Có nên chờ đợi hay lựa chọn con đường riêng?

Em năm nay 29 tuổi, quê ở Hải Dương. Ở tuổi này cũng được cho là chin chắn trong tình yêu, công việc của em cũng đã tạm thời ổn định ở Hải Dương. Anh năm nay 28 tuổi, quê ở Thanh Hóa, đang làm việc tại Hà Nội là người sống có trách nhiệm với gia đình.

Chúng em yêu nhau được gần 3 năm, khoảng thời gian không phải là dài để đủ hiểu hết về nhau trong khi mỗi người ở một nơi làm việc, nhưng chúng em luôn tin tưởng và tôn trọng nhau. Em cảm nhận tình yêu anh ấy dành cho em rất nhiều. Chúng em đã có những dự định về tương lai hạnh phúc sau này sẽ lập nghiệp ở Hà Nội. Em cũng đã chuẩn bị những kế hoạch để chuyển nơi làm việc gần anh ấy hơn và thuận lợi cho tương lai hơn sau này của 2 đứa.

Trong khoảng thời gian gần 3 năm, đây là lần đầu tiên, em về nhà anh ấy chơi là vào dịp Tết vừa rồi và được anh ấy giới thiệu với gia đình em là bạn gái của anh ấy, em cảm thấy hạnh phúc và yêu thương mọi người vô cùng. Với tính cách và suy nghĩ của anh ấy việc giới thiệu bạn gái với gia đình đó là đã xác định để hai đứa có thể tiến xa hơn nữa.

Tuy nhiên,  em đã nhận được những góp ý từ gia đình anh ấy, mọi người cũng quý mến em, nói em tế nhị, khéo léo và xinh xắn là người biết quan tâm và chăm lo cho gia đình sau này. Nhưng gia đình anh ấy không đồng ý vì quê em xa quá, hai đứa không hợp tuổi và em chưa có công việc ở Thanh Hóa, bố mẹ anh ấy thích con dâu ở gần nhà hơn.

Khi em biết tin anh ấy phải về Thanh Hóa làm việc và sống gần bố mẹ, em rất bang hoàng vì những dự định của hai đứa đã sẵn sàng để có một mái ấm ở Hà Nội bây giờ lại chuyển về một nơi khác. Nhưng với tình yêu và sự quyết tâm, anh ấy động viên em tìm thấy 1 công việc nào đó ở Thanh Hóa và em thay đổi suy nghĩ và tìm việc để về quê anh ấy.

Ở tuổi 29, gia đình em rất lo lắng và thúc giục em lấy chống, bố mẹ ngày đêm hỏi thăm tình hình yêu đương của hai đứa để yên bề gia thất. Em đã nhiều lần nói khéo với bố mẹ về sự chậm chễ này để bố mẹ hiểu và thong cảm cho em. Em biết bố mẹ em buồn rất nhiều và yêu cầu em phải lấy chồng sớm. Cũng có một vài người đến hỏi em, nhưng dường như tình yêu của em dành cho anh ấy luôn là sức mạnh để em từ chối tất cả mọi người và mong muốn được  đến với anh ấy.

Anh ấy nói, chờ anh ấy đến cuối năm hoặc sang năm sau để anh ấy động viên và thu xếp gia đình anh ấy, sau đó 2 đứa sẽ tiến đến hôn nhân và trong thời gian này em sẽ tìm việc để về Thanh Hóa. Anh ấy muốn bố mẹ anh ấy vui vẻ khi đón em về.

Nhưng, thời gian gần đây, khi bố mẹ thấy hai đứa yêu nhau đã lâu nhưng anh ấy không nói chuyện với bố mẹ em về những dự định tương lai của hai đứa mà chỉ yêu để đấy mặc dù em đã giải thích với bố mẹ rất nhiều lần. Nhưng bố mẹ nói với em anh ấy không yêu thật long và không muốn cưới em vì vậy hãy xem ai trong số những người đến và đồng ý họ. Em đang bị sức ép từ gia đình và chính bản than em cũng muốn ổn định và yên bề gia thất sớm. Từ những ý nghĩ và sức ép đó em đã nói chuyện với anh ấy, biết rằng sẽ làm anh buồn nhưng em không thể không nói với anh ấy. Anh ấy nói em đang ép anh ấy và nếu cảm thấy không chờ được thì đi lấy người khác. Tim em đau nhói và nghẹt thở khi câu nói đó là từ anh ấy, em đã buồn và khóc rất nhiều tại sao anh ấy lại nói với em như vậy?  Có phải anh ấy đã thay đổi không? Hay là tại em nói làm anh ấy tự ái và nói ra như thế? Hơn một tuần nay, em và anh ấy không lien lạc với nhau, em đã cố tình liên lạc trước nhưng anh ấy không phản hồi lại, em hoang mang và lo lắng có phải em đã mất anh mãi mãi rồi phải không?

Em biết, chỉ có người trong cuộc mới nhìn nhận và đưa ra hướng đi đúng đắn nhưng tâm trạng em đang rất hoang mang và rối bời, em không biết nên làm thế nào, trong khi bố mẹ giục em lấy chồng còn anh ấy không liên lạc lại với em nữa? Em muốn nghe lời khuyên của anh (chị), em có nên tiếp tục chờ đợi anh ấy hay lựa chọn còn đường đi cho riêng mình?

Trân trọng cảm ơn!

Hằng

Nỗi buồn tuổi 17

Tôi may mắn sinh ra trong một gia đình khá giả , cuộc sống khá đầy đủ . Cứ ngơ cuộc sống của tôi sẽ mãi như vậy , không ngờ khi tôi lên lớp 3 thì ba mẹ li dị , tất cả đồ đạc điều phải chia đôi , ngay cả căn nhà đẹp như vậy cũng ngăn đôi .

Và tôi sống với mẹ , cuộc sống của mẹ cũng trỡ khó khăn từ đó , mẹ phải lên Thành phố làm việc và tôi phải ở nhà với bà ngoại còn cha vẫn lo lắng cho tôi nhưng do trách nhiệm nên cha phải cưới người phụ nữ kia dọn vào sống với người đó ,buổi tối trong căn nhà nhỏ chỉ có mình tôi ngủ , lúc đó còn bé nên tôi ko nghĩ ngợi gì nhiều, mãi lên lớp 6 tôi phải đi học cách xa nhà và tôi bắt đầu biết đi chơi vì tôi nghĩ mẹ tôi ở trên Thành phố nên sẽ không biêt ở đây tôi làm gì .

