Home Blog

0 17

Mùa mưa đến hay làm cho người ta nhiều cảm xúc đến lạ. Tự dưng chiều nay ngồi ngắm mưa thơ thẩn thế nào lại nhớ đến mỗi tình đầu thời học sinh. Chẳng biết người ta có gia đình chưa, nhưng hy vọng hắn cũng được hạnh phúc.

 

Xe đạp thời học sinh - Ảnh  minh họa FB Amry

Xe đạp thời học sinh – Ảnh minh họa FB Amry

 

Nhớ ngày đó, thuở học sinh ngày đó ngây thơ đến tội. Mà tội ở đây là tội của mình vì “hành” người ta quá chừng. Ngày ấy mình còn chưa phân biệt được tên của từng loại xe chứ đừng nói là ngồi đó so sánh như giới trẻ bây giờ. Với mình thì xe hai bánh có hai loại: một là xe đạp, hai là xe honda. Điện thoại thì thời đó ai có được cái trắng đen là đại gia rồi. Lớp có một bạn nhà cực giàu, thuở ấy được ba mẹ mua cho cái Sony Erisson luôn nên thành người hùng của lớp. Mình ngày xưa ngu lắm cơ, chả quan tâm, có lẽ điều đó bù lại cho cái sự hung hăng, hâm hâm của mình nên người ấy yêu mình nhiều lắm.

 

Trưa nắng nhưng chỉ cần mình bảo muốn đi chơi là 15 phút sau người ta có mặt trước cổng nhà chở đi hơn 12km để lên nhà nhỏ bạn mình cho mình “tám”. Cái tính hâm hâm của mình nên “mưa nắng” thất thường lắm, người ta cứ làm cái “bao cát” nhưng chẳng bao giờ than trách.

Còn nhớ có lần mình bệnh lắm cơ, dẫn mình đi ăn kem, vào quán kem mình hỏi “bạn có bao nhiêu tiền để mình biết mình gọi món?” (vì thường ba mẹ chỉ cho mình 10k là nhiều) không ngờ bạn bảo “mình đem đến 100k lận, bạn cứ vô tư ăn đi”. Mình thì nổi đoá lên nghĩ “nó nghĩ mình là heo sao mà dắt mình đi ăn mang đến 100k cơ chứ”. Thế là giận. Còn bạn chẳng biết vì sao luôn cứ theo năn nỉ mãi.

Quen nhau nhưng hễ không vừa ý là mình đòi chia tay. Thực tế chứng mình cứ 2 tiếng mình đòi chia tay 1 lần ấy, lần nào bạn cũng dỗ dành mình mà chưa hề chán nản bảo “muốn sao thì tuỳ”. Có lần giận ba mẹ mình cũng tập tành bỏ nhà đi, chả nói cho bạn biết vì mình biết thể nào ba mẹ cũng sang kiếm bạn và vỡ kế hoach thôi. Lang thang cả ngày tối qua nhà bạn cùng lớp ngủ nhờ. Sáng đang chạy lang bang thì bạn chạy sau lưng hì hục thở “Mình chạy tìm bạn cả đêm, vừa về nhà thấy loáng thoáng dáng bạn ở đường bên kia mình vội lấy xe chạy theo ngay”. Thấy lòng ấm đến lạ.

Rồi chuyện gì đến cũng đến, gia đình cấm đoán vì còn đi học và hàng tỷ lý do khác. Mình quyết định dừng lại vì thấy kết quả học tập của cả hai đang xuống dốc trầm trọng. Bạn lại nghĩ mình có người khác, ừ thì cứ xem như mình có người khác nhưng mình cũng chỉ muốn bạn lao đầu vào học. Mình buồn nhiều vì bạn không những không cố gắng mà lại lao đầu vào một mối tình khác. Nguyên do cũng vì chẳng nói với nhau. Chuyện tình ấy mãi đến sau này mình cũng chả quên được, nhưng để quay lại thì với mình là không bao giờ. Lâu rồi không gặp nhau chẳng biết bạn có lúc thoáng nhớ mối tình xưa thơ dại? Nhưng với mình đó là những hồi ức đẹp, ở đó không hề có sự tính toán, đua đòi, ở đó rất chân thành, rất gần gũi.

Chẳng biết bạn có bao giờ đọc được những dòng này nhưng mình vẫn luôn cầu chúc cho bạn luôn hạnh phúc và cố gắng phấn đấu trong cuộc sống.

Lê Thanh Thủy

0 46

Ai cũng sẽ nghĩ rằng cưới nhau được chừng ấy thời gian, hơn nữa cũng đã có với nhau một mụn con đáng yêu thì tôi sẽ phải đau khổ lắm khi anh “ra đi mãi mãi” để lại mình tôi chăm sóc đứa con thơ khờ dại. Ai cũng nghĩ tôi sẽ phải khóc nhiều lắm trong ngày đưa tang anh nhưng điều đó lại không xảy ra với tôi, phải chăng tôi là người vô cảm?.

 

999 đóa hồng tượng trưng cho 999 ngày

999 đóa hồng tượng trưng cho 999 ngày

 

Chúng tôi quen nhau và cưới nhau khá nhanh chóng, chỉ sau đúng 2 tháng khi anh chia tay cùng người yêu cũ. chúng tôi lên vợ chồng do hai bên gia đình mà thôi, chứ thực chất trước khi kết hôn thì cả hai đều chẳng hiểu biết chút nào về nhau, chỉ biết rằng bên nhà ấy có anh này và bên nhà này có cô kia cũng đã đến tuổi “cặp kè”. biết nhau như vậy nhưng cũng chưa một lần nói chuyện hay tìm hiểu về nhau trước đó mà thậm chí đến ngày cưới cũng tôi cũng chưa hiểu biết gì về nhau ngoài tên, tuổi, và địa chỉ. nhưng kể ra đó cũng là cái duyên vợ chồng thật bởi vì tôi đang trong thời gian bấn loạn vì đã ra trường mà không xin được việc ở đâu cả, được bên nhà anh ngỏ lời xin việc cho tôi cũng cảm thấy vui. còn với anh, đó cũng là thời gian khủng hoảng tinh thần khủng khiếp khi cô người yêu cũ và anh yêu nhau đã được 5 năm nhưng cô ấy lỡ đi lên xe hoa với người khác nơi phố thị nhộn nhịp nghe đâu là chồng làm giám đốc. yêu nhau thì lâu mà cưới nhau thì nhanh thật đúng là cuộc đời chẳng ai biết trước được điều gì cả.

Mới đầu chúng tôi cưới nhau về cả hai đều coi như đó là trách nhiệm của đôi bên, dù tối đến đầu ấp má kề chung chăn chung gối nhưng thực lòng tôi biết chồng tôi vẫn còn nhớ tới người cũ. còn với tôi chỉ đơn giản để hoàn thành trách nhiệm hay cái gọi là nghĩa vụ của người vợ mà thôi. tôi cứ nghĩ tôi sẽ sống như vậy cho đến hết đời nhưng thật không ngờ khi cưới nhau được 6 tháng thì tôi bắt đầu có tin vui. anh bắt đầu chăm sóc và quan tâm đến tôi nhiều hơn, chúng tôi cũng dành nhiều thời gian để tìm hiểu về nhau hơn nữa. thời gian cứ thế trôi đi tôi lại một lần nữa nghĩ rằng có lẽ sau khi sinh con anh cũng sẽ bỏ mặc tôi, cái anh quý đó là đứa con trong bụng chứ nào phải tôi. lại một lần nữa tôi thêm bất ngờ về anh, sau khi tôi sinh xong, không những anh không bỏ mặc tôi mà anh còn quan tâm tôi nhiều hơn. hàng ngày anh chăm sóc hai mẹ con rất cẩn thận, điều đó làm tôi cũng thấy vui.

Rồi tình yêu của chúng tôi ngày một lớn hơn, nó lớn mạnh đến làm chính tôi và anh đều bất ngờ. con trai của chúng tôi cũng đã hơn 2 tuổi, gần 3 năm cưới nhau nhưng cả hai chưa một lần cãi nhau lớn, mọi chuyện đều được giải quyết êm thấm qua cách anh xử lý. tôi cứ ngỡ tôi sẽ mãi hạnh phúc như vậy đó, hạnh phúc với chồng vui vẻ bên gia đình nhỏ nhưng nào ngờ hạnh phúc không bao lâu thì chồng tôi bị mất do mang trong mình bệnh ung thư, căn bệnh khủng khiếp nhất mà ta thường thấy trong các phim hàn quốc. anh xa mẹ con tôi trong một chiều mùa hạ mà không mang một chút nắng chỉ có gió thổi cùng cơn mưa rất lớn kèm theo. biết anh đã ra đi mãi vào cõi vĩnh hằng nhưng tôi không khóc, mặc dù trái tim tôi đau nhói, bế đứa con thơ dại trên tay để chạy đến bệnh viện mà lòng tôi nặng trĩu.

Tôi không khóc không phải vì tôi không buồn, chẳng phải vì tôi cảm thấy vui vẻ mà bởi tôi đã hứa với anh dù như thế nào cũng không được khóc, tôi phải là chỗ dựa về mặt tinh thần cho con trai. tôi không khóc vì tôi hận anh, hận anh đã không chia sẻ cho tôi anh mắc bệnh này đã lâu và mọt sự thật nữa tôi cũng mới được phát hiện qua ngày anh mất đó là anh và người tình cũ chia tay không phải do cô gái ấy muốn mà do chính anh muốn chia tay cô ấy, anh cũng dấu cô ấy vì biết mình chẳng còn sống được bao lâu nữa. vậy thì tại sao? tại sao anh lại làm tôi đau chứ? anh cho tôi hạnh phúc trong thoáng chốc rồi để lại tôi với nỗi buồn cùng đứa con khờ dại. trong đám tang anh, tôi không ngẩng mặt lên lúc nào cả chỉ biết ôm lấy quan tài anh mà nước mắt không thể rơi vừa giận vừa thương và yêu anh nữa. nếu như anh có thể chia sẻ cùng tôi thì liệu rằng tôi có bất ngờ đến vậy không?.

Anh được đưa ra đồng trong cơn mưa buổi sáng, em thấy lạnh giá, nhìn họ đẩy quan tài anh đi rồi từng lớp đất đắp đầy quan tài anh thì em biết em đã mất người chồng của mình thực sự, mãi mãi. nhưng những giọt nước mắt em vẫn không thể rơi được chỉ để lại đó là đôi mắt buồn trong nỗi tuyệt vọng. ngày đó cũng là 999 ngày chúng tôi cưới nhau, chẳng biết do duyên trời đã định tôi chỉ được tận hưởng hạnh phúc trong 999 ngày hay một điều gì khác nữa.

 

Khóc như mưa tuông khi mọi người đã về hết

Khóc như mưa tuông khi mọi người đã về hết

 

Chỉ sau khi đám tang kết thúc, lúc mọi người đã ra về hết, đứa con tôi cũng được bà ngoại mang về thì nước mắt tôi bắt đầu chảy thành hàng trong đau khổ tuyệt vọng, tôi hận anh, thực sự hận…..

T.U

0 108

Có con với tôi là niềm hạnh phúc tột cùng. Nhưng sau khi sinh con niềm vui chưa dứt thì áp lực lại đè nặng lên vai tôi. Áp lực từ mẹ chồng đã đành, đằng này áp lực với tôi lại từ mẹ đẻ.

Chăm con

Chăm con theo ý mẹ chồng và mẹ ruột

Tôi chủ trương nuôi và dạy con theo cách cho mình được nhàn hạ. Tôi không “sính ngoại” nhưng tôi chọn cách để con được tự lập từ nhỏ nhưng không hiểu sao khi tôi cố gắng rèn cho bé theo nề nếp thì bà lại đi ngược với điều đó nghĩa là muốn bé sống phụ thuộc vào người khác.
Tôi sinh được một bé gái, cứ nghĩ ở gần mẹ đẻ để được bảo ban chăm sóc tốt hơn khi ở bên nhà chồng. Nào ngờ ngược lại, khi tôi rèn cho bé nếp ăn không xem ti vi, đến bữa là ngồi vào ghế ăn và ăn rất ngoan. Nhưng mẹ tôi thì ngược lại cứ lúc nào đi ngang thấy bé đòi bà là bà lại bảo để bà đút, rồi lôi ra ngoài cho nằm ăn nên lần nào cũng trớ, sau đó bà lại nói do tôi nấu dở nên bé nôn (vì tôi nấu không hề nêm gia vị cho bé, tôi được biết bé dưới 1 tuổi chưa cần thiết phải nêm gì). Mấy hôm nay bà lại bắt mở nhạc cho bé nghe mỗi khi ăn dù không có bà bé ăn rất ngoan cũng rất ít khi trớ. Chưa dừng lại ỏ đó bà lại bắt bé ăn đêm lúc 9, 10 giờ.
Khi dọn về nhà chồng thì tôi được tự do hơn nhưng khổ nỗi mẹ chồng tôi còn mắc trông cháu ngoại mà tôi còn phải đi làm không có ai trông cháu. Thế là mẹ con lại phải vác đồ về nhà ngoại ở nhờ.
Lần này bà chê bé còm hơn các bạn trong xóm nên lại bắt ăn nhiều đồ ăn, đến nỗi có hôm khó tiêu bụng bé cứ sôi ùng ục, bà lại bảo do tôi bỏ đồ ăn tủ lạnh, nhưng chỉ có nồi cháo là tôi bỏ tủ lạnh còn thức ăn thì nấu mỗi bữa vì cháo hầm lâu nhừ hơn. Chưa hết, đi làm cả ngày tôi chỉ mong có buổi tối được ở gần con, ngủ cùng con thì bà lại bắt vào ngủ với bà. Càng ngày tôi càng thưc sự chịu hết nổi. Ngẫm nghĩ mình còn ở nhờ nên nhiều lúc tôi ngại gây với bà. Nhưng tôi vẫn là mẹ nó chứ có phải là người đẻ thuê, đẻ mướn đâu. Phải chi tôi không trông nom thương yêu nó thì bà làm thế tôi không nói. Nhưng cả ngày tôi đi làm, thời gian ban ngày tôi ở nhà cũng phải lích kích chuẩn bị đồ ăn cho bé. Đêm về chỉ mong được ôm con, hôn con bà cũng giành mất. Từ ngày sinh con xong tôi cứ có cảm giác mình là người thừa. là osin trong nhà vậy.
Mà phải những điều này do mẹ chồng tôi làm tôi còn có thể nói được với chồng tôi. Còn đằng này lại là mẹ đẻ thực sự tôi không biết nên làm thế nào? Nói không khéo có khi bà lại giận, làm gì cũng không vừa mắt bà, lắm lúc tôi vừa hờn, vừa tủi, cứ muốn khóc rồi nói ra hết, đem ra làng xóm phân xử cho đúng lẽ phải. Ngẫm nghĩ ngày xưa mẹ cũng có con, đáng lẽ những điều tôi cảm thấy me phải biết chứ?
Mẹ Hải Yến

0 130

Khi bắt đầu một mối quan hệ mới, em chẳng bao giờ mong nó sớm kết thúc. Lúc nào, em cũng muốn tình yêu của chúng ta, sẽ kéo dài mãi, dài mãi, ngày hôm nay, ngày mai và về sau…

 

Yêu

Yêu

 

Nhưng… bởi vì em muốn, nên em đã chẳng làm được. Những điều chúng ta càng hy vọng, chúng ta càng tạo áp lực, khiến nó dễ dàng nổ tung và nhanh chóng tan vỡ.

Tình yêu – em cứ ngỡ, em biết giữ gìn. Nhưng dường như sự gìn giữ ấy, chỉ khiến cho nó vỡ tan sớm hơn bao giờ hết…

Vậy nên, anh à, cho dù thời gian trôi qua. Mối quan hệ của chúng ta vẫn cứ mãi là không ràng buộc. Em vẫn mong rằng nó chỉ thế thôi. Chúng ta – chẳng là gì của nhau cả. Cho dễ thở. Được không?

Đừng đặt tên cho mối quan hệ của chúng ta. Để nó có thể trôi qua nhẹ nhàng, không áp lực.

Mặc dù, bây giờ, em rất sợ, mất anh. Em sợ rằng, sẽ có một cô gái khác, yêu anh và, được anh yêu lại.

Mặc dù, bây giờ, em rất sợ, mất anh. Em sợ rằng, vì chúng ta, không là gì, của nhau, cả. Anh sẽ chả có lý do gì, để phải, chung thủy, với em. Ngay cả khi, người ta là gì của nhau, người ta, vẫn có thể phản bội nhau… huống hồ….

Haiz, thở dài, em lại thở dài. Cái điệp khúc thở dài trong em chẳng bao giờ ngừng cả…

Nhưng, mặc cho tất cả những “mặc dù” đó… em vẫn chưa muốn có… người yêu lúc này

Không phải bởi vì em sợ những gánh nặng trong mối quan hệ ấy. Không phải bởi vì em sợ bị ràng buộc bởi ai. Không phải bởi vì em sợ hãi những khó khăn của cả hai, trong hôm nay hoặc ngày mai.

Mà đơn giản bởi em sợ… sợ em khi yêu, bên cạnh yêu chiều… em sẽ như… yêu quái…

Sẽ ghen tuông, sẽ dỗi hờn, sẽ nhõng nhẽo, sẽ hay giận, sẽ chi ly, sẽ tiểu tiết, sẽ chú ý tới anh và…. chăm sóc anh thái quá.

Thà cứ như bây giờ, em chẳng là gì của anh cả… Để mà em thậm chí còn chả quá quyền … ghen khi anh đang bên người khác… Còn hơn, ta “là gì” của nhau, để em phải “ghen” suốt ngày…

Cho đến khi nào, em học được cách, yêu không ràng buộc. Chúng ta sẽ bắt đầu… Có lẽ không lâu đâu… mà là… lâu lắm đó.

Cho đến khi nào, em học được cách, yêu không ghen. Chúng ta sẽ bắt đầu… Có lẽ không lâu đâu… mà là sẽ rất lâu anh ạ.

Cho đến khi nào, em học được cách, không yêu anh nhiều quá, yêu anh quá nhiều đến mức quên cả yêu chính em… Chúng ta sẽ bắt đầu… Có lẽ sẽ không lâu đâu… Mà là điều đó là … không bao giờ xảy ra cả.

 

Chả biết thế nào. Anh biết đó. Khi em viết ra điều này,  có nghĩa là, em đang rất ghen… Trong khi, chúng ta, vẫn, không là gì của nhau cả.

Em vẫn chưa học được… cách yêu một người… mà… cho người đó… có đủ tự do.

Em thật là tệ. Anh nhỉ?

Thậm chí, em vẫn cứ giả vờ, để em biết chắc rằng, anh đọc, cũng không thể biết được rằng. Em đang ghen. Vớ vẩn

0 134

Anh à, em lại nhớ anh rồi, nhớ quay quắt anh ạ. E tự hứa với lòng sẽ chẳng bao giờ nghĩ về anh nữa.

 

Con đường xưa

Con đường xưa em nhớ anh – Ảnh minh họa

Em đã xoá số điện thoại anh, thậm chí em đã quên mất nó.
Em còn xoá tin nhắn của anh, em chẳng nhớ chúng mình từng nói gì với nhau.
Em cũng không còn chờ đợi anh mỗi ngày qua những dòng status trên facebook hiếm hoi. Nhưng em lại chẳng thể quên được gương mặt anh, chẳng thể quên được dáng hình ấy đến đón em mỗi ngày.

Giờ anh đang ở nơi xa em lắm. Xa đến nửa vòng trái đất, em biết anh có cuộc sống mới rồi nhưng sao em vẫn còn vấn vương anh nhiều thê. Chúng mình gặp nhau tình cờ trong một ngày mưa, anh xa em cũng trong một ngày mưa. Không lời chia tay, không cái ôm nào từ biệt, cả hai quay lưng lại đi về hai hướng khác nhau, nhưng sao mắt em nhoè đi chẳng thấy đường về.  Nước mưa hôm ấy chẳng hiểu sao mặn quá anh ạ!
Anh xa rồi nhưng thi thoảng đi trên đường thấy ai chạy xe của anh, tim em cũng thót lại. Kí ức nó cứ ùa về rồi em khóc anh ạ. Chuyện tình mình ngắn ngủi quá đến mức em chưa kịp đặt tên thì nó tan vỡ mất rồi. Có lúc nào nơi phương xa đó anh nghĩ về em chút nào không?
Có người bảo em khờ, em dại nhưng vốn dĩ con tim làm gì có lý trí hả anh? Nó nhớ thì bảo nhớ thôi, nó thương thì nó bảo thương vậy. Biết bao lần em nhắn tin cho anh rồi lại xoá đi. Em sợ những câu nói lạnh lùng, em sợ sự lúng túng từ những dòng chữ trả lời của anh, em cũng sợ em là sự vướng bận của anh.
Anh ác lắm, anh đi nhưng anh bảo bạn anh ở lại chăm sóc em làm gì? Anh biết anh làm tổn thương cả người ấy và cả em không? Em không mạnh mẽ nhưng em không đến mức làm phiền người khác thế đâu anh. Người ta bảo có duyên sẽ gặp lại. Có vài lần, em nghe anh có về, nhưng sao chúng mình chẳng còn gặp nhau nữa anh nhỉ? Vì anh tránh mặt em hay vì duyên phận của chúng ta chỉ thế thôi….
Em nhớ anh - i miss you

Em nhớ anh – i miss you

Chiều nay lại mưa anh ạ, mà vốn dĩ vào mùa mưa rồi mà, em lại nhớ anh rồi. Ba năm rồi đấy. Ba năm anh xa em rồi, cứ mỗi khi mùa mưa đến em lại đi về góc quán ấy nơi lần đầu chúng mình gặp nhau. Cảnh vẫn vậy nhưng anh đâu rồi em tìm mãi chẳng thấy.
Có khi nào vào những buổi chiều mưa lất phất nơi xứ người, chạnh lòng anh có nhớ đến em không?
Thảo Miên

0 131

Tôi gần như chết đứng ở giây phút đó, tôi thực sự không biết phải làm sao? Đứa bé trong bụng người phụ nữ kia sẽ có kết cục thế nào? Đứa trẻ trong bụng tôi rồi tương lai sẽ ra sao?

 

Tôi bất ngờ khi đọc đoạn chát của chồng với người yêu cũ

Tôi bất ngờ khi đọc đoạn chát của chồng với người yêu cũ – Ảnh minh họa

 

Quen nhau gần 10 năm mới tiến đến hôn nhân. Anh là mối tình đầu của tôi, khi tôi thi rớt đại học buồn chán lang thang trên mạng thì gặp anh. Anh an ủi và động viên tôi thi lại, cuối cùng tôi cũng đậu. Mọi chuyện vẫn tiến triển tốt cho đến khi công việc anh gặp trục trặc, anh quyết định bỏ Sài Gòn về công tác ở tỉnh. Tôi không đồng ý với ý kiến này lắm nhưng vì anh kiên quyết nên tôi cũng mặc anh làm gì làm. Tôi có xuống thăm anh vài lần nhưng quả thật với thành kiến trước đó nên tôi chẳng vui vẻ gì với bạn bè đồng nghiệp của anh.

Gia đình anh rất quý mến và luôn coi tôi là con dâu nhưng anh xuất thân cũng từ một vùng quê nghèo và tôi không thể chịu được cái tư tưởng gia trưởng của anh. Không phải tôi phân biệt giai cấp nhưng cuôc sống của tôi từ nhỏ đã lớn lên ở Sài Gòn nhộn nhip, tôi không hình dung nổi cái ngày mình về làm dâu tỉnh lẻ, lương ba cọc ba đồng, suốt ngày xoay quanh bếp nút, con cái, cuộc sống không ánh sáng như vậy.
Nhiều lần cãi vã và chia tay nhưng rồi anh đều năn nỉ quay lại. Nhiều lần tôi muốn dứt tình với anh nhưng có lẽ do cái duyên cái phận cứ ràng buộc hai chúng tôi. Chúng tôi kết hôn và anh quyết định theo tôi về Sài Gòn. Nhưng gần đây tôi phát hiện anh từng có mối quan hệ không rõ ràng với một cô đồng nghiệp khi còn làm việc ở tỉnh, mà cô gái ấy lại đang có chồng. Cô gái đó còn trẻ. có lẽ lấy chồng lúc chưa nhận thức được vấn đề và dẫu sao tôi vẫn không phải cô ấy nên cũng không dám phán đoán nhiều.
Dĩ nhiên tôi biết lỗi lầm đều thuộc về cả hai người ho hoặc cả bốn chúng tôi, nhưng điều tôi không chấp nhận được là họ làm điều đó khi cô ấy đã có gia đình và anh đang yêu tôi. Việc này xảy ra gần như công khai vì sau này theo tôi đươc biết toàn bộ công ty anh ấy đều biết.
Nhưng chưa dừng lại ở đó, một tối khi chồng tôi đi ngủ nhưng chưa shut down máy, tôi chỉ định tắt dùm anh nhưng vô tình những dòng tin nhắn cô ấy và chồng tôi lại hiện ra mồn một trước mắt. Nội dung chủ yếu là cô ấy đang mang thai nhưng không thể xác định được là con của chồng cô ấy hay chồng tôi. Rằng chồng tôi mới là người cô ấy thật sự…. Còn chồng tôi thì ngoài cách khuyên giả lả rằng cô ấy cứ bình tĩnh nếu không yên tâm thì cô ấy nên bỏ cái thai ấy đi. Rằng anh ấy vẫn yêu cô ấy nhưng còn trách nhiệm với tôi…. Một loạt những nguyên nhân được anh ấy nguỵ biện hết sức hoàn hảo.
Tôi gần như chết đứng ở giây phút đó, tôi thực sự không biết phải làm sao? Có lẽ nào người đàn ông tôi yêu thương bấy lâu nay lại là người ích kỉ, vô trách nhiệm và tham lam đến thế? Tôi phải làm sao để đối diện với gia đình vì cuộc hôn nhân này mới bắt đầu? Và nhất là có một hình hài nhỏ đang hình thành trong cơ thể tôi và lớn lên từng ngày, liệu tôi có nên cho nó có một người cha tàn nhẫn và bỉ ổi như thế không?

Mấy ngày qua tôi đều ăn không ngon, ngủ không yên. Đứa bé trong bụng người phụ nữ kia sẽ có kết cục thế nào? Đứa trẻ trong bụng tôi rồi tương lai sẽ ra sao? Tôi bắt đầu thấy ghê tởm anh, liệu tôi có nên cho anh biết về sự tồn tại của đứa con này không?

Hạnh

0 171

Tôi và anh quen nhau cũng đã được hơn ba năm, cũng từng có cãi vã, cũng từng có những cuộc chia ly, cũng từng có sự xuất hiện thoáng qua của vài phụ nữ khác, không phải tôi không biết nhưng chỉ vì quá yêu anh làm tôi chấp nhận tất cả.

 

Khi người yêu là nhiếp ảnh gia

Khi người yêu là nhiếp ảnh gia

 

Ắt hẳn các bạn gái khi có người yêu làm nhiêp ảnh đều biết xung quanh họ luôn có những cô gái đẹp nhưng chủ yếu là do bản thân họ có muốn bước tới hay không? Nhưng người yêu của tôi lại là người cực kì tham lam…. tôi vẫn biết điều đó nhưng yêu anh nên tôi vẫn quyết định dừng lại chờ sự thay đổi từ anh. Nhưng có lẽ tôi đã lầm. Đã là bản chất thì chẳng thể thay đổi được.

Đêm nay, lần đầu tiên có sự xuất hiện của một cô gái mà theo lời cô gái đó là “em hãy buộc giò anh người yêu của em lại”, “anh ta và chị biết nhau đã lâu rồi nhưng đeo đuổi mãi chị mới đồng ý, em là người chen ngang vào cuộc tình của chị và anh ấy”…. kèm theo một tràng kể xấu anh ấy.

Nhưng chị à, em biết sự có mặt của chị nên mới lánh xa anh ấy nên chị lầm tưởng em là người đến sau Nếu anh ấy yêu chị thật lòng thì sao quãng thời gian dài như vậy anh ta chưa từng đưa chị về nhà chơi lần nào. Anh ta lại càng chẳng phải chồng em thì làm sao em buộc giò anh ta lại hả chị? Chị bảo em trách sao em chẳng nói chị biết nhưng chẳng phải chị kêu em là em, chị là chị sao, chị đã lớn hơn em nhiều thì chị phải biết tìm hiểu kĩ cái đối tượng chị quyết định trao thân gửi phận chứ, nghề nghiệp của anh ấy phải tiếp xúc nhiều phụ nữ có khi họ là người mẫu hoặc hot girl và em không có trách nhiệm và bổn phận đi thông báo từng người chị ạ, hoặc chị có cần thiết không em cho chị danh sách anh ta đang quen cho chị đi cảnh báo từng người chị nhé!

Nếu những dòng tin nhắn đó là chị chia sẻ với em thì có lẽ em đã cảm thông cho chị, bởi chúng ta chỉ là nạn nhân của anh ta, nhưng chị trách móc em thì làm được gì? Em không có đủ thời gian và sức lực đi tìm từng người anh ta quen để làm công tác tư tưởng cho họ. Đây cũng xem như là một bài học cho chị để học yêu một cách sáng suốt, tìm hiểu đối tượng kĩ trước khi yêu.

Còn anh, không phải em quỵ luỵ anh, nhưng khi em còn yêu anh, em chấp nhận tất cả chỉ để được ở bên anh, bởi em biết chỉ cần em nói ra là chúng ta sẽ chấm dứt. Thay vì an ủi em, anh lại chọn cách bảo em chấp nhận nó. Dù IQ em có thấp đến đâu nhưng em vẫn có cái trực giác phụ nữ anh à. Cả anh và bạn bè anh khi nghe em nói về những người con gái anh quen mà em biết đều hết sức ngỡ ngàng. Bởi chính anh, và chính họ đều cho rằng em ngu ngơ đang bị anh xỏ mũi. Anh bảo em đáng sợ, nhưng anh biết không, nếu em đáng sợ thì em đã làm những chuyện ảnh hưởng đến anh và họ, nhưng qua tất cả em đều chọn cách im lặng. Em cho anh thời gian để chắt lọc và nhận ra những gì cần với anh. Nhưng nếu em nhận thấy điều ấy là không thể em cũng sẽ sẵn sàng ra đi. Nên anh đừng chủ quan anh nhé! Hãy suy nghĩ cho thật kỹ và sáng suốt anh nhé!

Sa Sa

0 206

Đàn ông dù có giàu có đến đâu, thành đạt tới cỡ nào, ăn chơi ra sao, đã từng đổ đốn và qua đêm với bao nhiêu người phụ nữ, thì cũng nên chọn cho mình một người đàn bà vì yêu thương mà ở lại bên cạnh lúc khó khăn. Bởi vì đời thì nhiều thứ phù du, hôm nay thành đạt đó, hôm nay giàu có đó, bạn bè đó, tình nhân đó, nhưng ngày mai lỡ 2 bàn tay trắng, thì còn lại được gì? Đời, chẳng ai học được chữ ngờ đâu.

 

Suy ngẫm vật chất và tình cảm

Suy ngẫm vật chất và tình cảm

 

Khi bạn có tiền, bạn có thể mua được tất cả. Mua được bạn bè, mua được những mối quan hệ, mua được một người đàn bà đẹp đẽ đi bên cạnh mình. Nhưng bạn chẳng thể mua nổi một người phụ nữ vì yêu thương mà hy sinh cả cuộc đời bên bạn, an ủi bạn lúc khó khăn, mỗi chiều chờ bạn về bên mâm cơm nóng. Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan.

Đàn bà dù bao người đón đưa, bao người cung phụng. Nhưng nửa đêm gà gáy nếu bệnh hoạn nhấc điện thoại lên và gọi, ai chạy đến đầu tiên, thì nên gửi gắm cả đời cho người đó. Đàn ông bên bạn có thể giàu có, có thể phong lưu, có thể mua cho bạn những thứ hàng hiệu xa xỉ. Nhưng được gì khi đằng sau đó là sự cô đơn khi trái gió trở trời, không người bên cạnh.

 

Vật chất và tinh cảm

Vật chất và tinh cảm – Em lấy anh nhé

 

Vật chất vừa đủ thôi, vì tiền thì có thể làm ra, chứ người thật lòng yêu thương bạn thì có tiền cũng không mua được. Vật chất mà làm gì khi đêm về mình bạn cô đơn tủi thân rồi khóc rưng rức? Chỉ cần 1 người luôn đi bên cạnh, yêu thương và lo lắng, như vậy đủ rồi. Phụ nữ có mạnh mẽ tới đâu, đến cuối cùng vẫn là phụ nữ. Như những ngày đầu tạo hóa sinh ra, mong manh và yếu đuối. Vì vậy, họ vẫn cần đến 1 người đàn ông, để mỗi đêm về đưa cánh tay cho họ gối và ôm họ vào lòng.

 

Vật chất tình cảm

Tình yêu đáng giá bao nhiêu tiền?

 

Đàn ông nhiều, đàn bà cũng nhiều. Những người đến bên đời bạn cũng nhiều, nhưng được mấy người là yêu thương thật sự? Vì vậy trong rất nhiều người, chỉ nên chọn 1 người. Người thật sự tốt với bạn, yêu thương bạn.

 

Vật chất tình cảm

Anh không có lương nhưng anh trả lương cho người khác

 

Cuộc sống càng ngày càng có nhiều thứ làm tình yêu chao đảo, ừ đồng tiền, nó có sức mạnh rất lớn. Nhưng cuối cùng, nên trả tình yêu về với đúng ý nghĩa của nó.

Nếu có người yêu bạn thật sự, bạn nên trân trọng. Đừng vội buông bỏ, vì biết đâu trên đường sau này, bạn sẽ chẳng tìm được ai đó tốt hơn.

#SuyNgẫm

GócTâmSự sưu tầm

0 113

Tôi muốn viết một cái note dài.. từ tuần trước, cái tuần đầu tiên đi làm lại sau Tết…bắt đầu từ những điều trong công việc ….rồi chần chừ…

Giữ mãi cảm xúc nhé - Ảnh minh họa: Amy Tran

Giữ mãi cảm xúc nhé – Ảnh minh họa: Amy Tran

Sáng nay, nhờ một bạn trên FB share bài “hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh” (hình như cái tựa là vậy vì tôi đọc đâu đó lâu rồi) thì lại muốn viết vì đoạn cuối họ nói rằng, hãy share nó vì biết đâu nó cứu được một cuộc hôn nhân nào đó. Tôi cũng viết bài này với một tâm thức như thế!

 

Khi tôi nghe tuồng cổ, họ hát rằng “… nhớ khi xưa chúng ta đã lạy nhau 03 lạy để gầy cuộc lương duyên”. Tôi mới nhớ ra nghi thức ấy trong ngày nên vợ nên chồng. Tôi là người theo Phật pháp, nhưng tôi vẫn nhớ lời Cha dạy trong ngày chị gái tôi lấy chồng và đọc lời thề trước Chúa. Cha nói: Con hãy giữ nụ cười đó, ánh mắt đó, niềm hân hoan đó cho mai sau, khi gian truân, trở ngại trong đời sống vợ chồng mà lấy ra dùng, mà vượt qua chênh vênh, mà đồng lòng đi với nhau đến ngày về với Chúa …

 

Vậy đó, … nhưng cuộc sống, thời gian đã làm biết bao người quên béng ngày đã “lạy nhau 03 lạy để gầy cuộc lương duyên” hay cái ngày mà họ đã đọc vang câu thề trước Chúa. Để rồi một hoặc 02 người trong họ đã ngoảnh mặt quay đi, bỏ lại sau lưng những ngày chung lưng lo toan cuộc sống, những tiếng cười trong trẻo, rạng ngời để dõi mắt theo một “chân dài” hoặc anh chàng đào hoa nào đó. Tôi – trong công việc – trong cuộc sống đã chứng kiến biết bao giọt nước mắt, những uất nghẹn đến nghẹt thở của người trong cuộc, khi họ phải bươn sức ra mà giữ cuộc sống chung, còn người còn lại thì dồn hết sức để quay đi cho kịp với nhân tình. Tôi quen đến mức khách hàng bước chân vào, nhìn cách họ kể, cách họ khóc cũng đoán được phần nào họ có đủ quyết tâm và mạnh mẽ để quyết định hay vượt qua hay không? Tôi đây, vẫn thường phải đóng vai của “chuyên gia tâm lý” trái nghề để động viên và chia sẻ khách hàng của mình nên tôi hiểu họ đã phải đau lòng như thế nào. Vậy mà, người phối ngẫu của họ lại không màng đến … vì họ đã quên tất cả. Không biết có nhà làm phim nào có thể chiếu lại được thước phim cuộc đời lúc họ đến với nhau với trọn vẹn cái cảm xúc ban đầu ấy …. để họ cảm… để họ nhớ ….

 

Thôi, dừng ở đây…… Chỉ mong sao ai đó nếu có lỡ thấy cuộc hôn nhân mình ngột ngạt, thấy vợ mình vừa mập vừa già, thấy chồng mình hỏng phẳng phiu như anh chàng đối tác thì hãy nhớ lại cái ngày đầu tiên đến với nhau, hẹn hò , chờ đợi nhau… cái ngày cùng nhau chọn áo cưới, thử nhẫn, thử giày… và cái phút giây “lạy nhau 03 lạy để gầy cuộc lương duyên” hay khi đọc lời thề trước Chúa!

 

Vậy nhé! Mong mọi người hạnh phúc!

Theo FB của LS Quỳnh Như

0 116

Có lẽ điều đầu tiên con nghĩ trong đầu khi đọc bức thư này là mẹ se dạy bảo con những điều gì hay sẽ kể cho con nghe mẹ yêu con đến nhường nào đúng không? Những điều ấy sau này con tự học lấy có lẽ sẽ giúp con ghi nhớ sâu hơn là mẹ viết sẵn cho con mà con chẳng có trải nghiệm nào.

 

Có con niềm vui của mẹ

Có con niềm vui của mẹ – Ảnh minh họa

 

Bức thư này mẹ sẽ kể lể thôi, để con biết có con mẹ phải mất nhiều thứ như thế nào:

Thứ nhất, mẹ mất tự do,  Kể từ khi mang thai, mẹ không còn được tự đo đi cà phê cùng bạn bè mà ông ngoại, bà ngoại con toàn bắt mẹ ở nhà, đi làm thì ba con đưa đón, hôm nào ba con bận thì ông ngoại lại xung phong làm “xe ôm cao cấp cho mẹ”. Từ khi sinh con xong, mẹ lại càng không có thời gian đi đâu vì con gái cứ quấn lấy mẹ như “keo dính chuột” mà không một loại hoá chất nào có thể thay thế được. Khi nào phải bỏ con ở nhà là mẹ đi mà đứng ngồi không yên. Nếu ngày xưa mẹ tìm mọi cách để đi khỏi nhà thì giờ mẹ chỉ muốn tìm mọi cách để ở nhà với con thôi.
Thứ hai, mẹ bỗng dưng bị béo phì, Con biết không chỉ cần lên 1 kg thôi là mẹ đã nhảy đổng lên rồi, từ khi có con mẹ lại bị ép ăn cho tăng kg vèo vèo hơn nữa. Mỗi ngày thay quần áo ra đường là ác mộng với mẹ. Ngày con chào đời mẹ nghĩ cái bụng mẹ sẽ xẹp xuống, khi còn nằm trên bàn mổ mẹ vui lắm, nhủ thầm có thể mặc lại đồ cũ rồi, nhưng ác mộng với mẹ là ngày hôm sau bước xuống giường vào nhà vệ sinh me thấy nó chẳng xẹp được bao nhiêu. Nói thật cảm giác của mẹ lúc đó như muốn đột quỵ luôn trong phòng tắm ấy. Rồi lại tiếp tục cái sự nghiệp ăn uốn để làm “bò sữa” cho con. Oà oà.
Thứ ba, nếu ngày xưa leo lên giường là mẹ ngủ ù ì một giấc đến sáng, thì từ khi có con mẹ y như cái đồng hồ “báo thức” rất đúng giờ lúc con cần mẹ, điều này thể hiện rõ hơn những khi con bệnh, con sốt.
Thứ tư, tiền của mẹ cứ vô tư “bay” đi, Con yêu, ngày chưa có con thì mỗi tháng mẹ đều sắm sửa cho mình một thứ như quần áo hay túi xách. Giờ thì mỗi tháng mẹ chả sắm được gì, lên mạng online cũng toàn để ý đồ trẻ con, mẹ học cách chọn lựa kĩ nguồn gốc mỗi món đồ cho con cũng như giá trị của nó sao cho phù hợp từng thời điểm và kinh tế của cha mẹ.
Thứ năm, mẹ bỗng dưng biết tất cả mọi thứ, Nếu ngày xưa chưa có con mẹ chẳng cần đụng đến móng tay thì giờ mẹ biết lau nhà cho con chơi được sạch mát, mẹ biết làm đủ món ăn không nề hà cực khổ chỉ cần nhìn thấy con mum ngoan là mẹ mãn nguyện. Mẹ học may, học làm từng thứ cho con bằng đôi tay mẹ để con có những thứ tốt nhất và an toàn nhất.
Thứ sáu, năng lượng của mẹ ngày xưa là thức ăn thì giờ được thay thế bằng những nụ hôn của con. Dù cho ngày hôm đó mẹ mệt đến cỡ nào thì chỉ cần con hôn mẹ, mẹ lại có thêm năng lượng để tiếp tục công việc.
Thứ bảy, cân nặng của con trở thành áp lực của mẹ và đôi khi điều đó lại trở thành mâu thuẫn của mẹ với nội và ngoại của con. Đối với mẹ chỉ cần con nằm trong chuẩn không suy dinh dưỡng, chơi vui khoẻ là mẹ vui, mẹ không chạy theo chỉ tiêu “bà hàng xóm” nào cả.
Thứ tám, mẹ không có quyền bị…. bệnh. Vì từ bé mọi thứ của con đều do chính tay mẹ làm, mẹ không yên tâm khi giao con cho ai chăm sóc. Mẹ luôn ám ảnh rằng không ai chăm sóc con tốt hơn mẹ.
Thứ chín, mẹ học làm tất cả chỉ cần việc đó kiếm được tiền mà không phạm pháp. Chính vì không yên tâm giao con cho ai ở cái thời đại mà chữ Tiền đặt trước chữ Tâm, nên mẹ quyết định thay vì gửi con đi làm để có thời gian nhàn hạ và thêm thu nhập, mẹ chọn cách ở nhà tìm đủ công việc làm thêm, tiền có ít nhưng mẹ có thời gian bên con. Tuổi thơ của con là thứ mà mẹ có nhiều tiền cũng không mua được.
Thứ mười, mẹ học cách mạnh mẽ vì ngoài bảo vệ mẹ, mẹ còn phải bảo vệ con. Mẹ không cho phép ai ức hiếp con, vì mẹ biết rằng sinh ra làm con gái ở một đất nước còn nặng tư tưởng gia trưởng, độc đoán này thì càng lớn con sẽ càng thiệt thòi, nên khi còn có thể mẹ muốn bảo vệ con một cách trọn vẹn.
Con yêu, mười điều này chỉ là cơ bản mà bất kỳ bà mẹ nào cũng sẽ phải gặp phải kể cả con sau này. Nhưng họ đều tự nguyện đón nhận và làm điều tốt nhất họ có thể để bảo vệ và nâng niu con của họ. Nên điều mẹ mong con là dù có chuyện gì xảy đến với con sau này thì hãy những điều mẹ đã làm, đã hy sinh cho con mà trân quý bản thân mình. Đừng để bất cứ ai bắt nạt và nhất là không được tự làm tổn thương chính mình vì những người không xứng đáng, bởi nếu họ xứng đáng thì con đã không cần làm vậy. Hãy học cách yêu thương mình và chia sẻ sự yêu thương với mọi người xung quanh và những người kém may mắn hơn mình.
Hãy sống có ích cho xã hội, không cần làm người phi thườn nhưng tuyệt đối không được tầm thường. Con là cuộc sống, là tất cả của mẹ. Mẹ cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường lần đầu có con nên đôi lúc những áp lực cuộc sống đè nặng lên vai mẹ, mà có lúc nào mẹ không dịu dàng với con thì con cũng hãy bỏ qua cho mẹ nhé! Có thể mẹ không thể hiện tất cả tình yêu thương với con vì nhiều lý do trong đó có lý do để con nên người nhưng trên hết con hãy biết rằng từng thứ mẹ làm đều là vì con.
Mẹ chúc cho con gái của mẹ thêm tuổi mới sẽ luôn hạnh phúc, khoẻ mạnh, vui tươi. Mẹ muốn cho con tất cả những thứ tốt nhất của mẹ, chỉ cần bệnh tật và buồn phiền hãy để phần mẹ con nhé!
Tâm sự của một bà mẹ trẻ sau khi có con tên dễ thương An Hạ