Vợ hồi xuân, chồng… hồi hộp

Ngày trước, mấy lão bạn anh hay dọa: “Vợ mà hồi xuân là ông khổ đấy nhé!”. Nghe vậy, anh chỉ cho là tầm phào, bụng thầm nhủ: “Vợ hồi xuân tức là trẻ lại, vậy thì sướng chứ sao lại khổ?”. Không ngờ, đến khi vợ thực sự bước vào giai đoạn hồi xuân, chồng mới “biết đá, biết vàng”.

Hồi Xuân
Hồi Xuân

Vợ chồng bao nhiêu năm, anh đã quen với cái vẻ ngoài giản dị của em. Ai ngờ, vừa hồi xuân là em thay đổi cái rụp, làm cả ba cha con anh choáng váng. Em chưng diện, chăm chút nhan sắc kỹ hơn. Nếu em làm đẹp, chưng diện một cách vừa phải, phù hợp với lứa tuổi thì anh chẳng có gì để than vãn; thậm chí còn mừng, còn khuyến khích. Đằng này, em chưng diện, em làm đẹp toàn theo kiểu quá lố, khiến anh đau đầu hết sức.

Mỗi ngày em hồi xuân là mỗi ngày cha con anh hồi… hộp, vì không biết hôm nay vợ mình – mẹ mình sẽ diện bộ cánh theo “trường phái” thời trang nào. Hôm nay em mặc bộ đầm ba bốn màu sặc sỡ, hôm khác em lại chơi bộ đồ của mấy em gái tuổi teen, đến nỗi con gái phải thốt lên: “Mẹ còn teen hơn con!”. Teen với sặc sỡ còn đỡ, có khi em còn hứng lên, diện đồ theo “trường phái gợi cảm”. Nói thật với em, nhìn em – đã gần lên chức bà ngoại – mặc cái áo mỏng tang theo kiểu xuyên thấu, hay cái áo hai dây thiếu trước hụt sau, anh chẳng thấy gợi cảm gì hết mà chỉ muốn nổi da gà…

Từ ngày em hồi xuân, cái tủ mỹ phẩm của em to hơn hẳn. Em tậu cơ man nào là son, là phấn, là sữa, là kem… đủ loại. Lúc trước, đi đến chỗ nào mang tính chất trang trọng em mới trang điểm. Còn bây giờ, em trang điểm mọi lúc mọi nơi. Ra đầu ngõ mua bó rau em cũng phải dặm phấn, tô son. Thậm chí, nhiều khi ở nhà em cũng trang điểm, chẳng hiểu để làm gì?

Nhưng anh khổ nhất là cái vụ đi sửa sắc đẹp của em. Em xăm lông mày, xăm môi, rồi sửa mũi, hút mỡ bụng. Thậm chí, cái vòng 1 em cũng đi nâng cấp. Kết quả là đẹp đâu anh chưa thấy, chỉ thấy vợ mình ngày càng lạ hoắc. Đấy là chưa kể đến chuyện tốn kém tiền bạc. Từ ngày em siêng đi thẩm mỹ viện, ngân quỹ gia đình hao hụt thấy rõ…

Anh bực lắm, cũng góp ý em nhiều lần, hồi xuân thì hồi xuân, làm đẹp thì làm đẹp, nhưng phải đúng mực, hợp với lứa tuổi. Khổ nỗi, hễ anh nói là em giận, vì giờ em đã đổi tính, nhí nhảnh hơn, “teen” hơn ngày xưa, nên rất dễ giận, dễ hờn. Nói đụng đến, là dỗi ngay: “Tôi hiểu mà, già rồi, làm gì cũng đâu bằng được mấy em gái trẻ. Anh chán tôi cũng phải”. Mà giờ em dỗi cũng y hệt như lúc mới cưới, cũng mặt mũi lạnh tanh, cũng không thèm nói chuyện, cũng bỏ cơm bỏ nước. Anh phải dỗ chán dỗ chê, em mới hết giận. Nhiều khi dỗ em, anh thấy mình cũng đang… hồi xuân, trở về cái thời trai trẻ, tìm cách làm lành với cô bạn gái hay hờn dỗi.

Trời không chịu đất thì đất phải chịu trời. Giờ anh hết dám “phản kháng”, chỉ biết cố gắng chịu đựng, hy vọng qua một thời gian, vợ anh sẽ về lại “vị trí cũ”. Chứ em cứ hồi xuân như vầy hoài, chắc anh “lão hóa” sớm…

Trần Ninh / PNO

Mất tuổi xuân vì chung thủy với người

Chúng tôi cãi nhau, chia tay rồi lại làm lành, lặp đi lặp lại mãi điệp khúc này đâm ra tôi rất chán nản. Vì yêu anh tôi nín nhịn bỏ qua những người theo đuổi. Bạn bè khuyên tôi nên dứt khoát để tìm người mới mà tôi không thể làm được.

Trung thủy
Trung thủy

Tôi và anh quen nhau được 5 năm qua sự giới thiệu của một người bạn gái. Tôi năm nay 35 tuổi, anh hơn 10 tuổi, chưa có gia đình. Hiện tại anh đang định cư ở Canada nhưng chúng tôi chưa một lần giáp mặt, chỉ liên lạc qua điện thoại hay internet. Đối với tôi anh không chỉ là người yêu mà còn là một người anh, bởi anh từng trải, chín chắn, biết suy nghĩ.

Tôi tuy trưởng thành nhưng lại trẻ con, nóng nảy, hay tự ái và giận hờn vu vơ. Tính anh thẳng thắn nhưng hơi khó chịu, tôi biết điều đó nên trong suốt thời gian quen nhau không dám nói gì nhiều để anh phải nóng giận. Đôi khi chỉ vì những câu nói không suy nghĩ của tôi mà anh lại xem nó quá phức tạp, suy diễn đủ thứ.