Còn cha tôi vẫn hay điện thoại  la mắng tôi vì tội đi chơi . Lúc đó dì ghẻ vẫn tốt với tôi vẫn hay rủ tôi vào nhà chơi , rủ tôi đi ăn , tôi cứ tưỡng có thêm người quan tâm tôi nhưng đó chỉ là suy nghĩ của trẻ thơ . Dì ghẻ chỉ được vẻ ngoài mặt là vui vẻ với tôi, khi dì biết cha cho tiền tôi sắm sữa đồ đạc đầy đủ và dì đã cãi nhau với cha tôi , không biết cãi như thế nào mà cha tôi phải bõ qua Tiền Giang mấy ngày mới về , và từ đó khi gặp dì tôi lại thấy chán ngắt , thậm chí ra đường thấy tôi , tôi nhìn chào còn không thèm nhìn tôi cùng cả đứa con gái của dì năm nay đã 18 tuổi đã làm vậy với tôi . Thế là tôi mất lòng tin 1 chút . Mãi cho đến khi tôi học lớp 10 , tôi muốn biết trước là sau này ai sẽ lo cho tôi khi tôi đi học trên Thành phố nên tôi muốn cha tôi mua cho tôi 1 chiếc xe , lúc đầu tôi không mơ gì phải là xe xịn nhưng khi tôi thấy cha tôi mua chiếc xe xịn cho dì ghẽ lòng ghen tức của tôi lại nổi lên tôi hỏi tại sao cha mua cho dì được mà không mua cho tôi đươc và lúc đó cha tôi rất giân tôi đã không liên lạc với tôi 1 tháng .

Khi đó tôi lại khóc và nghĩ tại sao lúc nào những điều tốt đẹp nhất của tôi cũng bị người ta lấy hết nói thẳng ra là bị hồ ly tinh lấy mất tôi ghen tị lắm rất là ghen tị . Nhiều khi ra đường thấy cha mẹ chỡ con cái đi công viên mà tôi thấy ghen tị với họ lắm tối ước gì thời gian tơ lại với gia đình hạnh phúc của tôi vào 10 năm trước , hạnh phúc lắm .

Vào năm lớp 10 , mẹ về lo lắng cho tôi và quen với 1 người đàn ông , người đó cũng rất tốt với tôi và người đó đã giúp đỡ mẹ rất nhiều nên tôi không có ý kiến . Thấy mẹ vui nên tôi cũng vui  cùng mẹ . Nhưng vui vẻ chưa được bao lâu thì ngày nào toi cũng thấy mẹ tôi cãi nhau với người đó , không phải cãi nhau như người ta mà chữi thề um sùm khắp cã xóm người ta nghe mà đối diện nhà là cô giáo dạy tôi nữa , mỗi lần vào học tôi không dám giơ tay phát biểu hay nhìn cô vì tôi rất ngại  , tôi nói với mẹ nhưng chỉ được 1 2 ngày rồi lại cãi nhau tiếp , thâm chí còn chữi tôi vô cớ khi giận người đó nữa . Lâu lâu người đó qua nhà tôi ở , tôi không nghĩ gì nhiều hết .

Lên 11 tức 17 tuổi , tôi bắt đầu có chút kiến thức về chuyện người lớn ( tôi không có làm . tôi chỉ tìm hiểu trên mạng thôi ) , thật tức cười khi con gái mà lại đi tìm hiểu chuyện đó , rồi tối bắt đầu để ý mỗi lần người đó qua là làm chuyện ấy . Tối biết là vì mỗi lần như vậy là tôi nghe tiếng đóng cửa , vì mỗi lần người đó qua là tôi lại không ngủ được , và tôi đã nghe , nghe mẹ tôi và người ấy xxx lúc đó tôi chỉ biết thầm khóc , trùm mền lại khóc . Có nhưng lúc tôi cố ý làm cho 2 người đó khỏi làm vậy nhưng lần đó không được thì còn nhiều lần sau . Nguyên năm 11 tôi không nói , và chỉ biết im lặng . Vốn rất thích ngủ với mẹ nhưng cũng khoảng nữa năm rồi tôi không bước chân vào giường mẹ ngủ vì mỗi lần đi ngang là tôi thấy sao sao ấy . Đến giời đã gần kết thúc năm 11 rồi thực sự là tôi không thể chịu nỗi , thậm chí mỗi lần nghĩ đến là tôi thấy không vui . Không vui vì mẹ tôi với người đó lại coi thường tôi như vậy , đó là nhà của tôi mà tại sao chứ ?

Tôi luôn đặt câu hỏi như thế . Đôi lúc tối cáu gắt  với mẹ vì chuyện đó , nhưng mẹ không hề biết và mắng tôi hư , tôi không muốn nói , thực sự là không muốn nói . Tôi sắp nổ tung cái đầu vì chuyện đó lắm rồi . giờ tôi không biết phải làm thế nào cho đúng , có ai giúp tôi , cho tôi 1 cách làm đúng với !!

Linh Linh

Có thai với người yêu cũ nhưng người yêu mới nhận là tác giả

Có thai với người yêu cũ nhưng người yêu mới nhận là tác giả của một bạn đọc giấu tên gởi đến GócTâmSự.com để mọi người cùng tham khảo và chia sẻ

Câu chuyện này dù chẳng phải là của tôi nhưng tôi là người biết quá nhiều chuyện nên tôi thấy thật day dứt và đáng thương cho những người trong cuộc.

Tôi có một cô bạn học cùng lớp Kế toán, mới đầu cũng chỉ là bạn bè bình thường nhưng rồi nhiều sở thích chung khiến chúng tôi trở nên thân thiết với nhau hơn. Tôi là một đứa trẻ mồ côi trong khi bạn của tôi là con một gia đình khá giả và rất được cưng chiều nhưng không phải vì thế mà cô ấy kênh kiệu hay chảnh choẹ với tôi. Trái lại tôi luôn là người để cô ấy tâm sự hay chia sẻ mọi chuyện khúc mắc. Khi mới bắt đầu vào lớp Cao Đẳng bạn tôi có quen và yêu một anh hơn 3 tuổi. Anh này trông cũng khá bảnh, gia đình buôn bán bình thường, so với nhà cô bạn tôi thì không bằng. Nhưng dù vậy anh này rất chiều bạn tôi, ngày lễ tết hay những dịp gì đó đều tặng bạn tôi những món quà có giá trị mặc dù cô ấy cũng chẳng thiếu. Mối tình này được gia đình nhà anh này rất ủng hộ nhưng trái lại gia đình nhà bạn tôi thi không, chỉ có mẹ của cô ấy biết chuyện thôi còn bố thì không. Hai người yêu nhau lén lút nhưng vẫn rất tình cảm và luôn vui vẻ.

Yêu nhau được gần 2 năm thì trong một lần say rượu anh này đã vô cớ đánh bạn tôi. chuyện này cả mẹ và anh trai cô ấy đều biết và rất giận. Mặc dù vậy mẹ là người luôn thương con gái nên cũng không ngăn cấm quyết liệt mà chỉ khuyên bảo. Sau chuyện đó anh này xin lỗi và hứa hẹn này nọ nên bạn tôi cho qua mọi chuyện và tiếp tục mối quan hệ này.

Rồi công việc của anh này gặp nhiều khó khăn không được như trước nữa nhưng không vì thế mà bạn tôi bỏ rơi anh ta. Nhưng từ lúc này tôi phát hiện ra anh ta là một người ham chơi, rượu chè và đàn đúm. Có ai đời anh ta ở nhà chơi điện tử bạn tôi còn mua bánh mỳ và sữa cho anh ta ăn để chơi không. Cũng trong khoảng thời gian này anh ta và bạn tôi có nhiều mâu thuẫn xảy ra. Theo lời bạn tôi thì anh ta vô tâm, không còn quan tâm bạn tôi như trước nữa. Lúc này bạn tôi có quen một người mới, anh này ngoại hình khá, gia đình bình thường và công việc cũng chưa ổn định lắm. Và rồi chuyện gì đến cũng phải đên, có lẽ do sự vô tâm của người cũ đã khiến bạn tôi lao vào vòng tay người mới nhanh chóng. Cô gọi người cũ ra và nói chia tay vì đã có người mới. Anh ta không tin và thế là đã có cuộc gặp mặt giữa 2 người đàn ông. Người yêu mới của bạn tôi khá chững chạc và cũng rất yêu bạn tôi.

Ở đời thường khi người ta mất đi điều gì đó thì mới thấy hối tiếc và mong muốn tìm lại. Ngưòi yêu cũ bạn tôi cũng vậy, anh ta tìm đủ mọi cách quan tâm, chăm sóc mong cô ấy suy nghĩ lại và cho anh ta một cơ hội. Mặc dù yêu người mới nhưng cô ấy vẫn liên lạc và qua lại với bạn trai cũ. Vấn đề quan hệ tình dục thì tôi không biết là có xảy ra hay không. Bạn tôi cũng yêu người mới được hơn 5 tháng rồi. Gần đây ban trai cũ của cô ấy có qua lại với 1 cô gái, cũng không rõ mối quan hệ là gì. Lúc này bạn tôi cảm thấy ghen tức với người con gái kia, có lẽ khi chia tay cô ấy chưa hết tình cảm mà chỉ là một phút yếu lòng của con gái. Cô ấy cảm thấy tức giận, điều tra từ mọi người quen để biết được bạn trai cũ và cô gái mới kia thường xuyên đi đâu, làm gì? Thế rồi chẳng hiểu nổi cô ấy nghĩ gì và nói chia tay với cả 2 ngưòi, không yêu ai hết. Thực ra tôi biết cô ấy chỉ nói vậy để tranh thủ tình cảm của 2 người đàn ông đó mà thôi. Nhưng lạ thay cả 2 ngưòi đàn ông biết cô ấy vẫn qua lại với cả 2 mà lại đều yêu cô ấy tha thiết. Tôi cũng nhiều lần khuyên nhủ bạn mình nhưng tình cảm là của cô ấy, quyết định là của cô ấy. Một hôm cô ấy nói với tôi rằng cô ấy có thai và tác giả là bạn trai cũ. Tôi cũng không sững sờ lắm vì tôi biết 2 người vẫn qua lại. Vì gia đình và tương lai nên 2 ngưòi quyết định bỏ đứa trẻ đó.

Nếu chuyện chỉ có vậy tôi cũng chẳng đáng day dứt làm gì. Nhưng rồi tình cờ khi cô ấy chưa bỏ thai tôi lại phát hiện ra một chuyện làm tôi suy nghĩ không yên. Tôi và ban trai mới của cô rất hay nói chuyện với nhau. Anh ấy cũng tin tưởng tôi nên tâm sự hết chuyện của anh và cô ấy cho tôi nghe. Và rồi tôi biết được một chuyện: anh ấy nói anh ấy mới là tác giả cái thai. Có nghĩa là bạn tôi là ngưòi giả dối! Trong khi bạn trai mới của cô ấy đang kể chuyện cái thai cho tôi thì tôi cũng biết được cô ấy đang đi khám thai với bạn trai cũ . Day dứt là vì anh bạn trai mới của cô ấy quá đau khổ, luôn tin tưởng và yêu thương cô ấy hết lòng. Tôi rất mừng vì cô ấy tìm được một người như thế nhưng không hiểu sao cô ấy lại lừa dối anh ấy. Trong khi bạn trai mới của cô đang đau khổ vì cô nói rằng quyết định bỏ thai thì cô lại đang đi bỏ thai cùng bạn trai cũ. Bạn trai mới của cô hỏi tôi nhiều chuyện lắm, nói rằng sau chuyện này sẽ càng yêu thương cô ấy hơn.

Giờ đây tôi hoang mang quá, tôi đã biết quá nhiều chuyện không nên biết. Biết bạn tôi đã giấu tôi, cô ấy từng nói chưa quan hệ với bạn trai mới bao giờ. Tôi thật sự không thể bán đứng bạn tôi nhưng nhìn bạn trai mới của cô như vậy tôi thấy lương tâm mình cắn dứt.

Hãy cho tôi một lời khuyên. Tôi phải làm gì lúc này

Người Giấu Tên

 

Mẹ là niềm tự hào vô bờ trong lòng con

Cả đời mẹ một nắng hai sương vất vả tảo tần vì đám con, khi chúng con sắp trưởng thành tai họa ập đến. Bố bệnh nặng đã bỏ vợ con ra đi mãi mãi, chưa một ngày được hưởng thụ cuộc sống an nhàn. Mẹ cứng cỏi một mình lam lũ, công việc nhân đôi, vất vả cũng nhân đôi.

Mẹ - Ảnh minh họa
Mẹ – Ảnh minh họa

Ngày nào cũng thế, bất kể trời nắng hay mưa, trừ những ngày ốm phải nằm liệt giường, mẹ dậy sớm dọn dẹp nhà cửa, cho lợn gà ăn, ăn sáng qua loa rồi vội vã đi làm nương rẫy, làm ruộng và kiêm luôn việc chăn trâu chăn bò. Chiều muộn khi những người dân bản đã đi làm về, bếp lửa trong nhà họ đã bập bùng cháy, nồi cơm trên bếp củi sôi sùng sục, mẹ mới quờ quạng trên con đường mòn từ nương, từ ruộng hay từ bãi thả trâu bò về.

Lúc thì mẹ về nhờ ánh trăng chiếu rọi, khi mẹ lại đi nhờ ánh sáng của con đom đóm bay trên đường, trong rừng, khắp ngả mẹ qua. Mẹ về đến nhà khi hàng xóm đã quây quần bên bữa cơm tối, chùn chân, mệt nhoài nhưng không quên đàn lợn đói đang kêu đòi cám, đàn gà con mới nở đang lép diều. Việc ở nương ruộng, ở rừng rồi lại việc ở nhà, mẹ ăn tối khi hàng xóm đã yên giấc ngủ, đi ngủ khi gà đã gáy nhất canh.

Mẹ tảo tần cả đời để nuôi con khôn lớn, làm việc không ngừng nghỉ kiếm tiền nuôi con ăn học. Ngày giáp hạt mẹ ăn cơm độn sắn, mẹ ăn phần sắn để con phần cơm, bát rau lang mẹ động viên con ăn cố, ngày sau gà lớn mẹ cho con ăn bù. Con nũng nịu đòi mẹ kể truyện cổ tích, mẹ kể nhiều nhưng con nhớ chẳng được bao nhiêu. Con đi học về ăn cơm trắng, mẹ đi làm chỉ mang phần sắn dính cơm ăn với rau rừng.

Cả đời mẹ một nắng hai sương vất vả tảo tần vì đám con, khi chúng con sắp trưởng thành tai họa ập đến. Bố bệnh nặng đã bỏ vợ con ra đi mãi mãi, chưa một ngày được hưởng thụ cuộc sống an nhàn. Mẹ cứng cỏi một mình lam lũ, công việc nhân đôi, vất vả cũng nhân đôi. Làn da mẹ xưa hồng hào, căng tràn sức sống; nay hao gầy, cháy sạm nắng mưa. Xưa tóc mẹ đen mượt óng ả, nay đã đốm bạc và rụng nhiều hơn. Bàn tay mẹ chai cứng và thô ráp; gót chân mẹ thêm nhiều vết nứt sâu. Cả đời vì con mẹ không nghĩ đến thân mình. Quần áo mẹ hết thảy đã bạc màu, thậm chí rách to rách nhỏ được khâu vá lại thành chiếc quần, chiếc áo không tên.

So với những người phụ nữ khác ở quê, mẹ là người gặp nhiều bất hạnh trong cuộc sống. Mẹ khổ nhiều về đường con cái: nuôi con học hành nhưng chẳng được hưởng tiếng vinh; con cái chưa đủ lông đủ cánh thì chồng chết, mẹ góa bụa một thân gánh vác việc nhà. Mẹ thương bố, thương đàn con, nhiều đêm nằm khóc một mình, không ngủ, thức trắng đêm. Mẹ nuốt nước mắt vào trong, nén nỗi khổ đau chờ gà gáy canh tư dậy làm việc.

Cầu mong cho mẹ chân cứng đá mềm trên quãng đời còn lại. Dù có kiệt quệ trên bước đường con đi, mẹ vẫn là nguồn nước mát trong, dòng sữa mát lành con không thể thiếu. Mẹ là niềm tự hào vô bờ bến trong lòng con. Con hằng đêm nghĩ đến mẹ, thương mẹ nhiều lắm mẹ ơi. Xin mẹ tha lỗi cho đứa con bất hiếu, con lớn rồi mà mẹ chưa được nghỉ ngơi, chân tay mẹ vẫn lấm lem bùn đất, sức yếu, lưng còng mẹ tảo tần sớm khuya.

Lý Thành

Chồng không muốn tôi đi làm

Anh bảo, tôi muốn đi làm chỉ thỏa mãn bản thân thôi, rằng tôi muốn giao lưu, chứ không hề nghĩ đến gia đình và các con.

Tôi đang rơi vào tình thế bi quan. Tôi đã có chồng, con. Từ khi ra trường, tôi và chồng cùng làm tại một công ty. Rồi sau đó, chúng tôi thành lập công ty riêng và cùng nhau làm ăn.

Công việc kinh doanh có nhiều thăng trầm, có những lúc bất đồng quan điểm, nhưng rồi chúng tôi cũng biết nhường nhịn nhau để nhìn về phía trước. Khoảng thời gian khủng hoảng kinh tế qua đi, vợ chồng tôi xây dựng được một chút về kinh tế cho gia đình, có nhà riêng, có xe để đi… Nói chung, cuộc sống không còn thiếu thốn như trước nữa.

Đau đầu vì chồng không cho đi làm
Đau đầu vì chồng không cho đi làm – Ảnh minh họa

Bây giờ, công ty hết việc, chúng tôi quyết định giải thể. Anh ấy đi tìm việc khác phù hợp với bản thân mình, còn tôi ở nhà chăm sóc con cái, lo toan việc gia đình. Gần đây, ngồi nhà nhiều tôi thấy buồn. Tôi muốn đi làm và đã tìm được việc phù hợp với chuyên môn của mình. Nhưng đổi lại, anh ấy không muốn tôi đi làm. Anh ấy muốn tôi ở nhà, làm việc nhà cũng là làm, vì kinh tế có phải vấn đề bận tâm của chúng tôi đâu.

Anh ấy bảo, tôi muốn đi làm chỉ thỏa mãn bản thân thôi, rằng tôi muốn giao lưu, muốn có văn hóa doanh nghiệp… chứ không hề nghĩ đến gia đình và các con. Tôi buồn khi nghe những lời như thế. Tôi đã im lặng và không muốn tranh luận thêm gì nữa bởi tôi nghĩ đi làm là nhu cầu của mỗi con người. Ngoài vấn đề tài chính, người ta còn học hỏi, còn có kiến thức xã hội, cảm thấy thời gian trôi đi không trì trệ nữa. Tôi phân vân quá. Đi làm hay ở nhà thui thủi để giữ hạnh phúc gia đình? Giữa chúng tôi có những khoảng cách như thế…

Bởi tôi nghĩ đi làm là nhu cầu của mỗi con người, ngoài vấn đề tài chính người ta còn học hỏi, còn có kiến thức xã hội, còn cảm thấy thời gian trôi đi không trì trệ nữa. Tôi phân vân quá, đi làm hay ở nhà thui thủi để giữ hp gia đình? giữa chúng tôi có những khoảng cách như thế…

Độc giả giấu tên

Có chồng nhưng tôi vẫn rất yêu người cũ

Tôi không biết làm thế nào đối diện với chồng mình, nhất là từ khi trái tim tôi bị xao động vì gặp lại mối tình đầu.

Tôi yêu thầm anh đã 3 năm. Anh hơn tôi 12 tuổi, là người rất vui vẻ và hoà đồng, nhiều người xung quanh đều rất yêu mến anh. Tôi bé nhỏ và tầm thường, chuyên chống lại, không bao giờ theo phe anh cả. Chúng tôi thường xuyên chiến tranh lạnh với nhau, vậy mà tôi thấy vui vô cùng. Chỉ nhờ thế tôi mới có nhiều cơ hội tiếp xúc với anh, nhưng cũng chỉ biết ngắm nhìn và tương tư anh thôi.

Đến khi phải xa anh, tôi buồn và mạnh dạn nhét vào tay anh bức thư vụng về của mình, bởi anh là người đầu tiên làm tôi rung động. Tôi biết đã có rất nhiều người xinh đẹp và giỏi giang hơn tôi đều bị anh từ chối, nên chắc tôi cũng không ngoại lệ. Tôi xa anh rồi, dù buồn nhưng cũng không hối hận vì đã nói hết được lòng mình.

Vậy mà ngày đầu tiên xa anh, tôi đã nhận được tin nhắn của anh, những dòng chữ hỏi thăm, tôi vui lắm. Rồi ngày nào anh cũng nhắn tin hỏi thăm tôi, hỏi cuộc sống của tôi, sức khoẻ của tôi. Dần dần tôi quen với cuộc sống luôn có anh hỏi han, nhắc nhở. Đến khi anh không nhắn tin cho tôi nữa, nỗi buồn chưa kịp tới thì anh gọi điện thoại cho tôi và nói:

– Anh nhớ em quá, cô bé ngốc à! Em hãy đồng ý yêu anh nhé? Anh vừa già, vừa xấu và nghèo nữa, anh chỉ giàu tình cảm thôi.

Rồi tình yêu của chúng tôi càng mặn nồng hơn khi tôi quay về bên anh, và biết rằng anh cũng đã để ý và thương tôi từ lâu lắm rồi. Chúng tôi yêu nhau, bạn bè ai ai cũng chúc mừng, mong chúng tôi hạnh phúc. Thời gian êm đẹp ấy không kéo dài được bao lâu khi anh ôm chặt tôi vào lòng và nói:

– Em ơi, mình chia tay nhau nhé?

Nhớ người yêu cũ - Ảnh minh họa
Nhớ người yêu cũ – Ảnh minh họa

ôi khóc òa như bản tính trẻ con của mình. Anh nói ba mẹ bắt anh lập gia đình, cấm không cho anh quen tôi nữa. Anh đã lớn rồi, lại là con một, tôi thì còn nhỏ thế này, còn biết bao nhiêu điều thay đổi. Anh nói thật sự anh đau khổ lắm, nhưng anh không muốn ba mẹ của anh già rồi còn phải lo lắng. Tôi yêu anh mà sao lại vâng lời một cách ngoan ngoãn như vậy? Tôi khóc mà không biết nói gì, anh cũng khóc, giọt nước mắt đầu tiên tôi thấy từ khi tôi biết anh. Anh ôm chặt tôi và nói rằng:

– Em sẽ hạnh phúc, sẽ gặp được người yêu thương và trân trọng em hơn anh. Anh thật tồi tệ khi không dám đấu tranh vì tình yêu, bởi giữa tình và hiếu, xin em hãy tha thứ cho anh được chọn hiếu.

Khi tôi đi học ở xa, anh vẫn thường xuyên gọi điện thoại cho tôi, vẫn y như anh vẫn là người yêu của tôi vậy, luôn bắt đầu bằng tiếng cười và kết thúc bằng tiếng khóc. Các cuộc gọi và tin nhắn thưa dần. Gần một năm anh không liên lạc với tôi rồi, tối nào tôi cũng nhớ anh và ngủ trong nước mắt, nhưng tôi không dám liên lạc với anh, tôi sợ làm phiền anh.

Và rồi tôi nghe được tin anh đã làm đám hỏi, chuẩn bị đám cưới, tim tôi thắt lại đau đớn và chết lặng đi. Bỗng anh gọi điện thoại cho tôi, vẫn là những câu hỏi thăm yêu thương ấy, tôi hỏi anh sao lâu quá không liên lạc, giờ gọi điện cho tôi có gì không, anh im lặng hồi lâu rồi nói:

– Anh sắp cưới, em à!

Tôi hét lên:

– Anh gọi điện cho em làm gì? Anh làm em đau khổ như vậy chưa đủ sao anh?

Anh xin lỗi tôi, nói sẽ sống hạnh phúc và tôi cũng phải vậy, bởi từ giờ về sau, anh sẽ không bao giờ gọi điện cho tôi nữa. Đau thương kéo dài trong tôi suốt 4 năm, tôi không yêu ai, không để ý tới ai hết. Cho tới khi tôi gặp được một người đàn ông hiền lành, tốt bụng. Anh biết tôi thường khóc khi nhớ về người yêu cũ, anh chẳng nói gì ngoài việc im lặng vỗ về tôi.

Tôi không biết có yêu anh không, cứ để anh chăm sóc, đưa đi đón về, xa anh tôi cũng không thấy nhớ. Bạn bè trách tôi ngốc quá, người tốt phải biết giữ lấy và quên người kia đi. Anh cứ bên tôi suốt 3 năm , tôi bắt đầu thấy thương anh và có chút tội nghiệp anh. Anh quá yêu tôi, quá tốt với tôi, có lẽ trên đời này sẽ không ai yêu, chiều tôi bằng anh, và tôi đồng ý lời cầu hôn của anh sau đó chúng tôi đám cưới.

Cuộc sống vợ chồng tôi hạnh phúc và êm đềm lắm. Cho tới khi tôi gặp lại anh, mối tình đầu của tôi, trong một chuyến công tác xa. Tim tôi sao đập loan nhịp, mà tôi cứ ngỡ rằng tôi đã quên được anh, và đã hết yêu anh từ lâu rồi. Tôi đi uống nước với anh, chúng tôi chỉ nhìn nhau mà chẳng ai nói lời nào. Rồi anh chở tôi về, tim tôi không ngừng thắt lại, anh cầm lấy tay tôi vòng qua eo anh, sao tôi không phản kháng. Tôi ôm chặt sau lưng anh, anh giữ tay tôi, suốt quãng đường anh siết chặt tay tôi, tôi ôm anh mà chẳng ai nói câu nào.

Sao người tôi lạnh toát và chóng mặt quá, tôi bị trúng gió rồi. Anh dìu tôi vào phòng, để tôi ngồi dựa vào thành giường, anh xoa dầu và bóp đầu cho tôi. Xong anh ngập ngừng nói:

– Em ơi, chắc phải cạo gió mới đỡ chứ em tái xanh rồi!

Anh đánh hai bên cổ của tôi đỏ bầm lên, rồi anh nói tôi cho anh cạo gió ở lưng. Anh đỡ tôi nằm xuống, anh cạo gió, rồi xoa dầu cho tôi, đắp chăn rồi ngồi nhìn tôi mà cứ im lặng. Bỗng anh cúi xuống và hôn lên trán tôi:

– Sao em gầy hơn trước nhiều quá. Thấy em bị như vậy, anh lúng túng quá không biết phải làm sao.

Rồi anh chuẩn bị quay về phòng mình, tôi kịp nắm chặt tay anh rồi nhắm mặt lại. Anh cứ ngồi đó nhìn tôi, thời gian trôi qua rất lâu, anh đứng lên và đỡ tôi dậy, anh nói

– Em ơi, em cho anh ôm em một cái được không?

Tôi chỉ im lặng, anh kéo tôi vào lòng và siết chặt tôi đến ngợp thở, ôm tôi rất lâu. Tôi bỗng khóc, nỗi nhớ thương chất chứa bao lâu nay vờ oà. Anh hôn tôi, chúng tôi lên giường, tôi bỗng cảm thấy có lỗi với chồng quá và ngăn anh lại. Anh tôn trọng và chỉ ôm chặt tôi.

Khi chia tay anh, lòng tôi buồn đau như dao cắt. Hôm sau anh gọi điện thoại cho tôi và nói:

– Anh không ngờ sau bao nhiêu năm xa cách, sau bao nỗi đau anh gây ra, em vẫn yêu anh nhiều như vậy. Anh đã sai khi ngày xưa rời xa em, bởi anh nghĩ lúc đó em còn quá nhỏ, sợ đó chỉ là những rung động đầu đời. Anh sai rồi em ơi! Anh là kẻ phụ tình, xấu xa, đáng trách. Anh rất nhớ em, chưa bao giờ quên em. Nhưng anh thấy em rất yêu chồng em, em đã giữ lại những gì thuộc về chồng em, anh sai rồi.

Tôi khóc và nói:

– Em yêu và nhớ anh nhiều lắm! Mình có thể đến với nhau lần nữa không anh?

Anh nói tôi hãy trân trọng gia đình mình, bởi tôi có người chồng yêu tôi hết mực, anh không xứng đáng. Nhưng tôi nhớ anh lắm, tôi liên lạc thường xuyên nhưng anh lại không trả lời nhiều, tin nhắn cuối cùng anh nhắn cho tôi

– Em hãy sống thật hạnh phúc nhé! Anh thật đồi bại, đã phụ tình em, không xứng đáng với tình yêu của em. Em đừng bỏ chồng, bởi anh sẽ không bỏ vợ. Dù không yêu anh cũng sẽ không bỏ, bởi vì anh không muốn con cái anh đau khổ.

Tôi trách tại sao anh còn làm vậy với tôi, anh nói lúc đó anh không kiểm soát được, con tim anh cũng đập loạn nhịp. Tôi luôn oán trách, hận anh đã bỏ rơi tôi. Anh không phải kẻ lợi dụng bởi chúng tôi chưa vượt quá giới hạn. Anh rất tôn trọng tôi và tôi vẫn rất yêu anh. Nhưng phải làm sao để đối mặt với chồng tôi đây? Tôi thật sự không biết mình có yêu anh không nữa. Tôi đã quyết tâm không liên lạc với người yêu cũ, nhưng mãi vẫn không làm được. Tôi phải làm sao đây?

Ngọc


Xin lỗi em lời cuối

Em đừng ghen tỵ với hạnh phúc của người ta, đừng ghen tỵ với niềm vui chính em đã đánh mất, đừng ghen tỵ vì một phần của em sẽ thuộc về người khác. Em không xấu xa, nhưng tham lam, ảo mộng, ích kỷ, muốn tốt đẹp là của riêng mình, điều này thật khó và quá sức anh rồi.

Phượng Hồng - Ảnh: Hùng Quốc Nguyễn - Hà Nội
Phượng Hồng – Ảnh: Hùng Quốc Nguyễn – Hà Nội

Hà Nội mùa hoa phượng đỏ thắm cũng là mùa chia ly những kỷ niệm học trò, còn ta thời đó đã qua nên thả mặc hồn mình theo gió phiêu du. Màn đêm buông xuống, nhấn chìm mọi vật bằng một màu đen tối, mịt mờ. Không gian tĩnh lặng đến lạnh người. Ký ức ùa về như cuốn phim quay chậm đưa ta về với ngày xưa, ở đó có hai người và tình yêu còn dang dở đầy tội lỗi.

Hơn 5 năm trôi qua, làm bạn, người yêu, quan tâm, động viên, chia sẻ tất cả ngọt bùi đắng cay trong cuộc sống, cứ ngỡ như một gia đình, cuối cùng lại là những người bạn. Em có nhớ lần đầu anh đón em trên con phố nhỏ thân quen, lúc đó em đã lặng nhìn bóng dáng anh cao gầy? Em cười đầy hạnh phúc, thân hình nhỏ bé gầy guộc vì vất vả, cuộc sống của em vẫn nằm trong anh.

Càng ngày anh càng thương yêu em nhiều hơn, những lần tranh cãi, những lời động viên, bên em bất cứ khi nào em cần một cách vô điều kiện. Còn em mải miết nhìn về quá khứ mệt nhoài, hằn trong tim, quá khứ không thuộc về em. Em vô tâm, vô tình làm trái tim anh tổn thương. Anh buồn, lặng lẽ nhìn em bước đi. Anh vẫn bên em và gom tất cả mọi sự thiệt thòi về mình như một điều hiển nhiên.

Anh đã nói: “Tình cảm là cho đi mà không cần nhận lại”. Em mỉm cười khóe mắt cay cay. Ngày tháng qua đi, em không đủ can đảm để nắm lấy hạnh phúc của mình, em sợ đó không phải là của em hay sợ chính mình bị tổn thương lần nữa. Em ích kỷ, anh lại quá cảm thông, cứ như thế bỏ qua bao cơ hội dành cho nhau.

Em chạy, anh đuổi theo, em dừng lại, anh đứng xa lặng nhìn. Em mải miết chạy, anh bỏ cuộc sau lưng, biến mất trong sự ngỡ ngàng. Em bơ vơ, hụt hẫng, ngoảnh mặt lại không còn anh phía sau. Em lạc lõng giữa dòng người qua lại, giữa thế giới chẳng phải của em. Em hận anh, hận cái kiểu thích thì quan tâm quá mức, hết thích thì lạnh lùng làm ngơ.

Trò đời thật trớ trêu, số phận đẩy ta xa rời nhau, rồi ngồi đây gặp mặt làm ngơ. Anh vẫn ở bên em để mỗi khi cần chia sẻ, đó là điều em vẫn được nhận từ anh. Anh luôn nghiêng bờ vai cho em ngả vào, chỉ mong em có khuôn mặt hồn nhiên, không còn nụ cười buồn. Mắt em đừng ướt lệ, tim không đau thắt, môi mỉm cười chúc hạnh phúc cho anh.

Anh lùi dần đi về phía khuất của riêng mình, phía anh thường đứng dõi theo em để cảm nhận cảm giác của anh bao ngày qua. Anh tìm được lại những gì đã đánh mất, còn em mất đi một phần vĩnh viễn.

Em đừng ghen tỵ với hạnh phúc của người ta, đừng ghen tỵ với niềm vui mà chính em đã đánh mất, ghen tỵ vì một phần của em sẽ thuộc về người khác. Em không xấu xa, nhưng tham lam, ảo mộng, ích kỷ, muốn tốt đẹp là của riêng mình, điều này thật khó và quá sức anh rồi. Em thật ngốc! Ngốc khi không nhận ra tình cảm của anh chân thành sâu đậm. Bấy lâu nay em vô tình vứt bỏ, ngốc khi anh dừng lại em cũng dừng lại đứng im, để sau này em ngồi nhìn kỷ niệm. Xin lỗi em lời cuối.

Dương

Vợ khỏe hay chồng yếu ?

Nhiều khi, tôi thấy thất vọng và mất hết cảm giác vì gia đình tôi thực sự rơi vào bế tắc và những chuyện bế tắc này thật khó có thể chia sẻ.

 

Chồng yếu hay vợ khỏe
Chồng yếu hay vợ khỏe

Tôi đã đọc rất nhiều bài viết nhưng chưa đủ can đảm để viết về câu chuyện của chính mình. Nhưng đến bây giờ, tôi thực sự bế tắc và cảm thấy lo lắng cho hạnh phúc gia đình.

Tôi lấy chồng đã được gần 1 năm nhưng đời sống vợ chồng không mang lại cho tôi ấn tượng cũng như hạnh phúc nhiều lắm.

Chồng tôi chỉ hơn tôi 1 tuổi, anh cũng là người đàn ông có hình thể lý tưởng, cao 1,74m, nặng 68 kg nhưng tôi không hiểu vì sao chồng tôi lại kém trong “chuyện ấy” hay tại tôi có ham muốn quá cao.

Thời gian chúng tôi quen nhau đến lúc cưới chỉ có 5 tháng, lúc yêu nhau chúng tôi đều ở xa nhau, tôi sống chung nhà trọ với bạn, còn anh sống trong nhà tập thể của cơ quan nên những lúc gặp nhau dù cả hai đều khao khát làm chuyện vợ chồng nhưng điều kiện không cho phép và chúng tôi đành “nhịn” chuyện đó.

Ngay trong đêm tân hôn, tôi hồi hộp chờ đợi bao nhiêu thì lại thất vọng bấy nhiêu. Anh ôm chặt tôi, trong lúc tôi đang hưng phấn mong đợi nhất thì anh chỉ ôm và nói rằng “không được rồi em, chắc vì anh hồi hộp quá nên chúng nó ào ra rồi. Thôi em nghỉ đi, mai hết mệt mình bắt đầu lại”.

Tôi buồn thiu, vội vàng mặc quần áo vào và cả đêm đó tôi không ngủ được vì có cảm giác lo lắng điều gì đó.

Và những đêm về sau, hai vợ chồng làm chuyện ấy chỉ được 2-3 phút là anh đã đầu hàng. Trong khi đó, tôi còn chưa cảm nhận được cảm giác tình ái là gì thì đã bị mất. Tôi biết anh còn bí mật giấu tôi uống thuốc trợ dương nhưng cũng chẳng được bao nhiêu và thực sự tôi chưa bao giờ cảm thấy khoái cảm là gì.

Cứ như thế, chúng tôi cưới nhau được hơn 9 tháng, mặc dù không có kế hoạch gì nhưng không có dấu hiệu mang thai. Nhiều đêm nằm bên chồng, anh chỉ ngáy khò khò còn tôi thì chìm ngập trong khao khát được yêu.

Nếu tôi vô tình ôm anh hoặc chạm vào “chỗ ấy” của anh là anh cáu lên “để anh ngủ, anh mệt lắm”, trong khi buổi tối chúng tôi không hề làm gì.

Tôi cảm thấy như người đói trong chuyện ấy. Tôi lên mạng tìm hiểu và dần lo lắng không biết chồng tôi có bị chứng yếu sinh lý hay không? Tôi mua đồ ăn về bồi bổ cho anh nhưng anh vẫn ngáy khò khò mà không có động thái muốn yêu thương.

Mặc dù, cả hai vợ chồng đang ở độ tuổi son sắc nhưng chúng tôi chỉ làm “chuyện ấy” hai tuần/lần và mỗi lần không quá 5 phút.

Anh làm tình không có những giây phút khúc dạo đầu gì mà chỉ hùng hục vài nhịp cho xong rồi lại thôi. Nhiều lúc muốn chồng làm tiếp nhưng anh đã nằm vật ra giường. Đã có biết bao đêm, tôi bực dọc cào cấu chồng và lấy chân đập mạnh xuống giường nhưng hình như anh không biết điều đó.

Nhiều lần tôi định nói thẳng với chồng, rồi lại sợ anh tự ái vì đàn ông sĩ diện rất cao. Tôi không muốn chia tay chồng hay phá vỡ hạnh phúc gia đình mình nhưng trong sâu thẳm của tôi, tôi vẫn cần chuyện ấy lắm.

Gần đây, tôi thường bảo chồng “hai vợ chồng mình đi kiểm tra sức khỏe xem thế nào vì đến bây giờ sao vẫn chưa thấy gì”. Nhưng thực chất, tôi chỉ muốn bác sĩ kiểm tra vấn đề sinh lý của hai vợ chồng xem chúng tôi có vấn đề gì không?

Nếu anh có sức khỏe bình thường thì tôi sẽ phải điều khiển ham muốn của mình cho hợp với chồng. Vừa nghe vợ nói, anh đã đỏ mặt gắt lên không đồng ý “con cái của trời cho, có phải em muốn mà có được ngay đâu”.

Tôi phải làm gì bây giờ, biết thuyết phục chồng như nào để anh đồng ý đi khám bệnh?

 

Muốn bỏ chồng sau nửa tháng đám cưới

Hôm qua khi xem điện thoại của anh, em thấy người con gái kia lại gọi đến. Anh nói người ta muốn phá hoại hạnh phúc gia đình mình và sẽ không liên lạc với người đó nữa. Em hoang mang, mất lòng tin vào chồng, không biết làm sao để bảo vệ hạnh phúc gia đình.

Em năm nay 24 tuổi, chồng bằng tuổi, kết hôn được nửa tháng. Bọn em yêu nhau hơn 4 năm, có rất nhiều sóng gió. Cuối năm 2011 lại chia tay, sau gần một năm rồi quay lại. Em không hề biết trong thời gian chia tay anh ấy có bạn gái mới. Chỉ khi người con gái đó tìm cách nói chuyện với em, em mới hiểu rằng dù đã quay lại anh vẫn chưa dứt khoát với người yêu cũ, bạn ấy vẫn còn yêu anh rất nhiều.

Sau một thời gian nói chuyện, em và người bạn gái ấy đều yêu cầu anh dứt khoát, anh thì không. Quá mệt mỏi, cuối cùng em quyết định im lặng, rút khỏi cuộc tình tay 3 đó. Nửa tháng sau, anh làm mọi cách để tìm em, đứng mưa hàng giờ, ngày nào cũng có mặt ở cổng công ty em làm để nhìn thấy em về… Những hành động đó làm em mủi lòng, với lại vẫn còn tình cảm nên em đồng ý quay lại.

Anh dẫn em về nhà ra mắt, mọi người trong gia đình rất quý em. Mẹ anh đi xem tuổi và nói tháng 3 hai đứa em cưới là đẹp nhất. Bất ngờ về việc tổ chức cưới, em và anh đều đồng ý. 9 ngày trước lễ cưới, em phát hiện anh và bạn gái kia liên lạc lại với nhau. Em hỏi anh nói bạn đó chủ động nhắn tin chúc mừng hạnh phúc, mới nhắn tin 2 buổi tối. Em không tin đó là thành ý vì chẳng có ai chúc mừng hạnh phúc vào lúc nửa đêm và lại hết ngày này qua ngày khác như thế.

Em rất buồn, không muốn cưới nữa, nhưng còn 2 bên gia đình, còn khách mời đã xong? Bạn bè anh nói người kia rất tốt, anh ấy không muốn tuyệt tình. Em chẳng tin, vì nghĩ cho 2 bên gia đình nên tạm thời bỏ qua và tiếp tục chuẩn bị cho đám cưới.

Tưởng chừng mọi việc yên ổn, hôm qua khi xem điện thoại của anh, em thấy người con gái kia lại gọi đến. Em hỏi anh nói không biết, chỉ khi em lấy máy anh gọi trực tiếp vào số đó, xác định đúng người anh mới giải thích người ta có gọi nhưng anh không nghe. Anh nói người ta muốn phá hoại hạnh phúc gia đình mình và sẽ không liên lạc với người đó nữa.

Em hoang mang, mất lòng tin vào chồng, không biết phải làm thế nào để bảo vệ hạnh phúc gia đình mình. Mong nhận được sự góp ý từ mọi người để em có thể giải quyết nhanh chóng mọi việc. Em mới kết hôn được nửa tháng, chưa có em bé, có nên ly hôn không?

Huyền

Chồng bạc đãi vợ nhưng hết lòng với bạn

Vợ là người đắp chăn cho khi hắn lạnh, nấu cơm, rửa bát, chăm con… nhưng hắn sẵn sàng đạp, đánh, chửi, thậm chí đuổi vợ đi.

 

Là một người vợ nhưng tôi cũng không biết chồng mình đang làm gì, đồng nghiệp có những ai và chồng tôi đang cảm thấy thế nào. Hắn chẳng bao giờ nói với tôi cả. Hắn có thể đi chơi với bạn bè cả ngày nhưng không thể chơi với con 30 phút.

Tôi cũng chẳng bao giờ biết chuyện gì từ chồng, người ngoài còn biết rõ về hắn rõ hơn tôi. Hắn sẵn sàng lấy tiền ăn của cả nhà cho thằng bạn, còn mặc kệ không cần biết vợ con có bị đói hay không? Nhưng tôi chẳng thấy thằng bạn nào tốt với hắn cả.

Chồng đối xử tệ bạc với vợ - Ảnh minh họa
Chồng đối xử tệ bạc với vợ – Ảnh minh họa

Tôi cảm thấy tôi và hắn chỉ là vợ chồng vì cái giấy đăng ký kết hôn. Tôi thậm chí không bằng người ngoài. Hầu như chuyện gì tôi biết về hắn cũng nghe từ người ngoài kể lại. Tôi cũng không hiểu gia đình này rồi sẽ đi đến đâu nữa. Tôi nói hắn, hắn mặc kệ không cần biết. Hắn cần gì phải vun vén cho gia đình này? Hạnh phúc đối với hắn là những giây phút thả phanh bên những thằng bạn tồi tệ, là những giờ ngồi dài chơi AOE, là những buổi nhậu đến tận 1h đêm?

Sau đó, khi về đến nhà, vợ là người đắp chăn cho khi hắn lạnh, nấu cơm, rửa bát, giặt quần áo và chăm con và giúp hắn mỗi khi khó khăn. Nhưng hắn sẵn sàng đạp, đánh, chửi, thâm chí đuổi vợ đi. Mọi tội lỗi trong nhà đều do vợ gây ra hết, vì ở nhà đấy chỉ có mỗi vợ hắn là người ngoài. Vợ hắn giờ đây chẳng biết phải làm gì nữa, cứ buông xuôi cho cuộc sống đến đâu thì đến.

Béo xinh

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống