, đau tột cùng.

Tôi nào có phải đứa chơi bời hư hỏng, tôi là niềm tự hào của cả gia đình, ai cũng thương và yêu mến vì luôn hiền hòa nhẫn nhịn. Tôi cũng cố gắng hoàn thiện bản thân mọi mặt, nhưng để làm gì, để cho thiên hạ ngắm chơi thôi sao. Tôi đau đớn không nguôi.

Trước đây, nghe một tiếng cô gái nào gọi: anh ơi ngọt ngào, nhìn thấy đứa trẻ nào cười nói, thấy những đứa trẻ lang thang lòng tôi đau nhói, mắt lại cay cay, giấu mặt quay đi. Bây giờ khi đã quen thì tất cả nỗi đau ấy thành sự trống vắng. Tôi dồn tâm trí cho gia đình chung, giúp đỡ bè bạn, nhưng đêm về ôm nỗi cô đơn mới thấm thía. Ngày lễ tết nhìn người ta đèo nhau về quê, đi chơi, mình thì không biết đi đâu về đâu cho khỏi buồn.

Nghe ai đó thờ ơ nói đến những chuyện vô sinh tôi lại xót xa, với người trong cuộc là nỗi đau lớn theo suốt cuộc đời, với người ngoài thì chỉ là câu chuyện tầm phào chốc lát. Lòng tôi đang đau đớn, thương nhớ người yêu vô cùng.

 Lan

Kỷ niệm đau đớn trong mùa Noel

Trong một phút không làm chủ được mình, trong ánh đèn chập choạng, và trong hơi rượu, mình đã chủ động bày tỏ tình cảm và ôm hôn cậu ấy. Chuyện gì đến cũng phải đến, chúng mình hấp tấp dẫn nhau qua căn phòng bên cạnh…

Chuyện xảy ra vào mùa Noel trước, lúc ấy, mình đang là sinh viên năm 1 và là một cô lớp trưởng dễ thương, chưa có người yêu, khá gương mẫu trong học tập cũng như trong sinh hoạt.

 

Kỷ niệm đớn đau đêm Noen
Kỷ niệm đớn đau đêm Noen

Ngày 22/12/2011, vừa thi học kì xong, nhóm mình rủ nhau lên Đà Lạt đón Giáng sinh. Ban đầu mình cũng phân vân, vì không quen với những chuyến đi xa như thế. Thế nhưng, nghe tin trong nhóm đi lần này có anh chàng mà mình để ý đã từ lâu nên mình gật đầu đồng ý.

 

Đêm ở Đà Lạt, trời rất lạnh, nhóm mình thuê 2 phòng khách sạn và tổ chức tiệc Giáng sinh tại phòng các bạn nam. Các bạn trong nhóm, như đã chuẩn bị sẵn, lôi từ trong ba lô ra nào là rượu ngoại, nào là thịt nguội, giò chả… Anh chàng “của mình” chỉ ngồi trầm ngâm bên lò sưởi, không nói lời nào.

 

Khỏi phải nói cũng biết buổi tiệc vui vẻ biết chừng nào. Ỷ lại vào “tửu lượng” của mình và cũng vui vẻ với bạn bè, mình đã không ngần ngại “tu” hết li này đến li rượu kia vào miệng. Rồi chúng mình kể chuyện vui cho nhau nghe, ôm nhau nhảy trên nền nhạc bài Holy Night được phát ra từ chiếc máy tính xách tay. Mình may mắn (!) được nhảy chung với cậu bạn ấy.

 

Trong một phút không làm chủ được mình, trong ánh đèn chập choạng, và trong hơi rượu, mình đã chủ động bày tỏ tình cảm và ôm hôn cậu ấy. Chuyện gì đến cũng phải đến, chúng mình hấp tấp dẫn nhau qua căn phòng bên cạnh…

 

Mình chỉ như bừng tỉnh khi cảm nhận được một cảm giác đau thấu trời xanh và rồi ngất đi!

 

Sáng hôm sau, trên đường về thành phố, cậu bạn kia có vẻ trầm ngâm và ít nói hơn thường lệ. Mình cũng vậy, một phần vì cảm giác mệt mỏi rã rời, một phần vì quá hoang mang…

 

Ngay trong đêm Giáng sinh, cậu ấy viết cho mình một bức thư, xin lỗi vì những chuyện xảy ra và hứa sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm. Trong thư, tuyệt nhiên không có một “dấu hiệu” của tình yêu hay sự trìu mến.

 

Còn mình, trớ trêu thay, ngay trong lúc ấy, lại chẳng cảm thấy “rung động” với cậu ấy như trước đó đã lầm tưởng. Mình hồi âm cho cậu ấy, bằng một câu vỏn vẹn: “Tr. không cần chịu trách nhiệm gì đâu, Tr. không hề có lỗi. Tụi mình hãy xem như đó là một kỉ niệm đau đớn!”.

 

Trăng xanh (Đại học N., TP.HCM)

Theo Mực Tím

Lấy chồng bộ đội

“Thôi mày ơi! Lấy chồng bộ đội khổ lắm! Đêm về cũng nằm chỏng queo” – cô Lan kêu lên khi hay tôi quen một anh chàng lục quân trên phố.

À, mà cũng được. Bộ đội cũng có cái hay”, rồi cô lại chống chế.

Chồng bộ đội

Chả là thế này. Chồng cô là sỹ quan đóng quân tận miền nam, 3-4 tháng, thậm chí nửa năm mới tranh thủ về thăm gia đình. Công việc to nhỏ, lớn bé, đối nội, ứng ngoại, chăm lo con cái, chú giao hết cho cô.

 

Lúc mang bầu cu lớn, bụng cô chửa nước phình to như cái thúng, di chuyển khệ nệ, khó khăn, nên mỗi lần đến viện khám thai, mẹ tôi phải đỡ. Có hôm mẹ bận, cô phải tự thuê xe ôm đi một mình. Nhiều người ở khoa sản tò mò nhìn cô đầy ái ngại. Những lúc như thế, cô sượng sùng hé lộ “em vợ bộ đội!” rồi chợt nghe vài tiếng “à” tỏ vẻ thấu hiểu loáng thoáng phía sau.

 

Cô Lan từng làm kế toán huyện. Nhưng sau khi sinh, không biết cậy nhờ ai trông giúp, cô đành xin nghỉ, ở nhà mở cửa hàng tạp hóa buôn bán cho thêm đồng ra đồng vào.

 

Còn nhớ, có lần lon ton chạy sang chơi, thấy cô hì hụi đóng đóng, đập đập chiếc chuồng gà, mồ hôi nhễ nhãi, tôi nhanh trí tót vào trong tìm quạt nan phe phẩy. Đang đong đưa nhịp nhịp thì nghe tiếng cô thở dài đánh thượt: “Tao mới vào bà chặt mấy cây tre về đóng cái chuồng to hơn. Chứ gà bắt đầu phổng phao rồi, chen chúc nhau tội quá. Tết năm nay chú mày về kiểu gì cũng có nhiều gà ăn. Ôi chao! Nhắc đến mới nhớ. Có chú mày ở nhà lúc này thì tốt biết mấy!”.

 

Ừ, mà quả thật, nếu chú tôi ở nhà, chắc cô cũng rảnh rang chút ít. Không phải lo vã mồ hôi hột khi con đột ngột sốt cao nhập viện. Không phải một mình vật lộn rửa bể nước mưa bám đầy rong rêu, bọ gậy giữa trưa nắng gắt. Cũng không phải táy máy ngồi sửa đường dây điện do chuột cắn, và còn nhiều thứ không phải khác nữa… làm sao kể hết. Chú vốn nổi tiếng khéo tay, lại chịu thương chịu khó, làm gì cũng nhanh cũng đẹp, thế nên nếu có chú ở nhà, thì cái chuồng gà này thấm tháp vào đâu, nhoằng cái đảm bảo xong ngon lành.

 

Năm nào cũng vậy, chú đều được nghỉ nguyên một tháng dành trọn vẹn bên vợ bên con. Khoảng thời gian ấy, đối với cô Lan lý tưởng như sống trên thiên đường. Sáng sáng nhiệm vụ duy nhất chú giao cho cô là đi chợ mua đủ số nguyên vật liệu theo đúng yêu cầu, kiểu gì trưa chiều cả nhà cũng được thưởng thức những món lạ độc đáo do chính tay chú xào xáo. Ngay cả chuyện đưa đón con đi học, chú cũng dành phần hết. Tối tối, sau bữa cơm đầm ấm có đủ 4 người, hai cô chú lại rủ nhau dạo quanh thôn xóm vòng vòng tập thể dục, hoặc tíu tít chở 2 con đi mua sắm, đến khu vui chơi, ăn ốc, ăn kem, chuyện trò rôm rả, bù đắp lại cho những ngày thiếu vắng.

 

Thằng bé thứ hai rất quấn bố. Chỉ cần thấy thấp thoáng dáng bố, nó đã chạy lại ôm hôn, la hét sung sướng. Nó khoái nghe bố kể chuyện doanh trại, thích bố chỉ cho cách vẽ biển đảo, vẽ những con sò ốc, san hô, những ngọn hải đăng, tàu thuyền neo đậu và cả hình chú hải quân giương cao ngọn súng đứng gác dưới ánh trăng trắng sáng rồi cười tít mắt khẽ bảo “con vẽ bố đấy”. Biết bố dặn kĩ “ở nhà phải ngoan” nên nó hoàn toàn vâng lời mẹ bởi trong cái đầu non nớt 5 tuổi ấy, nó luôn suy nghĩ “có ngoan bố mới chịu về chơi”.

 

 

 

Thằng lớn thì khác. Không phải nó cách xa hay ghét bỏ bố mà nó hoàn toàn “sáp” mẹ. Có lẽ do những năm đầu đời, quãng thời gian rất cần sự quan tâm, dưỡng dục của bố, thì chú lại thường xuyên vắng nhà, nên thành ra cu cậu “quấn hơi hướng” mẹ. Thế nhưng, mỗi dịp lễ tết, nếu bố không về, nó sẽ chủ động gọi điện hỏi thăm. Và ngay cả ngày 22/12, nó cũng chưa bao giờ quên gửi quà chúc mừng bố và chú bác cùng doanh trại.

 

Còn với cô Lan, khi chú trở về đơn vị, cô rất ít đi chơi, thường chỉ quanh quẩn vui đùa cùng hai con hoặc đưa thằng bé qua nhà tôi trò chuyện, để thằng lớn thư thả, yên tĩnh học bài.

C.Nguyễn

Bố dạy con trai trước khi lấy vợ

Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con. Hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.

 

Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời. Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để hai vợ chồng hiểu, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu khi con cứ giữ trong lòng.

Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều, chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng ngay cả trong khi nóng giận nhất.

Bố bảo dù ở ngoài xã hội, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng con hãy làm việc đó, trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.

Bố bảo sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận, thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng: Người bồ hiện tại yêu con mười phần, người vợ hiện tại cũng từng yêu con mười phần như thế. Nhưng khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm.

Vì vậy khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần. Bằng cách này hay cách khác, 3 phần con mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con.

Và một lý do nữa, người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời, còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời phải không?

Bố bảo thời kỳ mang thai là khó khăn nhất đối với phụ nữ, là bởi vì muốn có được thiên thần thì phải qua thời gian khổ cực. Chính vợ con là người đã gánh vác sự khổ cực đó để đem lại niềm vui cho cả nhà. Thế nên đừng thở dài khi thấy vợ con chẳng còn được vẻ đẹp thời thiếu nữ, hay cũng đừng tức giận khi con nằm cạnh vợ mà chẳng thể làm gì. Hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ, chắc sẽ thú vị lắm.

Bố bảo chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở, giống như bệnh tiền mãn kinh vậy. Thế nên con hãy là sợi dây kết nối họ, hai người phụ nữ yêu con nhất trên đời. Đừng để mẹ cảm thấy bà đã mất con trai, và vợ con cảm thấy chồng mình là người nhu nhược. Như thế mới là đàn ông chân chính.

Bố bảo rằng đừng tưởng người mẹ mới dạy dỗ được con. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ. Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới, nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con.

Bố bảo “Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu”, nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thế yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con. Bố bảo “quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống”. Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến vì đồng ý lấy vợ là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời, một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng.

Và cuối cùng bố bảo, cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết trân trọng từng ngày.

Trần Đồng

Mùa Giáng sinh thứ ba

Mình học chung ở trung tâm sinh ngữ buổi tối được hai tháng thì Giáng sinh đến. Ánh mắt lặng thầm và những trao đổi vu vơ của hai học viên cố tình đi sớm để được giữ chỗ ngồi cạnh nhau không cho phép em mơ điều gì lãng mạn hơn, ngoài bài hát Last Christmas anh tặng cả lớp và cánh thiệp cùng một loại mà anh ân cần gửi đến từng người.

Thế mà đúng 12g đêm Giáng sinh năm đó, anh lại gọi cho em khi em đang chơi vơi trong phòng trọ. Chỉ một câu chúc của anh cũng đủ cho em dệt nên một giấc mơ tuyệt đẹp trong đêm thánh vô cùng.
Mùa gíang sinh thứ 3

Mình có nhau đến Giáng sinh sau, và Giáng sinh sau nữa. Thành phố se lạnh cho em hây hây đôi má, nép bên anh nghe tiếng chuông nhà thờ vang ngân, để em luôn ngây thơ tin bàn tay anh đủ ấm cho cả hai người… Mùa Giáng sinh thứ ba, anh đến muộn. Nụ hôn anh vội vã mang hơi gió áp vào má em, dấy lên những nghi ngờ bất chợt. Khi cầm máy ảnh của anh để chụp kỷ niệm anh đứng bên hang đá như mọi năm, em tần ngần bấm trả lại để xem những tấm trước đó và bàng hoàng trông thấy một cô gái đang cười hạnh phúc bên anh, đúng cái nơi mà em vừa đứng cho anh chụp ảnh…

Từ đó, mỗi độ Giáng sinh về, em lại thả mình theo dòng người đi lễ, nghe tim run rẩy theo từng tiếng chuông nhà thờ. Đôi lần nước mắt lặng lẽ rơi, khi giữa khuya mênh mông bất chợt nhận một cuộc gọi vô tình. Đôi lần khóc cười như đứa trẻ, ngả nghiêng trong vòng tay bè bạn ở buổi tiệc nửa đêm. Đôi lần nghe hồn mình mở cửa, rồi rụt rè khép lại khi chuyện xưa cứ ám ảnh quặn lòng…

Theo Đỗ An
PNCN

Bị chồng bạn lừa cả tình lẫn tiền

Tôi mong anh trả lại dù chỉ một phần nhỏ số tiền ấy để dưỡng thai và nuôi con nhưng những gì tôi nhận được: “Ai bảo mày ngu, không có giấy tờ thì bằng chứng đâu tao nợ mày. Đừng làm phiền tao, mày làm phiền tao nữa thì coi chừng cái thai của mày với tao”.

Bị chồng bạn lừa cả tình lẫn tiền
Bị chồng bạn lừa cả tình lẫn tiền

Tôi đã đọc tâm sự của nhiều người từ các trang báo khác nhau, từng chia sẻ chuyện của mình nhưng khi nhận những lời khuyên đáp lại, tôi chỉ biết khóc. Hôm nay tôi muốn tâm sự chuyện đời mình một lần nữa, mong nhận được sự chia sẻ của mọi người và hơn hết tôi không muốn có ai nữa sẽ giống mình.

21 tuổi, tôi trở về nhà sau tan vỡ của mối tình đầu. Vì buồn và chưa biết phải làm sao, tôi đã du lịch thăm bạn bè. Trong những chuyến đi đó, tôi gặp anh, chồng của một người bạn thời cấp 3. Mới đầu đến nhà chơi, chúng tôi chỉ hỏi thăm nhau bình thường. Nhưng khi biết anh và tôi chung chuyên môn thì cả hai có nhiều điều để trao đổi hơn. Rồi anh hỏi thăm về cuộc sống và chuyện tình cảm của tôi, anh đồng cảm với những gì tôi đã trải qua, đó là chuyện bạn trai tôi có con với người khác nên chúng tôi phải chia tay.

Tôi thường xuyên ra vào Sài Gòn để đi làm, chồng của bạn tôi cũng đi theo với lý do anh đi mua hàng và nhờ tôi chỉ đường. Tôi nhận lời nhưng cũng không quên giữ khoảng cách vì anh đã có gia đình và vợ anh lại là bạn tôi. Một tuần anh vào Sài Gòn hai lần vì công việc nhưng mãi sau này tôi mới hiểu là để thăm tôi.

Vì là hướng dẫn viên bất đắc dĩ cho anh nên tôi và anh có thời gian bên nhau nhiều hơn. Tôi là người có ngoại hình tốt theo nhận xét của mọi người nên người theo tôi cũng không ít. Dù vậy, trong đầu tôi chỉ mang hình ảnh của người yêu đầu nên chẳng còn để ý đến tình cảm của ai, ngay cả khi bên anh, tôi chỉ nghĩ đơn giản với anh, tôi như em gái.

Cái gì đến cũng phải đến, một buổi tối anh nói yêu tôi. Tôi nhìn anh mắt tròn xoe không câu trả lời cũng không phản ứng gì. Trong giây phút ngỡ ngàng ấy, anh ôm tôi vào lòng và hôn. Cảm giác đau đớn, thiếu vắng và bị ruồng bỏ bấy lâu như được xua đi khi tôi cảm nhận được sự ấm áp và yêu thương nơi anh. Nhưng vài giây sau đó, tôi chợt bừng tỉnh và dứt khỏi anh khi nhớ về thực tại anh đã có gia đình.

Tôi về nhà và im lặng vì những gì đã xảy ra. Thời gian ấy tôi bỗng nhớ anh tha thiết, muốn được thấy anh, muốn được nghe anh nói, tôi nhận ra mình đã yêu anh. Tin nhắn điện thoại cứ reo, tôi đọc nhưng không trả lời. Rồi không hiểu vì sao tôi lại đến bên anh, nằm trong vòng tay anh và theo anh trên những nẻo đường dài hàng trăm cây số. Những đêm cùng anh ra vào Sài Gòn bóng đêm tràn ngập, gió thổi hun hút chỉ có tôi và anh, nhìn sao băng bay qua, anh nói: “Ước gì anh được chăm sóc cho em cả đời”. Dù biết câu nói ấy chỉ là bộc phát nhưng tôi vẫn thấy ấm lòng.

Tình yêu tôi dành cho anh cứ lớn dần và đến lúc tôi muốn giành giật hạnh phúc, tôi đã bắt anh lựa chọn. Sau nhiều lần tranh cãi, anh đã chọn gia đình, tôi buồn nhưng không thể xa anh. Tôi chấp nhận làm người tình của anh trong bóng tối. Mỗi khi về thăm nhà, tôi nhìn anh chở vợ đi chơi còn tôi chỉ có một mình. Những ngày lễ, anh mua quà tặng vợ còn tôi chẳng có gì ngoài sự cô đơn và trống trải, một câu hỏi thăm cũng không.

Một ngày, tôi phát hiện mình có thai. Tôi đã lo lắng rất nhiều. Anh có gia đình nhưng chưa có con, liệu anh có dám từ bỏ tất cả để đến với tôi? Sau nhiều lần đắn đo, suy nghĩ, tôi quyết định đi tìm câu trả lời. Hơn nữa, anh là cha, anh đáng được biết tin này. Tôi nhắn tin cho anh và tin nhắn tôi nhận được có lẽ cả đời này tôi cũng không thể quên: “Chắc gì là con của tôi, đừng làm phiền và làm ảnh hưởng gia đình tôi. Vợ tôi đang mang bầu, mà là con trai đấy nhé”.

Trong lúc tôi chưa biết phải làm sao thì gia đình và mọi người phát hiện chuyện. Điện thoại của gia đình anh gọi cho tôi dồn dập. Mãi sau này tôi mới biết anh có rất nhiều bồ, tôi gần như ngã quỵ. Nhưng tôi hiểu rằng anh không cần đứa con trong bụng tôi. Hơn nữa, tôi nghĩ đến đứa bé bạn tôi đang mang và quyết định đi đến bác sĩ một mình.

Những ngày sau đó, tôi sống như người vô hồn. Nhìn anh chở vợ mang bầu đi ăn uống và dạo phố, trong lòng tôi dấy lên hận thù: Tại sao anh ruồng bỏ mẹ con tôi? Thế gian này biết bao người yêu thương, sẵn sàng chiều chuộng tôi, tại sao tôi lại yêu một người đã có vợ? Hơn nữa vợ anh là bạn tôi, tại sao anh đối xử với tôi không ra sao mà tôi vẫn không xa anh được? Tôi chỉ biết khóc, tất cả chỉ vì tôi quá yêu anh.

Gần một tháng sau, anh điện thoại tìm tôi, dùng lời ngon ngọt muốn tôi quay về bên anh. Dù biết anh không tử tế gì nhưng tôi yêu anh đến mù quáng, đến mất đi lý trí, tôi lại về bên anh ngoan ngoãn làm người tình. Tôi phải giấu tất cả mọi người vì khi có ai đó phát hiện thì người thiệt thòi luôn là tôi. Tôi đến với anh vì tình yêu nhưng với anh, tôi cảm giác anh xem tôi như một người sẵn sàng phục vụ anh.

Cuộc sống cứ thế trôi qua mệt mỏi, không lối thoát và tương lai. Tôi quyết định lập gia đình với người mình không yêu cũng không cần để ý. Tất cả những gì tôi nghĩ lúc ấy, anh không lấy tôi sẽ có người khác lấy tôi. Tôi muốn trả thù anh. Tôi thông báo cho anh ngày đám cưới, anh chỉ biết khóc vì đã mất tôi. Ngày tôi đẹp nhất cuộc đời, nhìn vào gương, tôi ứa nước mắt.

Ước gì anh có thể thấy tôi làm cô dâu đẹp đến nhường nào. Lúc đãi tiệc, tôi cứ mãi tìm bóng anh. Đêm tân hôn, tôi khóc với những gì đã xảy ra và đau đớn hơn, tôi lên giường với người mình không yêu. Mãi sau này cũng vậy, mỗi lần quan hệ là mỗi lần tôi khóc. Chồng tôi không biết vì khi ấy đã tắt điện.

Thời gian sau đó, tôi và anh vẫn giữ liên lạc. Anh thường tâm sự với tôi chuyện làm ăn không suôn sẻ và khó khăn trong công việc. Anh ngỏ lời mượn tiền, tôi giúp đỡ anh mà không hề suy nghĩ. Mỗi khi anh có việc cần tiền, tôi lại giúp. Cho đến một lúc tôi cảm nhận có gì đó không ổn và thống kê lại thì số tiền đó quá nhiều, vượt khỏi sức tưởng tượng của tôi mà chưa một lần anh hoàn trả. Anh cứ né tránh tôi và chỉ gặp khi cần.

Một tối đi dạo, tôi vô tình thấy anh chở bạn gái đi ngoài đường, ôm nhau nói cười vui vẻ. Tôi cảm giác có gì đó đau nhói trong lòng. Về nhà, tôi suy nghĩ rất nhiều và quyết định hỏi thẳng anh. Anh trả lời: “Đó là bạn gái anh, đây là chuyện của anh, em không có quyền xen vào”. Tôi tìm hiểu thêm và được biết anh quen bạn gái này khá lâu rồi. Những gì anh mượn tôi chỉ để cung phụng bạn gái và chơi bời. Đau lòng hơn, anh mua vô số đồ tặng vợ mà không hề tặng tôi dù chỉ một món. Anh đã lừa dối và lợi dụng tôi. Tôi nhận ra với anh, mình như một két sắt nhiều tiền mà không có khóa. Anh đã bỏ tôi theo nhân tình mới.

Cuộc đời không yên ả. Vài tháng sau đó, tôi phát hiện mình có thai với chồng. Tôi rối bời vì sự lung lay kinh tế gia đình, không còn cách nào hơn là cầu xin sự giúp đỡ của anh. Tôi mong anh trả lại dù chỉ một phần nhỏ số tiền ấy để tôi dưỡng thai và nuôi con nhưng những gì tôi nhận được: “Ai bảo mày ngu, không có giấy tờ thì bằng chứng đâu tao nợ mày. Đừng làm phiền tao, mày làm phiền tao nữa thì coi chừng cái thai của mày với tao”.

Tôi cố gắng năn nỉ nhưng anh đã dẫn theo bạn gái xuống nhà và hăm dọa. Tôi hiểu mình không thể làm gì nên đã im lặng và cố gắng sống. 9 tháng mang thai là 9 tháng hàng đêm tôi khóc vì đau khổ, nhớ nhung và hận thù. Nhìn gia đình đi xuống vì lỗi lầm của mình, tôi quyết định vực dậy tất cả những gì đã mất. Tôi nắm lấy tất cả những gì mình đang có và cắm đầu làm. Lúc nào đầu tôi cũng chỉ nghĩ đến tiền và sổ sách.

Ngày tháng trôi đi, con tôi chào đời kháu khỉnh và đáng yêu như thiên thần. Nó đã làm cuộc đời tôi thay đổi. Tôi có sức sống hơn để chăm con và săn sóc gia đình. Hơn ba năm sau, tôi có lại những gì đã mất còn hơn cả ban đầu. Dù công việc bận đến đâu, đầu óc tôi vẫn không thể quên anh, lòng thù hận như tăng lên mỗi khi thấy anh chạy ngang nhà.

Nhưng ông trời thật khéo đùa. Bốn năm sau, anh lại nhắn tin tìm tôi, dùng lời ngon tiếng ngọt rằng bao năm qua anh đã hối hận, anh nhận ra yêu tôi, anh lấy vợ vì trách nhiệm chứ không có tình cảm. Nhưng lòng tôi thừa biết anh đến với tôi vì tiền và tình dục. Tôi quyết định đối mặt với anh lần nữa. Tôi muốn mình thực sự cứng rắn trước mặt anh, dù có gì xảy ra đi nữa tôi cũng có thêm động lực để quên anh.

Tôi bắt đầu xem anh diễn kịch. Đúng như tôi nghĩ, sau một tháng nhắn tin, điện thoại yêu đương, anh đã hỏi mượn tiền tôi. Nhưng tôi chỉ cho anh mượn một số tiền nhỏ đủ để tôi không đau lòng thêm lần nữa. Ngày anh hẹn trả là ngày anh tiếp tục mạt sát tôi lần nữa. Tôi thấy con thú trong anh xuất hiện. Tôi buồn nhưng không còn sốc như ngày xưa. Tôi đã im lặng và yêu cầu anh không liên lạc với tôi nữa.

Buổi chiều lang thang trên đường, nước mắt tôi lại rơi, tôi tự hỏi mình đã được gì khi hy sinh tất cả vì anh? Đứa con của tôi và anh đã không còn, tôi mãi ám ảnh với những gì xảy ra, tôi từng là người thứ ba làm gia đình người khác xáo trộn. Tại sao tôi lại yêu anh, một người đã có vợ mà không phải người khác?

Tình yêu đã khiến tôi hận thù đến mức lấy một người mình không yêu, đem hạnh phúc cuộc đời ra đánh đổi. Chồng tôi không có lỗi gì, anh rất hiền và dù đã cố gắng nhưng vẫn không thể giành được tình yêu của tôi. Tôi cố gắng làm người vợ ngoan và chu toàn nhưng vì sao tôi chỉ thấy buồn, hàng đêm vẫn khóc vì cô đơn.

Giờ đây, tâm trí tôi trống rỗng và tôi hiểu một điều, tôi phải sống vì con đứa con mình đã sinh ra và nuôi dạy nó thành người, có trách nhiệm với gia đình. Thời gian đã giúp tôi rèn luyện sống bằng lý trí không phải bằng trái tim. Có ai không muốn sống thật nhưng tôi nghĩ với tôi tất cả là quá đủ.