Trong 5 năm yêu nhau, chỉ có tôi quan tâm, anh không để ý đến cảm giác hay sở thích của tôi. Những lúc tôi buồn hay gặp rắc rối không thấy anh hỏi thăm. Ngày sinh nhật tôi vậy anh cũng không nhớ chúc mừng hay tặng quà, tôi thấy tủi thân vô cùng. Mỗi lần tôi có lỗi anh luôn để bụng, lâu lâu lại đem ra nhắc lại. Chúng tôi cãi nhau, chia tay rồi lại làm lành, lặp đi lặp lại mãi điệp khúc này đâm ra tôi rất chán nản. Vì yêu anh tôi nín nhịn bỏ qua những người theo đuổi. Bạn bè khuyên tôi nên dứt khoát để tìm người mới mà tôi không thể làm được.

Anh rất tự hào mình là người đàn ông luôn có nhiều người theo đuổi, chưa có ai thật sự hiểu được anh để lấy làm vợ. Có bao giờ anh gặp chuyện gì mà chia sẻ hay tâm sự với tôi đâu. Anh sống nội tâm nên ít tâm sự với ai, chẳng lẽ tôi là người yêu mà anh cũng không muốn chia sẻ? Mỗi lần lên mạng nói chuyện, không thấy anh trả lời tôi không thể nào chịu được, chỉ muốn ngay lập tức bay qua xem anh có gặp chuyện gì hay không.

Tôi rất muốn anh về Việt Nam một lần để khi gặp mặt chúng tôi nói chuyện dễ dàng hơn, có thể hiểu nhau hơn, nhưng anh cứ hứa suốt. Điều đó làm tôi vô cùng khổ sở. Giờ anh nói lời chia tay vì không hợp, trong lòng tôi cảm thấy bứt rứt, có chút oán hận, vì anh mà tôi để tuổi xuân của mình trôi qua. Không biết đến lúc nào mới có người hợp với ý anh, bởi anh khó tính, khó đến mức ít ai chịu đựng được lâu.

Có phải tôi quá ngốc khi chỉ biết yêu anh mà để cơ hội của mình trôi qua hay không? Tôi không thể quên được anh thì làm sao có thể tìm người mới khi tuổi đã toan về già? Hãy cho tôi lời khuyên chân thành nhất. Chân thành cảm ơn.

Phương

Mất anh là điều hối hận nhất cuộc đời em

Em sẽ không làm người thứ ba, sẽ không để con của anh sống không có bố bên cạnh, không muốn bạn thân sẽ hận em, không muốn bố mẹ em phải buồn. Em đã nghĩ cho rất nhiều người để không làm gì có lỗi với ai.

Phải chi ngày xưa em không quá ham mê học hành, tham vọng quá lớn về sự nghiệp thì hôm nay em không phải tiếc nuối cho những ngày tháng đã qua. Khi đã có mọi thứ như mong muốn, tất cả trở nên vô nghĩa. Em- cô bé ngày xưa ngây thơ của anh đã không còn nữa. 6 năm trôi qua em trở thành người phụ nữ tạm gọi là thành đạt, có địa vị trong xã hội; anh vẫn là một anh nông dân thật thà.

Chúng ta ở hai vị trí khác nhau mà người ta nhìn vào sẽ thấy không khớp được nhưng em không nghĩ thế. Anh giờ là cha của một bé trai và chồng của bạn thân em. Mọi thứ thật trớ trêu, cay đắng và nghiệt ngã. Khi em xác định được tình cảm, biết mình cần gì thì tất cả đã quá muộn.

Em là người có lòng tự trọng rất lớn, em sẽ không làm người thứ ba, sẽ không để con của anh sống không có bố bên cạnh, không muốn bạn thân sẽ hận em, không muốn bố mẹ em phải buồn. Em đã nghĩ cho rất nhiều người để không làm gì có lỗi với ai. Em biết anh rất yêu thương em, biết anh không yêu vợ vì hai người không hợp nhau, dù cố gắng cũng không được.

Ngày em đi, anh đã khóc rất nhiều, em cũng vậy. Ngày nói chia tay em không khóc nhưng anh khóc, bạn đã kể cho em nghe tất cả rằng em đã làm đau khổ anh rất nhiều. Nhưng lúc đó một cô bé như em không hiểu hết, 18 tuổi đã lớn nhưng vẫn ngây ngô. Từ ngày đó tới nay em vẫn không ngừng suy nghĩ, đi trên quãng đường dài 6 năm nay em mới biết anh là người em yêu nhiều như thế nào.

Ngày mình gặp lại nhau, mọi cảm xúc dâng trào, đã lâu quá mình không gặp nhau. Ngày đó mình chưa bao giờ cãi nhau, lần cãi nhau đầu tiên và duy nhất là ngày mình chia tay nhau mãi mãi. Vì vậy mọi thứ vẫn còn rất tốt đẹp trong trái tim.

Nhưng ngày hôm nay, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Hạnh phúc của em nhưng em lại tự tay đánh mất, khi biết đã quá muộn rồi. Em hận bản thân, để ngày hôm nay nhìn thấy nhau nhưng không dám nói. Anh của em ngày xưa giờ là của người khác mất rồi.

Nếu có kiếp sau em sẽ ở bên anh mãi mãi, sẽ không đánh mất anh trong cuộc đời. Em sẽ là người bên lề cuộc đời anh, mong cho anh được sống hạnh phúc vì em yêu anh rất nhiều. Anh hãy sống hạnh phúc nhé. Em sẽ chờ anh ở kiếp sau để mình được sống thật với những mơ ước.

Giang

Vợ không chia sẻ kinh tế và việc nhà

Tôi lấy vợ được 3 năm rồi nhưng kể từ ngày bước chân về nhà chồng, vợ tôi không bỏ tiền mua được gói tăm mà phó mặc tất cả cho chồng, từ kinh tế, gửi trẻ, chợ búa, cơm nước, giặt quần áo đến đón đưa con ở nhà trẻ.

Nói chung là tôi phải làm hầu hết mọi công việc, chỉ có nấu bột và cho con ăn bột là không phải làm. Xét về công việc vợ tôi ổn định hơn tôi rất nhiều. Vợ tôi là người nhà nước, là giáo viên cấp 3 tại một trường ở Hà Nội và biên chế được 9 năm rồi. Nhưng cô ấy luôn kêu lương thấp chỉ đủ ăn sáng và đổ xăng thôi, không có tiền để đóng góp xây dựng gia đình.

Tôi thương con và cố gắng đi làm, làm thêm để đủ tiền nuôi 2 con và bố, cộng thêm sự ăn bám của vợ vào những bữa cơm chiều. Tôi đã nhiều lần than vãn với vợ về tài chính và công việc gia đình, nhưng được trả lời vẫn một điệp khúc là lương thấp và bận làm giáo án chưa chia sẻ được công việc nhà.

Nói chung vợ tôi lười, ích kỷ, vô trách nhiệm với gia đình. Hiện giờ tôi rất buồn và chán vợ và đã làm đơn ly hôn nhưng chưa nộp, mong anh chị đóng góp ý kiến để tôi đi đến quyết định sáng suốt nhất.

Chán vì chồng ‘lười’ sex

Chúng tôi kết hôn 6 năm rồi, những lần quan hệ giữa hai vợ chồng, tôi có thể đếm và nhớ, hầu hết do tôi chủ động; chẳng có màn dạo đầu, chẳng có cái gì gọi là lên đỉnh. Chồng không bao giờ quan tâm tôi cảm nhận thế nào.

Vợ chồng tôi rất đẹp đôi, cân xứng về mọi mặt. Quen biết và yêu trước khi đi tới hôn nhân. Tôi mơ mộng, thích đọc tiểu thuyết và phim ảnh lãng mạn, nên rất kỳ vọng cuộc sống hôn nhân sẽ tươi đẹp, bền lâu.

Tôi từng mộng mơ sẽ toàn tâm toàn ý chăm sóc tốt cho chồng, nấu những món ngon anh thích, nhà cửa ngăn nắp sạch sẽ để đem lại những giây phút ấm cúng thực sự của một gia đình. Chồng tôi rất hiền, chỉn chu, đẹp trai, trước mặt người khác bao giờ cũng bảo vệ vợ, chưa bao giờ nói xấu tôi. Ví như mẹ chồng, chị em chồng có nói không tốt về vợ, anh cũng bênh vực và một lòng bảo vệ vợ, chỉ duy một điều: Chán sex. Điều này là do tôi suy diễn và gán cho như vậy, chứ thực sự thế nào tôi cũng không biết.

Chúng tôi kết hôn 6 năm rồi, những lần quan hệ giữa hai vợ chồng, tôi có thể đếm và nhớ, hầu hết do tôi chủ động, chẳng có màn dạo đầu, chẳng có cái gì gọi là lên đỉnh. Chồng không bao giờ quan tâm tôi cảm nhận thế nào, anh hay than vãn: “Anh mệt, mai anh có cuộc phỏng vấn lên lương, tuần sau anh rất bận’, để thoái thác.

Tôi rất yêu mới có thể bỏ gia đình, bạn bè người thân, sự nghiệp để chạy theo anh, mà giờ này chỉ nhận được sự chán chường trong cuộc sống riêng tư. Giờ tôi có một con gái, cũng là do tôi chủ động mà có. Tôi rất muốn có thêm một con nữa nhưng chồng không muốn. Chồng hờ hững, tôi muốn thêm con cũng không được.

Tôi đã nhiều lần tâm sự rằng tình dục là vấn đề rất quan trọng trong hôn nhân, nhưng anh cứ coi như không có gì. Tôi cũng nhiều lần đề nghị ly hôn nhưng anh không đồng ý, cứ lấy cái chết để cản bước chân tôi. Hơn 3 lần tôi bỏ chạy khỏi cuộc sống bức bối đó, rốt cuộc cũng chạy không nổi.

Tôi nhiều lần tự nhủ với lòng: Sắc dục có thể tự khắc chế, nên rất cố gắng để tự khắc chế bản thân nhưng rất khó, vì tôi cũng là một phụ nữ bình thường mà. Tôi làm thế nào để sống hết những ngày dài vô vị phía trước? Xin các anh chị cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn các anh chị và các bạn đã đọc tâm sự của tôi.

Hoa

Thôi nghĩ về nhau

Tối nay, anh lại không kìm được lòng mình, lại cầm điện thoại ngập ngừng bấm số của chị. Vẫn như mọi lần, chị không bắt máy, tiếng nhạc chờ bài Trịnh không lời réo rắt như khúc tự tình thảng thốt trong anh.

Thôi nghĩ về nhau
Thôi nghĩ về nhau

Anh là mối tình đầu của chị, người ta bảo trái tim đàn bà thường hoài nhớ mông lung về mối tình đầu cho đến nửa đời còn lại. Với chị, nói cho cùng, những suy nghĩ về anh vẫn còn nhưng không phải là kiểu như bao người thường nhớ về dư âm tình cũ, có thể chỉ như một nỗi lấn cấn trong lòng.

 

Chị không phải là mối tình đầu của anh nhưng vẫn là người anh yêu nhất cho đến bây giờ. Hai người đã từng sóng bước bên nhau, từng trao cho nhau những ngọt ngào, những hẹn thề mong ước, từng cháy hết mình vì thứ mà nhân gian gọi là tình yêu. Thế nhưng, mọi chuyện đã thuộc về quá vãng khi anh lung lạc trước một người con gái khác, buông tay tình yêu dài lâu của mình để đánh đổi danh vọng, tiền tài. Anh kết hôn sau một tháng hai người chia tay.

 

Bẵng đi một thời gian, cả hai né tránh nhau hay đúng hơn là chị cố tránh những hỏi han ân cần, quan tâm không ngừng của anh. Lần này, đám cưới một người bạn thân của anh và chị, lần đầu tiên, hai người chạm mặt nhau sau năm năm. Trước khi dự đám cưới, chị đã hình dung anh sẽ đến cùng vợ, là cô gái đã từng dằn mặt chị, kêu chị tránh xa anh ra, trong khi anh và chị sắp nên duyên chồng vợ. Cũng cô gái ấy, tự dựng lên mọi chuyện, đổ cho chị cái tội phá hoại hạnh phúc của cô ta trong khi chị chưa hiểu thực hư thế nào, rồi lại đòi tự tử khiến anh dạo ấy đứng ngồi chẳng yên.

 

Thế mà, không hiểu sao, anh đi một mình. Chị mỉm cười chào anh theo cách xã giao thông thường. Con người ta đâu dễ giấu đi những cảm xúc của mình khi gặp lại cái nửa thân quen đến từng hơi thở. Cảm xúc của chị về anh, tình yêu của chị với anh chẳng còn, ai đó hỏi chị có thù hận không khi anh ham giàu sang, tham danh lợi mà quên hẹn ước. Đôi lúc, chị cũng tự hỏi lòng mình, chẳng biết là có hận hay không nhưng nhất định là không còn yêu. Đơn giản vì anh giờ đây không phải là con người của nhiều năm về trước. Anh lén nhìn chị, ánh mắt, nụ cười của chị vẫn như thế. Cái tươi vui giấu đằng sau đó bao nhiêu nỗi niềm mà ngày xưa, anh đã từng rất hiểu. Chị vẫn mạnh mẽ và bản lĩnh qua bao nhiêu chuyện anh gây ra.

 

Đột nhiên, chị nhìn anh, bắt gặp ánh mắt anh trao về phía chị tự lúc nào. Giữa không khí ồn ào, náo nhiệt, giữa những tiếng chúc tụng hoan ca của bao người về hạnh phúc của hai nhân vật chính trên kia thì anh đang nhỏ lệ trong lòng. Tim anh đập rộn ràng, đôi mắt ngấn nước, cái nhìn hiện rõ sự nhớ nhung, day dứt, yêu thương xen lẫn. Chị bình thản quay đi, vô tình như không hiểu về con người đã từng gắn bó ấy. Chị dằn lòng lại, để khỏi buông ra thắc mắc từ lâu “Anh đang hạnh phúc cơ mà, sao lại gầy ốm, suy sụp thế kia”.

 

Sau lần đó, anh lại nghĩ về chị nhiều hơn trước, vẫn là người đầu tiên anh nghĩ mỗi khi thức giấc và người cuối cùng anh thao thức tới khi vào giấc ngủ. Anh liên lạc với chị chỉ mong chị bắt máy, chỉ mong một giây thôi được nghe tiếng nói, tiếng thở khẽ khàng của chị, nhưng tuyệt nhiên, chị không bao giờ nghe điện thoại của anh. Dẫu rằng, đôi khi chị cũng muốn kiểm chứng lại xem nếu nghe giọng nói của con người kia, liệu tim mình còn thổn thức, những uất hẹn trong lòng liệu có dễ dàng trút bỏ. Nhưng không, anh đã bị ràng buộc, cái ranh giới ấy, nhất định chị không cho phép mình xen vào.

 

Thôi thì, mỗi người hãy sống tốt phần đời của mình. Đến cuối cuộc đời chúng ta mới thực sự thôi nghĩ về nhau.

 

Diệu Ái

Vợ sắp cưới xin vào Nam chơi với người yêu cũ

Tôi yêu em được gần 1 năm, biết em con người sống tình cảm và thật thà. Trước khi đến với tôi, cô ấy đã trải qua 2 mối tình.

Mối tình đầu của em là mối tình thời sinh viên, một cậu bạn bằng tuổi. Nghe em nói mối tình đó rất là đẹp, và em cũng rất thân thiết với gia đình cậu ấy. Nhưng cậu ấy là một người phong lưu, đã làm em phải khổ sở rất nhiều. Sau hơn một năm yêu nhau, cậu ấy cùng gia đình chuyển vào Sài Gòn sinh sống. Em và cậu ấy cũng chia tay từ đấy.

Năm cuối thời sinh viên, trong thời gian đi thực tập em đã quen và yêu một người khác. Em nói yêu anh ấy rất nhiều. Hai người cũng đã có thời gian 7 tháng sống thử với nhau. Dù rất yêu nhau nhưng do gia đình anh ấy không chấp nhận vì em chưa có việc nên đành chia tay.

Trong thời gian em đau buồn nhất, tôi đã ở bên em. Tôi đã động viên chia sẻ tất cả những khó khăn về tinh thần cũng như vật chất cùng với em. Tôi cũng là sinh viên mới ra trường, lương chưa cao nhưng tôi đã tự nguyện chia đôi lương tháng cho em để em trụ lại thành phố sống và xin việc. Tôi biết mình yêu em rất nhiều…

Có lẽ thời gian đã giúp em hiểu tấm chân tình của tôi và em đã đồng ý làm người yêu của tôi. Tôi đã rất sung sướng và hạnh phúc vô cùng.

Yêu nhau chính thức được hai tháng, tôi và em lần đầu quan hệ. Lần đó em đã khóc, em hỏi tôi: “Em làm thế này có phải có lỗi với anh ấy (người trước) hay không?”. Tôi buồn đến rơi nước mắt khi em hỏi tôi như thế. Nhưng tôi cũng thông cảm cho em vì em chưa quên hẳn anh ta. Tôi đã dần dần giúp em quên đi anh ấy để dành trọn cho tôi.

Chúng tôi yêu nhau được gần 1 năm thì tôi ngỏ lời cầu hôn, tôi muốn cưới em làm vợ vì tôi quá yêu em. Em cũng đã đồng ý. Hai đứa dự định 3 tháng nữa sẽ làm đám cưới khi bố mẹ tôi xây xong nhà mặc dù em vẫn chưa có việc làm. Sẽ không có chuyện gì nếu cách đây 1 tuần, em nói muốn tôi cho vay tiền để vào Sài Gòn chơi với gia đình người yêu cũ 4 ngày.

Nhà em và nhà tôi đều ở Nghệ An, rất xa Sài Gòn. Tôi rất buồn khi nghe em nói như vậy. Trước tới giờ tôi luôn chiều chuộng và yêu thương em. Em muốn gì, cho dù phải vay mượn tôi cũng làm để cho em. Nhưng em đã làm tổn thương tôi. Em nói chỉ vào chơi với gia đình Trường, bọn em không có gì nữa cả, em muốn đi 1 chuyến trước khi lấy chồng…

Lòng tôi giờ đây rối bời, không biết nên cho cô ấy đi hay không? Mong bạn đọc góp ý chia sẻ…

Tuấn

Để tuột hạnh phúc

Hà Nội mùa hoa loa kèn, em thả mặc hồn mình theo gió phiêu du. Màn đêm buông xuống, nhấn chìm mọi vật bằng một màu đen tối, mịt mờ. Không gian tĩnh lặng đến lạnh người, khẽ với tay mở khung cửa sổ, hít hà hương thơm của đêm.

Trải lòng mình để cảm nhận cơn gió nhỏ, nhẹ nhàng lướt qua làn mi ướt lệ, lau khô hàng nước mắt. Em nhớ anh, nỗi nhớ quay quắt đến quặn lòng. Mắt lại nhòe đi, mờ nhạt. Ký ức ùa về như một cuốn phim quay chậm đưa em về với ngày xưa – ở đó có anh và tình yêu còn dang dở.

4 năm trôi qua, làm bạn, quan tâm, động viên, chia sẻ tất cả ngọt bùi đắng cay trong cuộc sống cứ ngỡ như người yêu, rồi cuối cùng lại là những người bạn. Em nhớ mãi cái nắm tay khi anh dắt em qua đường, lúc đó em đã lặng nhìn bóng dáng anh cao gầy, bàn tay nhỏ bé của em nằm trọn trong bàn tay ấy. Càng ngày anh càng quan tâm tới em nhiều hơn, những món quà, những lời động viên, bên em bất cứ khi nào em cần một cách vô điều kiện. Còn em mải miết nhìn về cái quá khứ đau lòng, cứ mỗi ngày một lớn khoét sâu vào trong tim. Cái quá khư không còn thuộc về em. Em vô tâm, em vô tình làm trái tim anh tổn thương, anh buồn, anh lặng lẽ nhìn em đau đớn. Anh vẫn bên em và gom tất cả mọi sự thiệt thòi về mình như một điều hiển nhiên.
Anh đã nói: “Hạnh phúc là cho đi mà không cần nhận lại”. Em mỉm cười mà khóe mắt cay cay. Ngày tháng qua đi, em không đủ can đảm để nắm lấy hạnh phúc của mình, em sợ làm tổn thương anh hay em sợ chính mình bị tổn thương lần nữa. Em ích kỷ, anh lại quá nhút nhát. Cứ như vậy bỏ qua bao cơ hội dành cho nhau. Em chạy, anh đuổi theo, em dừng lại, anh đứng xa lặng nhìn. Em mải miết chạy, anh bỏ cuộc sau lưng, biến mất trong sự ngỡ ngàng của em. Em bơ vơ, hụt hẫng, ngoảng mặt lại không còn anh phía sau. Em lạc lõng giữa dòng người qua lại, giữa thế giới chẳng phải là của em. Em ghét anh! Ghét cái kiểu thích thì quan tâm quá mức, hết thích thì lạnh lùng làm ngơ.

Trò đời trớ trêu, số phận đẩy ta xa rời nhau rồi lại để ta gặp nhau. Anh quay lại sau bao ngày xa cách, khoác lên mình bộ vest chú rể bảnh bao, lịch thiệp, khuôn mặt điển trai, nụ cười buồn. Đi bên anh, cô dâu xinh đẹp, dịu hiền, mắt ánh lên niềm hạnh phúc nhưng không phải là em. Mắt em ướt lệ, tim đau thắt, môi mỉm cười chúc hạnh phúc cho anh. Em lùi dần đi về phía khuất, phía mà anh thường đứng dõi theo em, cảm nhận cảm giác của anh bao ngày qua. Anh tìm được một nửa của mình, còn em mất đi một nửa vĩnh viễn. Em ghen tỵ với hạnh phúc của người ta, ghen tỵ với cái hạnh phúc mà chính em đã đánh mất, ghen tỵ vì một nửa của em nay thuộc về người khác. Em xấu xa, em tham lam, ích kỷ! Muốn dành lại anh là của riêng mình! Em thật ngốc. Ngốc khi không nhận ra tình cảm của anh sâu đậm bấy lâu nay mà em vô tình vứt bỏ, ngốc khi anh dừng lại em cũng dừng lại đứng im. Để giờ đây mới nhận ra anh quan trọng tới mức nào!

Duyên mario

Không nói ra thì có khi tôi mất chồng…

Ngày nào anh cũng lên mạng đắm đuối yêu đương trong thế giới ảo. Còn tôi thì lại có thêm một nỗi nôn nao chờ đợi những khi ở một mình để khám phá thế giới bí mật đầy tội lỗi của chồng…

 

Tôi nhớ cái hồi Thanh mới vô ở trọ nhà tôi để đi làm. Anh chỉ có hai cái áo thay đổi. Quần thì không biết mấy cái nhưng chỉ có một màu nâu xỉn. Có lần anh nợ tiền nhà hai tháng liên tục, mẹ tôi càm ràm: “Đúng là cái đồ nghèo rớt mồng tơi!”.

Ấy vậy mà con gái của mẹ lại đi yêu cái thằng nghèo rớt mồng tơi ấy. Yêu điên cuồng, si dại. Yêu đến nỗi bị ba bắt cúi xuống bộ ván đánh 20 roi vẫn nhất quyết không chịu bỏ cái thằng nghèo rớt mồng tơi ấy.

Vậy là ba mẹ tôi phải chịu thua. Để vớt vát, mẹ tôi ra điều kiện: “Ba mẹ bắt rể chớ không gả đi. Chịu thì lấy, không chịu thì thôi”. Thoạt đầu Thanh cũng ngại nhưng sau đó thì bằng lòng. Anh về quê đưa ba mẹ vào gặp ba mẹ tôi để bàn chuyện cưới xin khi tôi vừa ra trường.

Thanh yêu tôi hơn mọi thứ trên đời. Đó không chỉ là lời nói đầu môi trót lưỡi mà điều đó đã thể hiện từng phút, từng giờ trong cuộc sống của chúng tôi. Anh lo cho tôi từng miếng ăn, giấc ngủ; chăm sóc tôi hết lòng khi tôi có bầu, sinh con. Đứa thứ nhất rồi đứa thứ hai. Không chỉ yêu vợ, thương con mà anh còn hiếu thảo với ba mẹ vợ; kính trọng bà con bên vợ. Đến nỗi, mẹ tôi từ chỗ ác cảm đã chuyển sang yêu quý anh như con đẻ. “Mẹ còn nói giỏi nhìn người nữa không?”- có lần tôi trêu mẹ. “Tại hồi đó mẹ thấy nhà nó xa xôi nên nói vậy thôi mà”- mẹ tôi chống chế.

Mới đó mà chúng tôi lấy nhau đã 12 năm. Trong 12 năm ấy, anh chưa một lần làm tôi hờn giận. Đến nỗi, đôi lúc tôi lấy làm ngạc nhiên: Tại sao mình hên dữ vậy? Lấy dược người chồng hết lòng thương yêu mình như thế, hẳn là kiếp trước tôi khéo ăn ở. Bạn bè của tôi và anh đều không ngớt lời trầm trồ, khen ngợi chúng tôi là “cặp đôi hoàn hảo”; đi đâu, làm gì cũng có nhau. Ngay cả khi ở chỗ đông người, Thanh cũng chẳng ngại ngần khi hết lòng lo lắng, chiều chuộng tôi.

Điều khiến tôi an tâm, tin tưởng vào cuộc hôn nhân của mình là tôi và anh tuyệt đối tin tưởng nhau. Điện thoại của anh lúc nào cũng để trên bàn làm việc của tôi. Bất kỳ lúc nào có ai gọi đến, nếu anh bận thì tôi toàn quyền nghe máy, trả lời cuộc gọi, tin nhắn. Chúng tôi xài chung một hộp thư điện tử. Tất cả những gì của tôi anh đều biết. Ngược lại, cuộc sống tình cảm và các mối quan hệ của anh hoàn toàn không có gì là bí mật đối với tôi.

Cái riêng duy nhất là hai vợ chồng có hai trang facebook. Tuy nhiên, password thì lại công khai. Thỉnh thoảng tôi vào trang của anh, giả vờ đóng vai anh để comment hoặc trả lời mail… Tóm lại là chúng tôi không có gì che đậy trước mặt nhau. Khi mới cưới cũng vậy và 12 năm sau cũng vậy.

Cho đến một hôm, máy tính của tôi bị hư phải sửa, tôi lấy máy của anh để vào mạng kiểm tra một số sản phẩm của công ty vừa đươc đưa lên quảng cáo trên facebook. Tôi vừa nhấp vào địa chỉ đăng nhập thì có cả một cột địa chỉ mail hiện lên. Tôi nghĩ bụng, ông xã sao lại cho người lạ mượn máy tính, lại còn lưu lại lịch sử đăng nhập. Trong số các địa chỉ mail để đăng nhập facebook, có một cái bị dính password vào đuôi của địa chỉ mail. Cái này tôi cũng bị hoài những khi đăng nhập vội vàng.Tò mò, tôi gõ thử password. Không ngờ, một trang facebook lạ hiện lên. Chủ nhân của trang facebook này có tên
Tình yêu trên mạng Facebook
Tình yêu trên mạng Facebook

Tôi hết hồn khi phát hiện, “Thà như giọt mưa” chính là chồng tôi. Càng hết hồn hơn khi trong hộp mail có rất nhiều thư từ trao đổi giữa anh và một người có nick “mây trôi lang thang”.

Nhưng đó cũng chưa phải là tất cả.

Điều đáng nói là qua trao đổi giữa hai người, hiện lên hình ảnh Thanh là một người đàn ông bất hạnh: Lấy phải cô vợ con nhà giàu đanh đá, gặp phải ba mẹ vợ là những người chỉ biết có tiền. Thanh kể với người kia là mỗi ngày anh phải đưa đón con, giữ con cho vợ đi học, đi chơi. Anh làm tất cả mọi thứ trong nhà vì anh phải ở rể. Cuộc sống vợ chồng của anh thật tẻ nhạt. Anh muốn thoát ra nhưng vì thương con nên đành chấp nhận… Thanh nói rằng, chỉ những giây phút lên mạng để gặp người kia thì anh mới chính là anh, mới thật sự được sống như một con người…

Trời ơi, đọc xong những dòng này, tôi muốn xỉu! Hóa ra cuộc sống của chúng tôi bấy lâu nay là tù ngục đối với Thanh. Và những gì anh dành cho tôi hoặc hạnh phúc khi đón nhận từ tôi đều là giả tạo. Tôi lấy điện thoại ra, định gọi cho anh. Nhưng sau đó quyết định không làm gì cả.

Tôi theo dõi anh từ sáng đến chiều, đến tối xem anh đi đâu, làm gì…. Tôi để ý từng cái nhíu mày, từng câu nói, cử chỉ của anh… Hoàn toàn chẳng có biểu hiện gì là anh đang “ngoại tình”. Thế nhưng, buổi tối, khi anh ôm laptop lên mạng, thì tôi thấy mặt anh hớn hở như trẻ  được quà. Tôi liếc nhìn anh, nghĩ bụng: “Để rồi coi, đồ tham lam”.

Sáng hôm sau, khi anh đi làm, tôi lại vào trang facebook “lạ” của anh để kiểm tra. Lại những lời than vãn bên này, những câu động viên bên kia, y như thể là họ đang yêu đương đắm đuối, san sẻ tận tình. Họ còn mơ ước một ngày nào đó sẽ được gặp nhau, ở bên nhau để “mây trôi lang thang” ôm ấp vỗ về “thà như giọt mưa”.

Đọc mà ứa gan!

Cứ vậy, ngày nào anh cũng lên mạng đắm đuối yêu đương trong thế giới ảo. Còn tôi thì lại có thêm một nỗi nôn nao chờ đợi những khi ở một mình để khám phá thế giới bí mật đầy tội lỗi của chồng…

Mọi chuyện cứ diễn ra như thế chừng 3 tháng. Cho đến một ngày nọ, tôi vờ như vô tình bảo anh: “Trong công ty em mới có scandal. Ông trưởng phòng kia từ trước tới nay nổi tiếng yêu vợ, tôn thờ vợ, vậy mà đùng một cái chị vợ phát hiện ổng có người yêu trên mạng. Vậy là ì xèo, chị vợ đòi ly dị…”.

Tôi để ý mặt anh biến sắc khi nghe tôi nói điều này. Giọng anh không bình thường: “Rồi… anh chồng có chịu ly dị không?”. “Cái ông chồng đó cũng là đồ chết nhát. Có làm thì có chịu đi, đằng này lại chối bai bải, bảo là chỉ đùa chơi trên thế giới ảo. Hừ, đùa đùa kiểu gì mà còn hẹn hò nhau ra Long Hải hú hí…”.

Lần này thì mặt anh trắng bệch. Anh ậm ờ không thành tiếng, sau đó kêu đói bụng, bảo tôi đi dọn cơm. Lên bàn ăn, tôi vẫn không tha: “Anh nè, theo anh thì hai người kia họ có đi Long hải với nhau không? Em nghi là có. Đàn ông bây giờ ghê gớm lắm. Có vợ con đề huề mà vẫn tham lam. Em thật hên khi lấy được anh. Ai cũng nói vậy…”.

Anh không trả lời. Tôi lại tấn công: “Tuần sau em xin nghỉ phép, mình cũng đi Long Hải chơi nghen. Lâu rồi em không tắm biển, sẵn dẫn hai đứa nhỏ đi chơi một chuyến”. Nhưng anh lắc đầu: “Chủ nhật tuần sau anh kẹt rồi…”. Đó, thấy chưa, biết ngay mà. Tôi biết anh có cuộc hẹn với “mây trôi lang thang” vào chủ nhật tuần tới nên mới thử như vậy.

Bây giờ thì tôi phát hoảng thật sự. Tôi không biết mình nên nói ra với anh tất cả hay là tiếp tục im lặng theo dõi? Nếu nói ra, biết đâu anh sẽ giận… Mà không nói thì có khi tôi mất chồng…

Đúng là cái facebook chết tiệt. Thà rằng không biết thì thôi, bây giờ biết được, trời ơi phải làm sao bây giờ?

Mây Mùa Thu / NLD.com.vn

Tôi linh cảm, đây sẽ là lần sau cùng…

“Đây là anh Tuấn, người yêu em. Anh ấy đang làm kỹ sư của Hãng Microsoft ở Mỹ”. Mỗi lần nghe Hương giới thiệu với bạn bè như thế, tôi thấy thật ngượng ngùng. Nhưng tôi không thể ngăn Hương đừng nói bởi tất cả những điều đó đều xuất phát từ tôi. Trong một thời gian dài, tôi đã không dám nói thật mình chỉ là một anh bồi bàn ở một quán ăn nhỏ của một người bà con bên Mỹ.

Tôi theo gia đình ra nước ngoài định cư ngay khi vừa tốt nghiệp Khoa Công nghệ Thông tin Trường Đại học Khoa học Tự nhiên TPHCM. Tuy nhiên, qua bên đó, những gì đã học không giúp tôi tìm được một công việc đàng hoàng. Tôi phải học thêm hai năm nữa để bổ sung kiến thức, sau đó nhờ người quen giới thiệu tôi được nhận vào làm ở một cửa hiệu bán đồ điện tử. Năm 2008, kinh tế Mỹ gặp khủng hoảng, tôi thất nghiệp. Từ đó đến nay, công việc chính của tôi là phụ việc ở quán ăn. Bưng bê cho khách, rửa bát, lau nhà, chùi bồn cầu… tôi đều đã trãi qua.

Thế nhưng tất cả những điều đó tôi không thể nói với Hương bởi trong mắt cô ấy, tôi luôn là thần tượng. Nhà hai đứa cạnh nhau, Hương học kém tôi 3 lớp nên có bài vở không hiểu, cô lại chạy qua nhờ giải dùm. Cứ thế cho đến khi tôi tốt nghiệp đại học thì Hương vào năm thứ nhất. Năm đó, khi chia tay nhau, tôi hẹn 5 năm sau sẽ quay về.

Và tôi đã trở về nhưng không phải để tổ chức đám cưới và rước em sang bên ấy mà chỉ là để giữ lời hứa với người con gái mình đã ngỏ lời yêu…
Việt Kiều Mỹ - Ảnh minh họa
Việt Kiều Mỹ – Ảnh minh họa

Lần thứ hai tôi về nước cách lần đầu 2 năm. Ý định của tôi là sẽ nói thật với Hương tình cảnh của mình bây giờ để em quyết định. Thế nhưng, có cái gì đó cứ chẹn ngang cổ họng mỗi khi tôi muốn mở lời. Và trong cái mác “kỹ sư của Hãng Microsoft”, tôi đã vét túi rồi cà thẻ để đưa em đi chơi, mua sắm và… hứa hẹn. Nhìn Hương phấn chấn bao nhiêu, lòng tôi lại héo hắt bấy nhiêu.

Và lần này cũng vậy. Tôi lại về vì đã lỡ hứa với Hương dù khoản nợ vay cho lần về trước đến nay vẫn chưa trả hết. “Hôm qua mẹ hỏi chừng nào tụi mình cưới…”- một bữa Hương đột ngột nhắc tôi. Tôi giật mình nhưng rồi kịp trấn tĩnh: “Rồi em trả lời sao?”. “Em nói phải tùy thuộc vào anh. Thật ra em cũng muốn tụi mình cưới sớm để em được qua bên đó với anh. Mỗi đứa ở một chỗ như vầy, em thấy bất tiện quá. Với lại em cũng không còn trẻ nữa… Mấy năm nay em đã tập trung học tiếng Anh nên không sợ qua bên ấy không tìm được việc. Mà có thất nghiệp thì cũng đâu có sao phải không anh? Anh dư sức lo cho cho em mà…”.

Hương nói một hơi. Nhìn ánh mắt long lanh của em, tôi thấy lòng se thắt. Thật tình tôi không còn nuôi dưỡng ý định tổ chức cưới rồi làm thủ tục bảo lãnh Hương qua bên đó. Tôi sợ em sẽ vỡ mộng. Nếu chẳng may qua bên đó em phát hiện tôi đã nói dối, phát hiện tôi chỉ là một anh bồi bàn thì liệu em có còn yêu tôi, có còn thần tượng tôi nữa hay không? Tôi đã tận mắt chứng kiến nhiều gia đình tan vỡ khi qua bên ấy chỉ vì người vợ vỡ mộng. Họ bỏ cả chồng con để chạy theo người đàn ông khác có nhiều tiền  hơn. Đáng nói, đó không phải là cá biệt…

“Hương nè, chúng mình không thể tổ chức cưới trong năm nay được vì mẹ anh nói năm nay tuổi anh rất xấu…”. Tôi không hiểu sao mình lại lẹo lưỡi và tiếp tục nói dối. Nghe tôi nói vậy, Hương vùng vằng: “Anh định để em chết già hay sao? Nếu anh không cưới, người khác cưới ráng chịu. Anh có thấy anh Quang, bạn của anh hai cứ tới nhà hoài không? Ảnh làm giám đốc, có hai cái nhà bự ơi là bự ở quận 1…”.

Lần đầu tiên tôi nghe Hương nói về điều này. Bất giác tôi nghĩ: “Không biết những lúc mình ở bên kia thì ở nhà Hương thế nào nhỉ? Cô ấy có đi chơi, có bồ bịch với ai không? Mà cái tên Quang kia đúng là đáng ngờ thật. Mình thấy hắn tới nhà Hương mà cứ y như ở nhà mình…”…

Không nghe tôi nói gì, Hương kéo tay tôi: “Sao anh không trả lời em? Hay là mình cứ đăng ký kết hôn rồi anh bảo lãnh em qua bên kia cũng được, khỏi cần đám cưới”. Lại còn như thế nữa. Không lẽ Hương muốn qua bên ấy dữ vậy sao? “Em không hình dung được cuộc sống bên đó đâu. Nếu mình không giỏi thì cũng chỉ làm lao động chân tay thôi em à. Cực lắm mà lương không có bao nhiêu…”.

Vừa nghe vậy, Hương đã nhăn mặt: “Anh nói sao? Lương 3-4 ngàn đô mà anh bảo là không bao nhiêu à? Em là đầu tắt mặt tối, tháng nào giỏi lắm thì cũng chỉ được 5-7 triệu, tức là chưa tới 500 đô đó..”. Tôi phì cười: “Nhưng em quên là giá cả bên đó đắt gấp bao nhiêu lần bên này. Một tô phở tới 10 đô lận, biết không? Muốn ăn mấy cái bánh bột lọc, phải trả 30 đô… Rồi còn tiền nhà, tiền bảo hiểm, tiền trả góp mua xe và trăm thứ khác…”.

Nghe tôi nói vậy. Hương yên lặng. Rất lâu sau cô ấy thở ra nhè nhẹ: “Vậy mà em cứ tưởng…”. Tôi hỏi “tưởng gì?” thì Hương không trả lời.

Từ hôm đó cho tới hôm nay, đã 3 ngày rồi Hương không gọi điện, không nhắn tin; không đòi tôi dẫn đi ăn, đi chơi… Tôi không hiểu em đang nghĩ gì?

Chỉ còn một tuần lễ nữa là tôi quay về bên ấy. Lại quần quật từ sáng đến tối ở tiệm ăn với những công việc chưa bao giờ được học ở nhà trường. Tôi không biết phải nói với Hương thế nào trong lần chia tay này nhưng tôi linh cảm, đây sẽ là lần sau cùng chúng tôi gặp nhau…

Nguyễn Mạnh Tuấn / NLD.com.vn

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống