Ba lời khuyên và 20 năm tiền lương – Bạn chọn cái nào?

Một cặp vợ chồng mới kết hôn rất nghèo và sống trong một nông trại nhỏ. Một ngày, người chồng nói với vợ:


“Em yêu, anh sẽ rời ngôi nhà này… Anh sẽ phải đi rất xa, rất xa, tìm một công việc, rồi làm thật chăm chỉ để có thể trở về và cho em một cuộc sống đầy đủ mà em luôn xứng đáng. Anh không biết đôi ta sẽ biệt ly bao lâu, vì vậy anh chỉ đòi hỏi em một điều này thôi: Hãy đợi anh. Khi anh không còn ở đây, em hãy giữ tấm lòng son, hãy bảo toàn sự thủy chung, bởi anh cũng sẽ như vậy với em.”

Đi kiếm việc làm cho tương lai
Đi kiếm việc làm cho tương lai

Sau đó, người chồng rời đi. Ngày lại ngày trôi qua, anh đã đi một quãng đường rất rất xa, cho đến khi gặp một lão nông bên đường. Ông lão cũng đang cần tìm người phò tá mình. Chàng trai trẻ bước đến và tỏ ý muốn trở thành người hầu cận giúp đỡ ông mỗi ngày. Ông lão chấp nhận, sau đó, họ cùng thảo luận với nhau. Anh nói:
“Hãy để tôi làm việc chừng nào tôi còn có thể, và khi tôi nhận thấy đã đến lúc phải trở về cố hương, xin hãy để tôi đi. Tôi không muốn nhận một đồng lương nào trong lúc này – ngài vui lòng giữ lại giúp tôi cho đến ngày tôi rời đi. Vào ngày ấy, xin hãy đưa lại cho tôi toàn bộ số tiền ấy”.

Họ cùng đồng ý với thỏa thuận này. Và thế là người chồng làm việc trong nông trại của ông lão trong suốt 20 năm – không có ngày lễ, và cũng không có ngày nghỉ ngơi. Thấm thoắt 20 năm đã trôi qua, anh đến gặp ông chủ của mình và nói:
“Thưa ngài, đã đến lúc tôi cần phải trở về nhà, xin ngài hãy gửi lại tôi số tiền lương trong những năm qua”.
Ông chủ của anh trả lời:
“Tốt lắm! Sau cùng, ta đã có thỏa thuận với anh và ta sẽ giữ lời. Tuy nhiên, trước khi anh đi, ta muốn anh hãy cân nhắc điều này: Hoặc là ta sẽ trả lại anh tất cả số tiền và để anh đi; hoặc ta sẽ cho anh 3 lời khuyên và để anh đi. Nếu anh chọn túi tiền, ta sẽ không cho anh 3 lời khuyên ấy; và ngược lại, nếu anh chọn lời khuyên, ta cũng sẽ không đưa tiền cho anh. Bây giờ, chàng trai, hãy trở về phòng và suy nghĩ trước khi cho ta biết quyết định của mình”.
Sau hai ngày suy nghĩ, anh quay lại và nói với ông chủ:
“Thưa ngài, tôi muốn nhận 3 lời khuyên của ngài”.
“Đừng quên rằng, nếu ta cho anh 3 lời khuyên này, ta sẽ không đưa tiền cho anh. Anh còn băn khoăn điều gì không?”
“Thưa ngài, tôi muốn nhận 3 lời khuyên…”
Sau đó, ông chủ nói với anh:
“Một là: Đừng bao giờ lựa chọn đường tắt trong cuộc đời. Những con đường nóng vội có thể tiềm ẩn mối hiểm họa khôn lường!
“Hai là: Đừng bao giờ quá hiếu kỳ, bởi cái giá cho hiếu kỳ có thể là quá đắt…
“Ba là: Đừng bao giờ quyết định trong cơn nóng giận hay trong lúc tuyệt vọng, bởi những quyết định mù quáng sẽ khiến anh phải hối hận muộn màng.”
Tiếp đó, ông chủ đưa cho anh ba chiếc bánh mỳ và nói:
“Đây là 3 chiếc bánh mỳ dành cho anh: Hai chiếc trên đường, còn chiếc cuối cùng để anh thưởng thức cùng vợ mình khi trở về nhà”.
Tạm biệt ông lão, người đàn ông lên đường trở về. Con đường 20 năm cách trở trải dài ra trước mắt. Anh hồi hộp mong chờ đến giây phút đoàn tụ với người vợ ở quê nhà.

Sau ngày đầu tiên, anh gặp một hành khách trên đường. Người lạ mặt nói:

“Chàng trai, anh đang đi đâu thế?”

“Đến một nơi rất xa, cách đây 20 ngày đường nếu tôi tiếp tục đi về hướng này”.

Người lạ mặt lại nói:

“Ồ, anh bạn trẻ, đường sẽ rất dài và xa xôi! Tôi biết có một ngã rẽ khác giúp anh sớm trở về nhà”.

Anh hăm hở bước theo con đường mới này. Nhưng rồi sau đó, chợt nhớ lại lời khuyên đầu tiên của ông lão, anh bèn quay trở lại con đường cũ lúc đầu. Nhiều ngày sau đó, anh vô tình biết rằng đoạn đường tắt hôm trước có rất nhiều đạo tặc mai phục.

Nhiều ngày nữa lại trôi qua, anh may mắn tìm thấy một nhà nghỉ ven đường. Anh dừng chân dùng bữa tối rồi ngủ một giấc dài…

Đến nửa đêm, anh chợt tỉnh giấc vì nghe thấy tiếng la hét thất kinh bên ngoài phòng trọ. Anh bước ra khỏi chăn và toan mở cửa xem điều gì đang diễn ra. Bất giác, anh nhớ lại lời khuyên thứ hai nên nén nỗi tò mò và quay trở lại giường.

Sáng hôm sau, khi dùng điểm tâm, người chủ nhà trọ hỏi rằng, liệu anh có nghe thấy tiếng la hét thất thanh đêm qua không. Anh đáp lại là có. Ông bèn hỏi tiếp:

“Anh không tò mò xem chuyện gì đang xảy ra sao?”
“Không, không hề!”

“Thật may mắn, anh là vị khách đầu tiên có thể sống sót mà rời khỏi đây. Trong làng chúng tôi có một con quỷ. Ban đêm, nó thường la hét để gây sự chú ý. Bất kỳ ai nghe thấy tiếng hét mà chạy tới đều sẽ rơi vào nanh vuốt con quỷ này…”

Anh lại tiếp tục cuộc hành trình của mình. Càng gần tới cố hương, anh lại càng hồi hộp và vui sướng. Ngày lại ngày, đêm lại đêm, đôi chân anh đã mệt mỏi rã rời. Cuối cùng anh cũng thấy thấp thoáng ánh lửa bập bùng trong túp lều thân quen.

Bầu trời đã tối lắm rồi, mà mái nhà của anh vẫn còn một quãng dài phía trước. Qua khung cửa sổ, anh thấy bóng dáng người vợ hiền mà anh luôn yêu tha thiết. Nhưng kìa, nàng không ở đó một mình mà còn xuất hiện một gã đàn ông nào đó… Nàng vuốt tóc hắn ta, có vẻ hai người rất tình cảm bên nhau.

Hình ảnh trước mắt khiến trái tim anh tan vỡ và cay đắng. Trong lòng anh sục sôi một nỗi tức giận và tủi nhục. Anh chỉ muốn chạy ngay đến để trút nỗi giận này. Nhưng rồi anh hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại khi nhớ đến lời khuyên thứ ba.

Anh dừng chân và quyết định ngủ lại bên ngoài. Nằm trên bãi cỏ giữa núi đồi và ngắm nhìn sao trời, anh tự nhủ sẽ chờ đến sáng mai.

Khi ánh bình minh ló rạng cũng là lúc anh lấy lại hoàn toàn bình tĩnh.

Anh nói với chính mình:

“Ta sẽ không làm hại vợ ta và người tình của nàng. Ta sẽ trở lại bên ông chủ và yêu cầu ông chấp nhận ta làm việc thêm lần nữa. Nhưng trước khi lên đường, ta muốn gặp nàng để nói rằng ta vẫn luôn thủy chung với nàng…”

Anh ngập ngừng gõ cửa… Khi vợ anh mở cửa, cô đã òa lên hạnh phúc và ôm chầm lấy anh. Anh chỉ nhỏ nhẹ:
“Anh luôn một lòng một dạ với em, nhưng tại sao em lại phản bội niềm tin ấy?”
Lời kết tội như làm trái tim thắt lại, cô nói:
“Làm sao em có thể phản bội anh? Em không bao giờ làm điều gì trái với lương tâm mình. Em đã kiên nhẫn đợi chờ anh suốt 20 năm qua…”
“Vậy còn người đàn ông bên cạnh em đêm qua? Anh ta là ai chứ!”
Đến lúc này, cô mới mỉm cười:
“Đó là con trai chúng ta! Khi anh rời đi, em mới phát hiện rằng mình mang thai. Đến nay, con chúng ta đã 20 tuổi rồi”.
Những lời nói ấy như dòng suối mát lành cuốn trôi nỗi buồn lo trong lòng anh. Anh cầu xin cô tha thứ, rồi bước vào phòng gặp người con trai anh chưa từng biết mặt. Sau đó, cả gia đình đoàn tụ trong bữa sáng mà vợ anh mới chuẩn bị. Anh lấy ra chiếc bánh mỳ cuối cùng và đặt lên bàn.
Khi cắt bánh mỳ làm ba phần đều nhau, anh bất ngờ khi nhìn thấy toàn bộ số tiền lương của 20 năm qua được giữ kín trong đó. Số tiền không chỉ là 20 năm mà còn vượt xa gấp nhiều lần.
Đức Chúa trời cũng giống như ông chủ trong câu chuyện kể trên. Khi yêu cầu chúng ta cống hiến, ngài còn dành tặng chúng ta nhiều hơn những gì ta đã làm. Ngài muốn những đứa con của ngài có được trí huệ sáng suốt, và có cả những phúc lành xứng đáng…

Đại Kỷ Nguyên

Câu chuyện của người Cha sáng sớm phát hiện ra con gái ngủ với trai lạ trong phòng khách

CÂU CHUYỆN CỦA NGƯỜI CHA SÁNG SỚM PHÁT HIỆN RA CON GÁI NGỦ VỚI TRAI LẠ TRONG PHÒNG KHÁCH

Câu chuyện của ông bố người Nga đang được phát tán mạnh trên mạng xã hội Reddit. Có ai dám làm như ông bố này? Góc Tâm Sự đồng cảm xin chia sẻ lại câu chuyện cảm động này.

Con gái ôm trai lạ ngủ trong nhà sáng sớm
Con gái ôm trai lạ ngủ trong nhà sáng sớm – Ảnh minh hoạ

Sáng đó, tôi đi xuống cầu thang và đập vào mắt tôi cảnh tượng này – đứa con gái 17 tuổi của tôi đang nằm ngủ với một chàng trai lạ. Chắc chúng đã trải qua một đêm “lao động nặng nhọc”. Tôi lặng lẽ làm bữa sáng, quay lên gác nói với vợ, con trai và con gái út của tôi giữ trật tự vì có người đang ngủ.

Bàn ăn của chúng tôi ở đầu kia của căn phòng, cách chiếc xa lông chừng 6 thước. Chúng tôi ngồi xuống và tôi kêu: “Này chàng trai” – chưa bao giờ tôi thấy ai vùng dậy từ trạng thái nằm sang trạng thái đứng nhanh như vậy. “Bữa sáng đã dọn ra rồi”. Tôi nói bằng giọng vui vẻ như thể tôi muốn hút hết linh hồn nó ra khỏi cơ thể. Tôi kéo chiếc ghế bên cạnh tôi: “Ngồi xuống đây”! Cả nhà tôi im lặng, ai nhìn vào đĩa người ấy, thậm chí không nhúc nhích.

Thật khó khăn cho chàng trai mông trần bước hết cái khoảng cách 6m ấy, cố gắng che giấu tình trạng “chào cờ buổi sáng”. Con gái út của tôi và và vợ tôi lộ rõ vẻ sợ hãi. Mặc xong mớ quần áo để cạnh bàn ăn, chàng trai ngồi xuống. Con trai tôi vỗ vai nó, nhìn thẳng vào mắt nó thở dài và lắc đầu. Chàng trai thực sự căng thẳng.

Tôi cất giọng: “Anh bạn này, tôi sẽ hỏi anh một câu hỏi. Câu trả lời của cậu sẽ rất quan trọng…đối với cậu”. Mồ hôi chàng trai úa ra như tắm.

“Cháu có thích mèo không?”

Chàng trai thật dễ mến và thân thiện. Rõ ràng cậu ít học, nhưng không ngu. Cậu có điều gì đó rất lạ. Con gái tôi cam đoan với tôi rằng cậu là người tốt, rất quan tâm săn sóc nó. Hai đứa quen nhau được gần một tháng.

Kể từ buổi sáng hôm đó ngày nào cậu cũng qua nhà tôi, nhưng không ở lại qua đêm. Cứ mỗi sáng nó qua chở con gái tôi đến trường trên chiếc xe đạp của nó, tan học nó lại chở con bé về nhà, giục giã con bé làm bài tập. Nó chăm sóc khi con bé ốm mà chúng tôi thì phải đi làm. Nó đầu tư nhiều thời gian và nỗ lực. Mỗi khi con bé dở người, nó bộc lộ sự kiên nhẫn của một thiên thần.

Nó nói nó không có gia đình, không được học hành, không có việc làm tử tế. Nhưng con gái tôi yêu nó, nó yêu con gái tôi. Tôi là ai mà ngăn cản con gái tôi học từ những sai lầm của mình?

Sau hôm đó, mọi sự diễn tiến bình thường khoảng 8 tháng. Một hôm con trai tôi kể rằng nó đi điều tra và vỡ lẽ ra chàng trai không có nhà cửa gì cả. Bố nó là kẻ nát rượu đã tự sát. Ba tuần sau, người mẹ rạch giời rơi xuống của nó cũng biến mất.

Khi ấy nó mới 15 tuổi. Suốt 3 năm sau đó nó sống vất vưởng trên phố, ngủ trong công viên với đám bạn bè lang thang như nó. Rồi nó kiếm được việc ở công trường xây dựng.

Nó – một chàng trai tầm 18-19 tuổi, lễ phép, khi đến cũng cười mà khi đi cũng cười, biết chăm sóc, biết giúp đỡ mà không cần phải nhờ. Nó khiến con gái tôi hạnh phúc. Chàng trai ấy đã không có cơ hội được làm con.

Thỉnh thoảng nó bận việc không đến, chúng tôi thấy nhớ nó. Mặc dù không phải là bạn bè nhưng con trai tôi rất hợp với nó. Con gái út của tôi thì tin nó vô điều kiện, còn bản năng người mẹ của vợ tôi thì dường như đã trở nên lớn hơn. Nhiều khi tôi thấy lo cho nó. Tôi muốn nó được hạnh phúc.

Tôi kể cho vợ và con gái út những điều mà tôi biết về chàng trai. Cả hai đều khóc. Khó khăn lắm tôi mới kể được cho họ câu chuyện ấy. Tôi thấy thất vọng về con gái lớn của tôi. Nó biết chuyện, lẽ ra nó phải nói cho chúng tôi biết. Nó yêu thằng ấy, vậy mà đêm đêm nó vẫn để thằng ấy ra về. Về đâu???

Hôm sau, tôi đưa cho thằng bé chìa khoá nhà. Tôi bảo nó tôi chờ nó về nhà mỗi tối. Về nhà. Suốt mấy tuần sau đó, chúng tôi sửa lại căn phòng lâu nay vẫn bỏ không, tôi đưa nó đi mua đồ gỗ. Nó tỏ ra thạo công việc này. Nó thích xây cất và muốn làm chủ cuộc sống của nó. Chúng tôi thấy cần giúp nó học để có thể thực hiện được ước mơ của mình.

Đó là năm 2000. Giờ đây khi 15 năm đã trôi qua, đứa con trai nhặt được của tôi và con gái tôi đang làm chủ một doanh nghiệp ăn nên làm ra. Vợ chồng chúng đã tặng chúng tôi ba đứa cháu ngoại, trong đó có một bé trai và một bé gái sinh đôi hồi năm ngoái.

Vũ Mạnh Cường dịch

Thẻ chân trắng

Ngày Tự xuống ở hẳn dưới Bãi, Nhiên mang bầu thằng Thôi được gần bảy tháng. Buổi sáng, khi dắt xe ra khỏi cửa Tự còn chần chừ: Hay là đợi em sanh xong anh mới đi? Nhiên cười: Từ đây xuống Bãi có bao xa, đàn ông đàn ang gì mà dễ mềm lòng quá!

Thấy Tự vẫn còn lần khần chưa chịu nổ máy, Nhiên đẩy nhẹ vai chồng: Đi đi cha nội, ở nhà cũng có mần ăn được gì đâu! Tự ngượng ngập, vụng về đưa bàn tay đặt lên bụng vợ hồi lâu rồi mới chịu phóng xe ra khỏi cổng.

Nghe tiếng xe quen thuộc xa dần, từ trong nhà, con Phèn rối rít chạy ra, chồm chân lên cửa rào ngoắt đuôi sủa vọng theo. Chỉ còn lại mùi khói xăng phảng phất, con Phèn thất vọng, lê cái bụng lặc lè trở vào. Nhìn bộ dạng của nó, Nhiên bật cười. Sực nhìn xuống bụng của mình, thoắt lại muốn khóc.

Cách nhà hơn hai tiếng đồng hồ ngồi cao tốc lẫn đi xe gắn máy, Bãi đang neo toàn bộ vốn liếng của vợ chồng Nhiên dành dụm được sau sáu năm cưới nhau. Ở Bãi, Tự mua lại năm ngàn mét vuông đất nuôi tôm của người khác sau đó lại thuê xe ủi, xáng cuốc san lấp, đào bới thành từng đầm để chuẩn bị nuôi tôm thẻ chân trắng. Em đừng lo, hai tháng rưỡi là thu hồi vốn. Chỉ mất một năm là vợ chồng mình thành tỷ phú, lo gì! Nghe Tự trấn an, Nhiên cũng hơi yên tâm nhưng lo thì vẫn cứ lo.

Gần tới ngày sanh nở, lại bày ra chân trắng với chân đỏ, không biết thằng Tự nó nghĩ sao! – Bà già chồng của Nhiên cằn nhằn khi hay tin, ấy là khi Tự đã xuống Bãi được mấy ngày.

Hơn hai tháng nữa con mới sanh, với lại chừng nào sanh thì điện xuống, ảnh chạy về liền!

Sanh nở mà tụi bây cứ làm như chuyện giỡn chơi, có chuyện gì thì đừng kêu tao à nghen! Bà già chồng có vẻ giận, quày quả ra về mặc cho con dâu hối hả dọn cơm lên năn nỉ “má ăn chung cho vui nhà vui cửa”. Ra đến cửa, bà già chồng bỗng sựng lại nói vọng trở vào: Chừng nào đẻ xong, nuôi không nổi thì để tao nuôi, đừng cho ai hết. Nhiên giật thót người, ngẩng đầu lên. Hóa ra bà già chồng vừa vuốt đầu con Phèn đang è ạch nằm phơi nắng ngoài sân.

Nhiên xuống Bãi được một lần, đó là lần hai vợ chồng mang tiền giao cho bên bán và làm thủ tục sang tên nhận đất. Mảnh đất ấy thực ra không nằm ngay trên Bãi mà lún sâu vào giữa một khoảng rừng thưa thớt. Muốn vào đến nơi thì không còn cách nào khác là phải ngồi trên vỏ lãi, luồn lách theo một con kênh có cái tên là Trời Sanh chảy ngoằn ngoèo từ trong rừng, xẻ đôi Bãi, trước khi chảy tuột ra biển mênh mông. Cầm tiền xong, vợ chồng người chủ đất (đã trở thành chủ cũ) phóng ngay xuống vỏ nổ máy chạy thẳng một mạch mà không thèm ngoái đầu lại chào tạm biệt. Có lẽ họ mừng hết lớn vì có người tự dưng đâm đầu vô thế mạng! – Nhiên nghĩ thầm. Quay sang Tự thì thấy chồng mình không hề lo lắng gì trước cảnh heo hút trước mắt, mà trái lại, còn hưng phấn tột cùng cứ như đang đứng trước một mỏ vàng lộ thiên. Chỗ này là đầm lắng, đằng kia là mấy cái đầm nuôi. Chỗ mình đang đứng, anh sẽ cho ủi đất lên cất một cái nhà, à, còn phải kêu xáng đắp một con đê bao xung quanh ngăn nước dâng cao mỗi khi trở chướng…Tự hết chỉ bên này đến chỉ phía kia, giống như thuyết trình về một bản thiết kế thực sự đang được trải ra trước mặt. Tự quên hẳn hai vợ chồng họ vẫn đang đứng lút chân dưới bãi đầy sình lầy, xung quanh họ là lổn nhổn còng gió và cá thòi lòi đang trố mắt tò mò về hai con người bỗng dưng nhảy xuống, ý chừng muốn nhập đàn với chúng.

Nhiên tưởng tượng ra, chỉ sau vài tháng đày mình vào giữa nơi này, thì Tự có thể hiểu được lũ cá thòi lòi kia muốn gì khi chúng giương vây phùng mang đánh nhau; nói được cả tiếng của mấy con sóc đang chuyền từ nhánh đước này sang nhánh bần kia và biết đâu chừng, thêm một thời gian nữa là Tự sẽ tình nguyện lún sâu vào bãi sình. Mỗi khi Nhiên muốn gặp Tự thì chỉ có cách ngồi trên vỏ, chờ cho đến lúc nước ròng.

Chuyện Tự dám sang cả cửa hàng bán điện thoại di động ngoài thị xã để trút tiền vào mấy công đất ở Bãi, làm nhiều người thán phục. “Cái thằng còn trẻ mà táo bạo, dám nghĩ dám làm”; “con Nhiên chắc tu từ kiếp trước nên kiếp này lấy được thằng chồng xứng đáng, gặp thằng khác thì cứ đủng đỉnh làm chủ cái cửa hàng điện thoại di động cũng dư ăn”… Nhưng cũng không ít người lại ác mồm ác miệng, vu vơ: “coi chừng, tham quá thì thâm, mất cả chì lẫn chài”. Hàng xóm láng giềng cứ thỉnh thoảng lại chạy qua, hỏi thăm công việc của Tự đã được triển khai đến đâu, nhưng chủ yếu chỉ vì tò mò là chính. Nhiều lúc, Nhiên đâm hoang mang. Tự trách mình, sao không ngăn cái ý định của chồng khi nó mới hình thành hoặc không ngăn cản thì cũng nên tỏ thái độ không ủng hộ. Có khi, điều đó cũng khiến Tự suy nghĩ kỹ lưỡng hơn trước khi lao vào “canh bạc với bà cậu”. Nhưng Nhiên lại không có cái tính làm kỳ đà cản mũi chuyện làm ăn của chồng, bởi, Nhiên tin Tự. Hai vợ chồng từ hai bàn tay trắng được chút ít tài sản như bây giờ, phần lớn đều nhờ vào sự cẩn trọng của Tự. Nhiên tự nguyện lui về phía sau, làm chỗ dựa tinh thần cho chồng. Mà nào phải chỉ riêng mình Tự, cả xứ này như đang lên cơn sốt. Cơn sốt mang tên Thẻ chân trắng. Người ít đất thì nuôi một hai đầm, nhiều đất thì năm bảy đầm; người không có đất thì thuê mướn lại hoặc táo bạo như Tự, bỏ tiền ra để mua đất. Giá thẻ chân trắng vào lúc cao ngất ngưỡng đã buộc con tôm sú nhường lại mảnh đất quen thuộc và như một thứ men say dễ lây, nó đã mồi chài được nhiều người từ trước đến giờ chẳng biết chút gì về chuyên môn, kỹ thuật. Trong đó, có cả Tự.

Bây giờ, lo về điều đó cũng không có ích gì, bởi Tự đã xuống dưới Bãi, đi theo Tự còn có mấy đứa em bà con cả bên chồng lẫn bên vợ. Chưa nói đến mấy chuyện khác, nội chuyện cơm nước giặt giũ không có bàn tay đàn bà là Nhiên đã lo ngay ngáy, bởi cả bầu đoàn chỉ toàn đực rựa. Nỗi lòng của Nhiên lọt đến tai mấy đứa em gái bên chồng, bọn chúng còn ghẹo thêm: Bà lo cho ông Tự kìa, ổng ăn đúng cữ, quen mồi, chớ tụi thanh niên chưa vợ thì chắc là cũng không đến nỗi lên cơn ghiền bất tử đâu!

Nhiều ngày sau, khi Tự đi, Nhiên vẫn còn bần thần. Có khi vừa mới điện thoại cho chồng, ngắt máy xong, lại cứ mang máng hình như mình vẫn quên còn điều gì đó chưa kịp nói. Có khi mới ban sáng, Tự đã điện về hỏi thăm chuyện bầu bì thì quay đi quay lại Nhiên đã quên mất, còn trách thầm cả ngày nay, Tự vẫn chưa gọi điện về. Dù Tự mới xuống dưới Bãi có một tuần là đã quay về, chở vợ đi mua sắm đồ đạc, chuẩn bị cho ngày sanh thì khi Tự vừa vắng mặt là Nhiên lại cứ tưởng chồng đã vắng nhà cả năm trời.

Bà già chồng nói, đàn bà mang bầu thì tánh tình sẽ thay đổi, nhất là mang bầu con đầu lòng, sanh xong thì lại trở về như cũ, chuyện bình thường, không phải lo. Hồi tao mang bầu thằng Tự, hễ ổng đi nhậu khuya một chút là tao bứt rứt, đến nỗi tay chân ngứa ngáy, cứ nhè lá vách nhà mà rút. Tới sanh thằng Tự thì chỗ đó lủng một lỗ bằng cái lồng bàn.

***

Con Phèn tất tả tìm chỗ cho lũ con của nó sắp sửa ra đời. Hết gầm giường, kẹt tủ, đến dưới bếp…chỗ nào nó cũng không ưng ý, chắc vì nền gạch lạnh tanh, cứng ngắt. Cuối cùng, nó chạy ra phía sau nhà, nơi có khoảng đất nhỏ, chỗ mà khi xây nhà Nhiên đã đề nghị Tự không tráng xi măng, chừa chỗ cho liếp cải nho nhỏ, vài bụi hành, cây ớt hiểm để khi cần dùng là nhón tay hái được. Con Phèn hì hục cả ngày trời để dọn ổ. Nó bươi đất văng tung tóe để chỗ khoảng đất ấy lõm xuống thành một cái hố vừa vặn với thân hình rồi phóng xuống đó nằm khoanh lại. Nhiên lấy mấy tấm ván dựng lên thành một cái chòi kín đáo che chắn gió máy. Nằm trong căn chòi vừa được dựng lên, con vật thò đầu ra ngoài nhìn bà chủ, mắt nó ươn ướt như tỏ vẻ biết ơn.

Đêm đó, con Phèn chuyển dạ. Nó rên ư ử từ đầu hôm đến nửa khuya mới chịu sanh. Lúc con Phèn sanh, Nhiên đã mỏi mòn nên vào nhà đi ngủ, đang chập chờn thì nghe tiếng sủa thất thanh và tiếng cào cửa hối hả của nó. Mở cửa đi ra thì thấy cái bọc ối vẫn chưa chịu vỡ. Nhiên bặm môi nhắm mắt đánh liều xé bọc ối ra, trong đó chỉ có vỏn vẹn một chú chó con màu lông y hệt mẹ, đang say sưa ngủ.

Nhìn con Phèn âu yếm liếm nhớt rải trên mình con, bất giác nước mắt Nhiên chảy ròng xuống má.

***

Thằng Thôi lẫm chẫm biết đi thì Tự không về thăm nhà lần nào nữa. Đám em trai bên chồng lẫn bên vợ đều đã tự động rút khỏi Bãi sau mấy đợt trúng giá thẻ chân trắng. Ăn chia sòng phẳng theo tỷ lệ góp vốn thả con giống, vật tư… Tính của Tự trước giờ vẫn vậy. Nghe nói, sau mấy đợt trúng giá tôm thẻ, Tự đã sang thêm mấy héc-ta đất xung quanh lập trang trại gì đó và đường hoàng trở thành ông chủ, nhưng có điều bà chủ không phải là Nhiên. Tiền trợ cấp nuôi con, Tự vẫn gửi về đều đều hàng tháng, có khi còn nhiều gấp mấy lần số tiền mà hai bên đã thỏa thuận với nhau khi ra trước tòa. Số tiền đó, Nhiên không động đến một đồng mà gửi tiết kiệm để dành cho thằng Thôi sau này. Trong số tài sản của thằng Thôi, ngoài căn nhà hiện tại và số tiền ấy, còn có chiếc áo sơ mi cũ của Tự – chiếc áo mà ngày xuất viện, Nhiên đã dùng nó để quấn lấy con. Trong khi mùi mồ hôi quen thuộc của Tự ngày một phai dần thì trên chiếc áo ấy vẫn còn nồng nàn mùi nước mắt của Nhiên được tẩm mỗi đêm, từ lúc Tự chỉ mới rời khỏi nhà, như một dự cảm chẳng lành./.

Lê Minh Nhựt (Theo TC NVLA 06/2014)

Tiếng khóc Thiên Thần

Mẹ tôi vẫn khóc suốt từ khi lên xe. Gã đàn ông không hề biết gì về mẹ và cũng chẳng cần phải quan tâm hỏi han khi thấy bộ dạng của mẹ lúc này. Ông xe ôm ấy chỉ lặng lẽ làm công việc của mình là hỏi “cô đi đâu”, rồi “cho cho tôi xin tiền xe”, vậy thôi. Tôi không nghe thêm bất kỳ câu hỏi nào khác nữa. Ông chỉ mong sớm chở khách đến nơi cần đến, chuyện của thiên hạ quan tâm chi cho mệt.

Thiên thần
Thiên thần

Khi đã đứng trước cổng ký túc xá, mẹ lại chần chừ vài phút. Trước tiên là lấy khăn lau nước mắt. Có một mớ tóc chỗ nầy chỗ kia bung ra bê bết như những kẻ đanh đá, mẹ dùng hai bàn tay chải chải lại mái tóc rối bù của mình. Cuối cùng là chỉnh sửa lại áo quần cho tươm tất trước khi bước vào. Mẹ không muốn người ta nhìn thấy mình trong bộ dạng như lúc nãy. Mẹ đã quá sợ những lời xì xầm về mình.
Mở khóa, mẹ đẩy hờ cánh cửa ra vừa đủ để thân thể mảnh khảnh lách vào, không quên khóa trái lại. Uể oải đặt balô xuống rồi gieo mình vật vã trên giường, mẹ lại khóc và trở về trong trạng thái lúc nãy một cách nhanh chóng. Lại đầu bù, tóc rối, mặt xanh xao và nhếch nhác, quần áo xộc xệch. Và, khóc hu hu như con nít. Mẹ lúc nầy nom giống một chú mèo mướp ướt sũng và bẹp dính trong mưa. Vài lọn sáng nhớt nhát hắt hờ từ cái đèn vàng vọt ngoài sân chảy dài trên mặt mẹ, lấm lem.
Đó là một ngày cuối tháng mười, thành phố khá ẩm ướt bởi sương, mát dìu dịu.
Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc tất cả cư dân trong thành phố nầy cũng đều sẽ mát. Vẫn có những người hừng hực bốc hỏa như lò than đang rực hồng.
Cái nóng trong cả hai chín hơn khi ba giáng vào mặt mẹ những lời nói thật tệ hại. Khóc là trạng thái đầu tiên mẹ có thể thực hiện lúc đó. Gương mặt mẹ thật đáng thương. Không hiểu sao tôi lại bắt đầu trỗi lên cảm giác ghét ba. Cách đây vài hôm tôi đã thấy ba ôm mẹ âu yếm và nói những lời ngọt ngào, bây giờ thì lại…
“Sao em lại để cho có thai?”.
Mẹ nói nhát gừng:
“Em… em… xin lỗi”.
“Xin lỗi gì mà xin lỗi. Anh đã dặn em kỹ lắm rồi mà”.
Tiếng hét của ba làm mẹ giật mình, mẹ cúi đầu xuống, giọng run run nói tiếp :
“Em… em không biết, em… xin lỗi. Anh…?”.
“Không xin lỗi gì hết. Bỏ đi!”.
Tiếng “bỏ đi” của ba nhẹ hều cứ như cái bào thai ấy chỉ là hình sương bóng khói.
“Sao? Anh… nói gì? Bỏ… bỏ con mình à?”.
Mặt mẹ biến sắc. Không ai có thể không khỏi bất ngờ trước câu nói ấy của ba. Tôi còn bất ngờ, huống chi mẹ. Chưa từng nghĩ người mà tôi gọi bằng ba ấy lại lạnh lùng phủi bỏ đứa con ruột thịt? Nhưng lời nói đã vừa thốt ra rành rành đó mà. Sao ba tàn ác đến vậy? Căm ghét trong tôi dành cho ba đang có chiều hướng tăng dần. Tôi mong câu nói vừa rồi chỉ bốc đồng trong lúc nóng giận, tôi mong sẽ nghe một câu nói khác lấp đầy vào lỗ hổng mà tôi và mẹ đang rơi. Nhưng không.
“Con gì mà con, đẻ nó ra rồi sao học hành? Em có nuôi nó nổi không? Rồi ba mẹ hai bên biết thì sẽ ra sao”.
Cơn giận càng lúc càng tràn trụa dài thượt trên mặt mẹ. Mẹ bắt đầu lạc giọng:
“Nó là cốt nhục, là máu thịt của mình?”.
“Không con cái gì hết! Bỏ nó ngay nếu muốn tiếp tục sống bên nhau”.
“Anh… anh…”.
Giọng mẹ lắp bắp, vẻ sợ sệt và mong chờ trong ánh mắt rũ rượi biến mất, nó dần dần sắc hơn. Tưởng như cái giọng đó, ánh mắt đó sẽ nổ tung ra.
“Anh quyết định bỏ nó?”.
“Ừ, bỏ nó đi!”.
“Đồ khốn nạn!”.
Bốp! Cái tát mẹ giáng vào mặt ba tôi nghe rất rõ.
Đó là những điều tôi đã thấy đêm nay. Tôi hiểu chúng.

-o0o-

Tôi, một bào thai hai tháng tuổi. Cũng như những bào thai khác, chúng tôi là những thực thể vô hình đang dần chuyển hóa thành hữu hình. Giai đoạn đó, cái chúng tôi dùng để tiếp xúc với thế giới bên ngoài gọi là “thức”. Nó và cơ thể không phải một mà tách bạch nhau. Với nó, chúng tôi có thể hiểu tất cả mọi khái niệm của cuộc sống như một con người đúng nghĩa. Lúc cơ thể hoàn thiện và chuẩn bị ra khỏi bào thai, sẽ hợp lại với thức và xóa sạch mọi ký ức, mọi sự hiểu biết. Sau đó, khi trở thành một con người, chúng tôi phải học lại chúng thời gian dài.
Tôi đã trải qua một giấc ngủ dài, khi tỉnh dậy thì đang sống trong bụng người con gái này. Tôi biết mình phải gọi cô ấy bằng mẹ. Mẹ tôi hai mươi tuổi, dáng cao, mảnh khảnh, nước da trắng và thích cột hai bím tóc hai bên. Mẹ đang là sinh viên đại học, ngành Văn. Tôi thấy mẹ thường ngồi trên máy vi tính gõ lốc cốc cái gì đó rất lâu. Chốc chốc mẹ lại nhìn vào bức tường trước mặt, cũng lâu lắm. Những lúc đó mắt mẹ chau lại làm lộ rõ hai gò má hóp háp và hai nếp nhăn chạy dọc theo sống mũi.
Tôi thì không thấy trên bức tường đó có gì khác ngoài màu trắng. Tôi thường hỏi: “Mẹ nhìn cái gì vậy? Trong bức tường đâu có gì đâu?”. Tôi cố gắng căng tròn mắt, ngó trân trân vào bức tường thêm nhiều lần nữa, cũng vẫn chỉ thấy toàn một màu trắng bết bát. “Vậy sao mẹ nhìn được?”. Mẹ không thể nghe những câu hỏi của tôi, cứ ghì mắt vào một cõi xa xăm nào vô định. Rồi mẹ viết tiếp, lát nữa lại nhìn, rồi lại viết, lại nhìn, như cố tìm một cái gì đó ẩn đằng sau màu trắng. Mẹ cứ như đang giằng co một thứ gì đó, đến nỗi mặt nhếch nhác, tóc rối bù, đôi môi khô ráp khẽ run run. Viết chán chê, nhìn chán chê, mẹ nằm vật vã trên giường, đôi lúc khóc dấm dứt.
Những khi không ngồi gõ máy vi tính thì mẹ thường viết bằng giấy, hai bàn tay thon nhỏ cứ di chuyển từ trái sang phải một cách nhanh chóng và đều đặn như có ai đang điều khiển. Viết xong một đoạn mẹ lại thở ra dài và rõ to (ít nhất là với cái bào thai dưới bụng) rồi lại nhìn đăm đăm vào bất cứ thứ gì trước mặt mình giống như nhìn vào bức tường lúc đánh máy. Cũng có những lần mẹ từ ngoài đường tất tả về nhà thật nhanh, vội vội vàng vàng lấy giấy ra viết, được một lúc lại ngồi thừ người ra ngó bâng quơ rồi vò tờ giấy lại quẳng vào sọt rác, khóc hu hu…
Có lẽ mẹ là một người đa cảm, dễ khóc. Lắm lúc đang thấy bà già đội mâm xôi đi bán, thằng con trai nhỏ xíu quần áo lấm lem đất cát đến mời mua vé số, thậm chí là xem phim hay đọc sách, mẹ cũng đều có thể khóc được. Nước mắt của mẹ là thứ không thể điều khiển. Mẹ thường nói với tôi: “Mẹ viết ra những câu chuyện đau khổ, những nhân vật nghiệt ngã, rồi lại cho họ tự đứng lên. Mai này con của mẹ chào đời, mẹ sẽ dạy con về những con người ấy để khi nên người đừng vấp ngã như họ nghen con!”.
Nhiều lúc tôi nghĩ những cung bậc cảm xúc trong lòng mẹ như một thanh kẹo dẻo, muốn để thẳng thì thẳng, muốn uốn cong thì cong, và muốn bẻ đôi thì cũng rất dễ dàng…
Mẹ thường đi chung với một chàng trai lớn hơn hai tuổi đang học Kinh tế. Người ấy có vẻ phong trần, từng trải, mái tóc trông hơi có vẻ “hách dịch”, thường nói năng cộc lốc. Đó là người mẹ vừa tát lúc nãy, tôi gọi bằng ba.
Ba có vẻ như hoàn toàn trái ngược với mẹ. Ba là người thực tế, không thích mơ mộng. Ba chìu mẹ tôi tất cả mọi thứ ngoại trừ mớ chữ nghĩa viển vông (cách nói của ba). Ba không thích mẹ cứ ghì đầu vào những cuốn tiểu thuyết, đọc say sưa đến quên trời quên đất, cũng không thích thấy mẹ đầu bù tóc rối với con chữ.
“Em đừng suốt ngày mơ mộng viển vông nữa, văn chương nó hại đầu óc em mụ mị đó, hãy nhìn vào thực tại nè!”.
“Văn chương hiện thực hơn bất cứ thứ gì khác”.
Ba mẹ thường hay giận nhau suốt cả tuần, không nói chuyện, không điện thoại, chỉ vì những chuyện vụn vặt như vậy. Ba vẫn nhất mực giữ quan điểm của mình: văn chương không có lợi, nó là liều thuốc phiện ra ngủ con người.

-o0o-

Đó là một buổi sáng bảng lảng sương. Thành phố miền Nam quanh năm chìm trong nắng, người ta gặp khói mỗi ngày chứ hiếm khi nào bị vây quanh bởi sương như thế này. Vì sương, nên tôi chỉ có thể thấy lờ mờ cái cửa hẹp mà mẹ vừa bước vào, nhưng không thể nhìn rõ nó chính xác là chỗ nào.
Tiếp mẹ là một người phụ nữ không còn trẻ, trong căn phòng sơn trắng chật hẹp, mùa thuốc sát trùng nồng nặc xộc lên mũi. Nhưng hồ như vẫn nghe mùi tanh tởm lợm đâu đây. Mẹ nằm dài trên chiếc giường trải vải trắng. Bà bác sỹ bắt đầu công việc của mình.
“Cô quyết định bỏ nó?”.
“Dạ…”.
Chuyện gì đây? Mẹ bỏ tôi ư? Sao lại thế? Sao mẹ lại có thể bỏ tôi? Tôi không tin vào tai mình nữa. Tôi không tin đây là sự thật. Nó diễn ra quá nhanh, quá phũ phàng. Tôi chỉ mới gần gũi mẹ được hai tháng. Tôi phải ra đi lúc nầy sao? Ngoài kia phố dày đặc và người đông lắm, ai là người tốt ai là kẻ xấu? Giữa cuộc đời đông đảo và bốn bề hoang lạnh ấy, tôi chỉ là một sinh thể bé bỏng, cô độc. Ai sẽ chào đón tôi, ai sẽ che chở cho tôi? Có lẽ không ai cả. Con sợ lắm mẹ ơi?
Mẹ bắt dần trở nên đau đớn, nghiến chặt răng, mặt nhễ nhại mồ hôi. Sau đó mẹ khóc. Tôi cũng dần cảm thấy đau. Cơn đau mỗi lúc một dữ dội, hỗn láo và cong cớn. Toàn thân tôi lạnh loát. Trong đầu tôi trào ra nhiều hình ảnh. Tôi thấy khuôn mặt mẹ hốc hác, trắng bệt, nỗi buồn tơi xốp đến nỗi người khác có thể đọc trong mắt. Tôi hình dung ra khuôn mặt ba lầm lỳ và chai sạn, giấu nỗi lo toan lớn phía sau mấy sợi tóc lòa xòa trước trán. Khuôn mặt bà bác sỹ lập lờ những tia nhìn đồng lõa, trâng tráo. Tôi chào đón hàng trăm khuôn mặt của những người lạ người quen đang nổ tung trong sự sợ hãi. Tôi thấy mình càng lúc càng bị thu nhỏ lại, những màu sắc trên cơ thể nhạt dần rồi biến mất.
Cuối cùng, tôi phát hiện mình chỉ còn là một vệt máu đỏ sền sệt.
Tôi đang trôi tuột.
Tôi đang rơi.
Về phía không người chào đón.
Tôi còn nghe tiếng của mẹ, không phát ra bằng lời. Phải chăng từ tâm thức?

-o0o-

“Tạm biệt con của mẹ, đứa con mà mẹ biết mình sẽ không bao giờ có cơ hội thấy mặt. Con có hiểu cho mẹ không? Con có thể tha thứ cho mẹ không? Mẹ biết có lẽ điều đó quá xa vời đối với mình. Không phải vì muốn tiếp tục được sống bên cạnh người đàn ông đó mà mẹ bỏ con. Nhưng mẹ bất lực rồi. Mẹ không thể ê chề mang cái bụng to tướng lên giảng đường. Mẹ làm sao có thể chăm con khi mình còn gánh trên vai hai năm học đằng đẵng. Mẹ sẽ kiếm đâu ra tiền để nuôi nấng con thật tốt.
Không thể cho con một cuộc sống tốt đẹp, một gia đình đầm ấm. Thôi thì con hãy ra đi, cứ xem như mẹ con chúng ta chỉ có duyên với nhau đến đây thôi. Nhưng dầu thời gian ít ỏi, dầu chưa thể ôm ấp con, mẹ cũng đã cảm thấy hạnh phúc khi suốt hai tháng nay được bên con mỗi ngày. Mẹ xin lỗi con!
Con hãy đi tìm một xứ sở khác, tốt đẹp hơn. Mai này ở cuộc sống mới, mẹ mong con sẽ hạnh phúc, đừng vấp ngã như mẹ, nghe con!”.

VĨNH THÔNG (Theo TCVNLA 04/2015)

May mà tôi không tuyển anh ta

Câu chuyện về một thanh niên Nhật Bản. Trải qua nhiều năm vất vả đèn sách, cuối cùng cậu cũng tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng Tokyo. Đúng lúc ấy, công ty điện máy Matsushita thông báo tuyển dụng một số nhân viên quản lý.
Lần tuyển dụng này, các ứng viên phải kết hợp làm bài kiểm tra giấy và phỏng vấn. Lượng người tham gia tuyển dụng là khá đông, đến mấy trăm người, và sau một tuần thi, mười người giỏi nhất được chọn ra. Trong buổi phỏng vấn cuối cùng, đích thân Matsushita Konosuke gặp mặt trực tiếp mười ứng viên ấy.

Tuyển dụng việc làm
Tuyển dụng việc làm – Ảnh minh hoạ

Người thanh niên kia đáng tiếc lai không lọt vào vòng này.
Vào buổi phỏng vấn, Matsushita Konosuke phát hiện rằng có một người tham gia phỏng vấn lần đầu đã để lại ấn tượng tốt cho ông lại không có trong danh sách này. Đó chính là người thanh niên đã tốt nghiệp Đại học Tokyo. Thế là lập tức ông sai người đi kiểm tra. Kết quả là thành tích của người này đứng thứ hai nhưng do máy tính sắp xếp sai thứ tự nên không nằm trong danh sách trúng tuyển.
Lúc này, Matsushita yêu cầu nhân viên của mình gửi cho người thanh niên đó giấy báo trúng tuyển. Nhưng hôm sau, Matsushita nhận được một tin xấu: người thanh niên đó do không được tuyển dụng nên đã nhảy lầu tự tử.
Nghe vậy, nhiều người trong công ty Matsushita bày tỏ sự tiếc nuối:
– Thật đáng tiếc, một thanh niên tài năng thế mà không được làm trong công ty chúng ta.
Nhưng Matsushita không nghĩ như vậy. Ông nói:
– May mà chúng ta không tuyển anh ta. Người ý chí không kiên cường như vậy rất khó làm nên chuyện lớn.
Một người nếu mới gặp trắc trở đã nản lòng, rơi vào hoàn cảnh khó khăn mà không biết kiên cường, thậm chí đánh mất cả lòng tin vào cuộc sống thì chỉ là một kẻ thất bại. Chỉ những người tràn đầy lòng tin trong cuộc sống mới có thế đạt được thắng lợi cuối cùng và được người khác tôn trọng.

Nhân quả

NHÂN QUẢ…

Một hôm, một người đàn ông trông thấy một bà lão với chiếc xe bị “pan”(hỏng) đậu bên đường. Tuy trời đã sẩm tối, anh vẫn có thể thấy bà đang cần giúp đỡ. Vì thế anh lái xe tấp vào lề, đậu phía trước chiếc xe Mercedes của bà rồi bước xuống xe. Chiếc xe Pontiac cũ kỹ của anh vẫn nổ máy khi anh tiến đến trước mặt bà. Dù anh tươi cười nhưng bà lão vẫn tỏ vẻ lo ngại. Trước đó khoảng một tiếng đồng hồ, không một ai dừng xe lại để giúp bà. Người đàn ông này liệu có thể hãm hại bà không? Trông ông không an toàn cho bà vì ông nhìn có vẻ nghèo và đói.

Nhân quả
Nhân quả – Gieo nhân nào nhận quả nấy

Người đàn ông đã có thể nhận ra nỗi sợ hãi của bà cụ đang đứng bên ngoài chiếc xe giữa trời lạnh. Anh biết cảm giác lo sợ của bà như thế nào rồi. Cái run đó, nỗi lo sợ trong lòng đó mới là lý do tự nó thành hình trong ta…Anh nói: “Tôi đến đây là để giúp bà thôi. Bà nên vào trong xe ngồi chờ cho ấm áp? Luôn tiện, tôi tự giới thiệu tôi tên là Bryan Anderson.”.Thật ra thì xe của bà chỉ có mỗi vấn đề là một bánh bị xẹp thôi nhưng đối với một bà già thì nó cũng đủ gây phiền não rồi. Bryan bò xuống phía dưới gầm xe tìm một chỗ để con đội vào và lại bị trầy da chỗ khuỷu tay cũng như lòng bàn tay một hai lần gì đó.

Chẳng bao lâu anh đã thay được bánh xe. Nhưng anh bị dơ bẩn và hai bàn tay bị đau rát.Trong khi anh đang siết chặt mấy con ốc bánh xe, bà cụ xuống cửa kiếng và bắt đầu nói chuyện với anh. Bà cho anh biết bà từ St. Louis đến và chỉ mới đi được một đoạn đường. Bà không thể cám ơn đầy đủ về việc anh đến giúp đỡ cho bà. Bryan chỉ mỉm cười trong lúc anh đóng nắp thùng xe của bà lại. Bà cụ hỏi bà phải trả cho anh bao nhiêu tiền. Bryan chưa hề nghĩ đến điều là sẽ được trả tiền, đây không phải là nghề của anh. Anh chỉ giúp người đang cần được giúp đỡ vì Chúa, Phật hay chính bản thân anh cũng biết rằng đã có rất nhiều người trong quá khứ ra tay giúp anh. Anh đã sống cả đời mình như thế đó, và chưa bao giờ anh nghĩ sẽ làm chuyện ngược lại.

Anh nói với bà cụ nếu bà thật sự muốn trả ơn cho anh thì lần khác khi bà biết ai cần được giúp đỡ, bà có thể sẵn sàng cho người ấy sự giúp đỡ của bà, và Bryan nói thêm: “Và hãy nghĩ đến tôi”.Anh chờ cho bà cụ nổ máy và lái xe đi thì anh mới bắt đầu lên xe của mình đi về.

Hôm ấy là một ngày ảm đạm và lạnh lẽo nhưng anh lại cảm thấy thoải mái khi lái xe về nhà.

Chạy được vài dặm trên con lộ, bà cụ trông thấy một tiệm ăn nhỏ.. Bà ghé lại, tìm cái gì để ăn và để đỡ lạnh phần nào, trước khi bà đi đoạn đường chót về nhà. Đó là một nhà hàng ăn trông có vẻ không được thanh lịch. Bên ngoài là hai bơm xăng cũ kỹ. Cảnh vật rất xa lạ với bà..

Chị hầu bàn bước qua chỗ bà ngồi, mang theo một khăn sạch để bà lau tóc ướt. Chị mỉm cười vui vẻ với bà dù đã phải đứng suốt ngày nay để tiếp khách. Bà cụ để ý thấy chị hầu bàn này đang mang thai khoảng tám tháng gì đó nhưng dưới cái nhìn của bà, bà thấy chị không bao giờ lộ ra sự căng thẳng hay đau nhức mà làm chị thay đổi thái độ.Rồi tự nhiên bà lại chợt nhớ đến anh chàng tên Bryan hồi nãy. Và bà cụ vẫn còn thắc mắc, không hiểu tại sao một người có ít, đến độ thiếu thốn mà lại sẵn lòng cho một người lạ mặt rất nhiều..
.
Sau khi ăn xong, bà trả bằng tờ giấy bạc một trăm đô-la. Chị hầu bàn mau mắn đi lấy tiền để thối lại tờ bạc một trăm của bà cụ.. nhưng bà cụ đã cố ý nhanh chân bước ra khỏi cửa mất rồi. Lúc chị hầu bàn quay trở lại thì bà cụ đã đi khuất . Chị hầu bàn thắc mắc, không biết bà cụ kia có thể đi đâu. Khi dọn dẹp, chị để ý trên bàn thấy có dòng chữ viết lên chiếc khăn giấy lau miệng…Nước mắt vòng quanh khi chị đọc dòng chữ mà bà cụ viết: “Cô sẽ không nợ gì tôi cả. Tôi cũng đã từng ở vào tình cảnh thiếu thốn giống như cô hiện nay. Có ai đó đã một lần giúp tôi, giống như bây giờ tôi đang giúp cô. Nếu cô thực sự nghĩ rằng muốn trả ơn lại cho tôi thì đây là điều cô nên làm: Đừng để cho chuỗi tình thương này kết thúc ở nơi cô.”.Bên dưới tấm khăn giấy lau miệng, bà cụ còn lót tặng thêm bốn tờ giấy bạc 100 đô-la nữa.

Thật ra, còn có những bàn ăn cần lau dọn, những hũ đường cần đổ đầy và những khách hàng để phục vụ… Và chị hầu bàn đã hoàn tất những việc ấy để sửa soạn cho qua ngày mai.

Tối hôm đó, dù khi đi làm về và leo lên giường nằm, chị vẫn còn nghĩ về số tiền và những gì bà cụ đã viết cho. Làm thế nào mà bà cụ đã biết chị và chồng của chị hiện đang cần số tiền ấy? Với sự sanh nở đứa bé vào tháng tới, điều ấy sẽ là khó khăn… Chị biết chồng chị lo lắng đến mức nào, và trong lúc anh ta nằm ngủ cạnh chị, chị cho anh một cái hôn nhẹ và thì thào bên tai anh, “Mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả. Em thương anh, Bryan, ạ.” (chị đâu có biết anh Bryan đã thay bánh xe cho bà già tội nghiệp trước đó).

Có một cổ ngữ “NHÂN NÀO QUẢ NẤY”. Hôm nay tôi gửi bạn câu chuyện này, và tôi mong bạn chuyển tiếp nó. Hãy để cho ngọn đèn này chiếu sáng. Đừng xóa nó, đừng gửi nó trở lại. Chỉ việc chuyển câu chuyện này đến một người bạn. Những người bạn tốt, giống như những vì sao. Bạn không luôn luôn trông thấy họ, bạn biết họ luôn luôn có mặt ở đó….

(ST)

Nghề nghiệp

Câu chuyện NGHỀ NGHIỆP: Có một bạn trẻ tìm đến một công ty phần mềm máy tính xin một chân dọn dẹp vệ sinh.

Sau khi qua phỏng vấn và thử việc (như lau dọn khu vệ sinh…), người quản lý nhân sự đồng ý nhận anh vào làm, đồng thời yêu cầu anh để lại địa chỉ email để tiện liên lạc.

Email với chủ doanh nghiệp
Email với chủ doanh nghiệp

Anh nói: “Tôi không có máy tính”.

Người quản lý nói với anh rằng đối với công ty phần mềm, một người không có email đồng nghĩa với sự không tồn tại. Vì thế, ông ta lấy làm tiếc là không thể nhận anh được.

Anh thất vọng rời khỏi công ty, trong túi chỉ còn 10 USD. Đi ngang một cửa hàng thực phẩm, anh chợt nghĩ ra việc mua 10kg khoai tây, lê la đến từng hộ gia đình bán lại. Hai giờ sau anh đã bán hết và có lời.

Anh lại làm như vậy mấy lần nữa, số tiền vốn ban đầu đã tăng lên đáng kể. Anh phát hiện làm công việc này có thể nuôi sống bản thân.

Từ đó anh chăm chỉ làm việc. Nỗ lực cộng với một chút may mắn, công việc của anh ngày càng thành công.

Trong năm năm anh lập được một công ty lớn chuyên giao hàng tận nhà. Mọi người chỉ cần đứng ở cửa nhà mình cũng có thể mua được các loại thực phẩm tươi sống.

Đến một hôm anh chợt nghĩ đến tương lai, đến gia đình và quyết định đi mua bảo hiểm.

Lúc ký hợp đồng, nhân viên bảo hiểm hỏi địa chỉ email của anh.

Anh lại nói: “Tôi không có máy vi tính!”.

Người nhân viên ngạc nhiên: “Ngài có một công ty lớn như thế nhưng lại không có máy vi tính và địa chỉ email sao?

Ngài thử nghĩ xem nếu ngài có máy tính, ngài đã có thể làm được bao nhiêu thứ nữa!”.

Anh nói: “Khi đó tôi sẽ trở thành nhân viên vệ sinh của công ty phần mềm máy tính”.

Đôi khi, chính sự thiếu sót hoặc không may mắn của bạn lại chính là một nhân tố giúp bạn có được một cơ hội khác tuyệt vời hơn. Vì vậy đừng vội nản lòng khi gặp thất bại bạn nhé.

Người yêu mới có người yêu cũ

“Đây là những dòng tâm sự mà tôi có thể viết nên lời, tôi thật sự rất đau, liệu có liều thuốc nào cho tôi để xoa dịu nỗi đau này không? – Hãy gọi tôi là Cỏ Lác Lim”

 

Cỏ lác liêm - Ảnh minh hoạ
Cỏ lác liêm – Ảnh minh hoạ

– Em à, khi nào em buông tay anh hả em?

– Khi nào em buông tay anh, em sẽ nói trước với anh một tháng anh nhé!

“Ừ khi nào em buông tay anh, hãy nói trước với anh một tháng em nha!” Mỗi lần chúng ta gặp nhau, khi đưa em về anh đều nói với em câu này, anh còn nhớ không chàng lính nhỏ.

Em nhớ lúc mình mới quen, chỉ một đêm nói chuyện thôi, sáng hôm sau anh đã quyết định đưa em đi làm, em dậy trể, làm anh phải đợi hơn 30 phút, em biết anh rất bực mình em, nhưng chỉ cái giọng nói ngáy ngủ của em,  mà anh bảo anh yêu em ngay giọng nói đó.

Ngày đầu tiên mình gặp nhau, tối hôm đó em bận làm, còn anh xuống ca trực, anh mang chiếc máy ảnh đi vòng vòng chụp ảnh, đợi em tan ca. Bến Ninh Kiều lúc nào cũng đẹp đúng không anh, mà anh và em chỉ được một lần đặt chân chung đến. Em và anh, hai con người, hai tuổi tác, hai công việc, hai hoàn cảnh, hai địa vị khác nhau, nhưng lại có điểm chung là ai cũng từng có quá khứ. Anh mới chia tay người yêu 2 tháng, còn em cũng mới chia tay bạn trai 1 tháng. Anh biết em buồn, nên đã đem những câu chuyện cuộc sống ra an ủi.

– Em à, anh ví dụ nhé, giả xử có một chiếc cầu, em đang đi trên chiếc cầu đó, nhưng vô tình chợt ngã, làm chân bị lấm, hỏi em có để đôi chân lấm mà đi tiếp, hay dừng lại rửa sạch rồi mới đi?

Lúc đó em đã nói với anh rằng:

– Em sẽ rửa sạch rồi mới dám đi tiếp, vì em sợ chiếc cầu sẽ bị dơ, làm người đi sau có thể ngã.

Anh lại hỏi em:

– Nếu sau này người yêu cũ em quay về, khi em có người yêu mới, em có bỏ người mới mà để họ quay lại với em không?

Em do dự không biết trả lời thế nào bằng câu hỏi ngược lại:

– Nếu là anh, anh có quay lại với họ ko?

– Không – Anh trả lời em một cách thẳng  thắng.

Anh biết người yêu cũ của em không tốt với em, em đừng quay lại em nhé, họ chỉ lợi dụng em thôi, rồi họ sẽ để lại cho e những nỗi đau lớn hơn. Đối với anh ấy, em không còn được trân trọng, nhưng đối với anh thì khác.

“Hiểu đời”, anh đã cho em nghe, em không ngần ngại mượn bờ vai anh, để tìm chốn bình yên, và bên anh em bình yên thật, cảm giác mà trước đây em chưa từng có. Và mình đã yêu nhau.

Anh đưa đón em đi làm mỗi ngày, trong đôi mắt của bao người em là người may mắn.

Rồi em mất việc, anh cũng đến bên em động viên an ủi.

Tròn 40 ngày yêu thương, tình cảm mặn nồng, đôi ta như thuộc về nhau tất cả, em minh bạch không dấu anh điều gì cả, cả hiện tại lẫn quá khứ, vậy mà lúc nào anh cũng tỏ vẻ nghi ngờ. Tình cảm anh dành cho em bắt đầu thay đổi, không còn quan tâm em như trước nữa, em nhắn tin anh không trả lời, gọi điện thoại thì máy bận. Em vẫn chờ, vẫn đợi, vẫn nhắn tin cho anh mỗi ngày. Em nghĩ chắc anh vì công việc, vì gia đình, vì buồn những lời nói vô tình của em nên anh mới thế. Em tự động viên mình, rồi anh sẽ về thôi mà, đừng buồn Cỏ nhé.

Rồi 1 tháng, 2 tháng trôi qua vẫn thế, anh vẫn im lặng.

Anh này chàng lính nhỏ, anh lỗi hẹn rồi, em đau lắm. Hôm qua em vô tình vào facebook của cô ấy, người yêu cũ của anh. Em biết anh chưa từng quên cô ấy, nhưng đã vội đến bên em, rồi khi cô ấy quay về, anh chọn cách im lặng với em, để quay lại với cô ấy. Anh có biết em đau như thế nào không, và những câu chuyện cuộc sống, những lời anh nói với em

ko còn ý nghĩa nữa. Em biết phải làm sao đây, kết quả của những ngày yêu thương, những ngày đợi chờ là thế sao, anh à, em nên cười hay khóc đây, khi anh cũng như bao người khác, cũng lừa dối tình cảm em. Có giọt nước mắt đã rơi trên phím chữ rồi…

Anh à còn nhớ câu này không: “Nếu em bỏ được quá khứ của em, anh sẽ dành nữa cuộc đời còn lại để chăm sóc và yêu thương em”. Em là một đứa ngốc phải không anh!

Em biết rồi, anh ạ, người yêu mới của em. Em chỉ là Cỏ thôi, bám bụi đường, vậy mà dám đi sánh cùng Hoa trong nhà cao vườn kính, làm sao được phải không anh.

“Khi nào em buông tay anh, em sẽ nói trước với anh một tháng anh nhé”, đúng như lời nói, em buông tay anh nhé, một tháng sao mình chia tay, dù anh và em không ai nói với ai lời nào, trả anh về với Hoa của anh đấy, người yêu cũ của anh.

Sáng nay trời lại mưa, vẫn trong em một chút buồn, dư âm ngày hôm qua, ngày hôm qua em đã khóc, gần 4h sáng mà em vẫn không thể dỗ mình vào giấc ngủ, thật khó để quên anh

lắm, nhưng phải quên thôi. Với anh em chỉ là một người thay thế, một trò đùa, hay cái cảm nắng mùa hè, hè hết thì cái cảm nắng ấy cũng mất đi. Em chấp nhận tất cả, thầm chúc anh và cô ấy hạnh phúc.

“Tôi vẫn đợi giữa dòng người vội vã

Mặc chiều về tôi vẫn đứng chơ vơ

Ai trong tay cầu mong người hạnh phúc

Quay lưng rồi tôi lặng lẽ bước đi”

…..

Cỏ Lác Lim

Tôi Có Nên Từ Bỏ Hết “Tất Cả” Để Được Sống Cùng Vợ ???

Tôi là người miền Trung, từ khi sinh ra tới 10 tuổi tôi đã phải sống xa cha mẹ vào ở nhà nội ở một thành phố nhỏ của tỉnh để tiện cho việc học hành và cuộc sống về vật chất cũng đỡ khó khăn hơn. Có lẻ vì vậy mà đôi khi tôi cảm thấy những tình cảm hay sự chia sẻ, đồng cảm của tôi với gia đình không được như bao đứa trẻ khác. Sau những năm tháng phổ thông ở tỉnh tôi cùng cha mẹ vào Sài Gòn học tiếp rồi lập nghiệp, giờ tôi làm thiết kế đồ họa cho một công ty tư nhân. Đồng lương tôi so với cái thời điểm kinh tế khó khăn của xã hội cũng bình thường, nhưng như vậy cũng là may mắn không phải thất nghiệp hay phải bám víu vào cha mẹ mặc dù tôi là người có hoài bão và có những suy nghĩ cầu tiến như bao người khác.

Hơn 3 năm trước tôi có quen, yêu rồi giờ chúng tôi đã cưới nhau. Vợ tôi làm kế toán là người gốc Bắc tuổi mèo còn tôi tuổi chuột, ở cái cung tuổi mà mọi người đêu bảo là không hợp nhau. Bản thân tôi cũng biết nhưng vì quá yêu và nghĩ thời buổi giờ cũng không nên đặt nặng vấn đề tuổi tác làm gì, chỉ cần hai vợ chồng thương yêu đùm bọc nhau thì sẽ tốt thôi.

Lúc mới quen và được vợ chấp nhận tình cảm tôi mừng đến rớt nước mắt, vì biết gia đình người ta sẽ không đồng ý cho cuộc tình này và cố ấy là người đàn hoàng, ăn học tử tế, xinh xắn, còn tôi lại bị dị tật bàn tay trái không được lành lặn cũng không có gì nỗi trội gì hơn người khác. Nhưng có lẻ tình yêu là thứ tuyệt vời nhất để có thể giúp cho con người ta vượt qua mọi rào cản, cô ấy đã vì tôi đã phải chịu áp lực từ phía gia đình, từ những người thân xung quanh để giành tình yêu lại cho tôi. Khi đó tôi hồi hộp, đau đớn cứ như người mất hồn không biết kết quả sẽ như thế nào cả, nhưng thật may mắn mọi chuyện đều tốt đẹp đến với tôi và bố mẹ cô ấy đã đồng ý cho chúng tôi quen nhau.

Trong thời gian yêu nhau tôi đã bất chấp tất cả những gì tôi có thể và nghĩ được gì thì sẽ làm cho vợ vui đôi khi cô ấy cũng ngang ngược và hơi trẻ con ích kỹ, nhưng cũng có khi vô ý làm cô ấy buồn. Rồi mọi chuyện cứ thế tiến triển theo chiều hướng thuận lợi, đến khoản 2 năm sau ba mẹ muốn tôi lập gia đình, tôi cũng nói ý để cô ấy biết, và lần lên nhà người yêu tiếp đó tôi đã bày tỏ tình cảm cũng như hoàn cảnh gia đình và xin được gia đình cho phép chúng tôi cưới, nhưng thật bất ngờ tôi nhận được cái sự thờ ơ, bàn ra không có tính tích cực xem như chưa có gì. Tôi nghe mà cảm thấy bủn rủn tay chân, chạnh lòng một phần vì tự ái, mặt cảm bản thân, nên sau đó tôi về đã rất tự ái và không dám đề cập chuyện này với nhà cô ấy nữa.

Bẵng đi một thời gian cũng khoản nữa năm sau đó tôi nhận được tin từ cô ấy là gia đình cô ấy có nhận xét tôi giống như một kẻ “chơi hoa qua đường” tôi buồn và tức lắm nhưng biết làm sao được trong khi bản thân tôi lại không có gì có thể so sánh với cô ấy được. Lúc này tôi chỉ biết câm lặng và cầu mong sao cho mọi chuyện lại trôi qua êm đẹp. Vài tháng tiếp đó tôi rất bực nhưng niềm vui thì nhiều hơn khi nghe cô ấy bảo là “tuổi em chỉ cưới được trong năm 27 tuổi còn 28 hay 29 hoặc 30 sẽ không được”. Lúc này bao nhiêu bực tức hay phân trần trong tôi đều tan biết hết tôi vui đến nỗi không còn biết gì. Nhưng sau đó tôi đã kịp tĩnh táo lại để suy tính cho đám cưới trong khi gia đình tôi mới vào nam cuộc sống cũng khó khăn và trước đó tôi luôn nhìn nhận sự việc theo một hướng tiêu cực nên không có một sự chuẩn bị gì về kinh tế hay tinh thần gì cho chuyện kết hôn cả. Nhưng thật hay niềm vui đã giúp tôi vượt qua mọi điều, tôi đã cố tích lũy tiết kiệm chi tiêu hàng tháng và cũng nhờ anh chị em giúp đỡ chút ít về kinh tế tôi đã sữa sang sạch sẽ lại nhà cữa và hạch toán được cho cái đám cưới mà tôi nghĩ bản thân sẽ khó mà làm được trong khi trước đó tôi sống ở nhà chỉ biết đi làm rồi về nhà ăn uống ngủ nghỉ.

Đúng là cái khó luôn đeo đuổi tôi đến khi hai bên gia đình bàn tính đám cưới cũng xãy ra nhiều chuyện bất đồng quan điểm của hai miền bắc – trung. Giờ này tôi là người đứng giữa chỉ muốn cho mọi việc êm suôi tốt đẹp, tôi chỉ còn biết năn nỉ, van xin thậm chí còn lấy sự sống đổi lại để cho phía nhà tôi đồng ý mọi việc được theo bên vợ dù cho lúc đó vợ tôi chỉ biết gây áp lực, xem thường và chỉ trích tôi. Buồn vợ lắm nhưng tôi chỉ biết cố gắng và cố gắng mong sao cho mọi chuyện được thành công trong vui vẻ để vợ không buồn tủi và bên vợ không phải bất mãn về thông gia. Sau mọi nổ lực đám cưới của chúng tôi cũng được tổ chức trong bao nhiêu tiếng vỗ tay và những lời chúc tụng.

Nhưng thật không ngờ hết cơn bão này lại tới cơn lốc kia, sau đám cưới vài ngày chúng tôi xin dọn ra ở trọ để tiện cho đoạn đường công việc, nhưng thực chất tôi hiểu vợ không muốn ở dâu lâu dù những ngày đầu nhà tôi vẫn thương, chăm sóc và không thể hiện gì gây khó khăn cho vợ tôi cả. Thời gian ngắn đầu mọi việc, cuộc sống vợ chồng vẫn tốt đẹp như bao cặp vợ chồng khác nhưng có lẻ về sau tôi dần hiểu ra vợ tôi vẫn ức chế chuyện tổ chức đám cưới không được trọn vẹn như ý cô ấy và phía vợ muốn nên cô ấy luôn tỏ ra không thích và xem thường phía nhà tôi. Tôi đã buồn lắm nhưng khả năng tôi chỉ có thể cố gắng được như vậy mà mọi việc cũng đã qua rồi tôi biết làm sao để quay lại cho hơn được. Không dừng lại ở đó những chuyện tai ương lại đến thêm, không biết ai nói hay làm gì mà cô ấy lại bảo tôi nói “cô ấy lấy tiền cho bố mẹ gia đình cô ấy” trong khi vợ chồng có được bao nhiêu tiền tôi còn không biết và không dám hỏi vì sợ vợ suy nghĩ tôi tra khảo hay có ý này ý kia nữa mà cô ấy cũng chưa bao giờ nói cho tôi biết kinh tế của vợ chồng và có ý tỏ ra tôi không được quyền biết, thế là gần 1 tháng vợ chồng son tôi cứ lục đục rồi phần cô ấy tự ái cao gây áp lực rồi sĩ nhục, xúc phạm tôi, bao nhiêu cố gắng giải thích rồi chia sẽ năn nỉ cũng không làm cô ấy tin được, không biết làm sao tôi chỉ biết câm nín mà sống với vợ. Đỉnh điểm đến một ngày sau khi đi làm tôi có việc qua anh trai xong về cũng hơi trễ vợ đã chuẩn bị ngủ tôi cũng nằm ngủ luôn thì bỏng dưng cô ấy đánh tôi dậy tôi đã giả vờ như không có gì rồi ngủ tiếp nhưng cô ấy vẫn tiếp tục đánh tôi dậy, lần này tôi thấy trong hơi thở cô ấy đã có hơi men, tôi biết thế nào hôm nay cũng bị 1 trận để cô ấy hả giận nhưng mọi việc không như tôi tưởng cô ấy đã quá đáng mắng nhiếc, dùng những từ ngữ và câu nói thô tục mà tôi không thể nghĩ ra được xúc phạm đuổi tôi ra khỏi nhà trong khi nhà trọ đã đóng kín cổng. Lúc này tôi tức lắm nhưng vẫn cố nhịn tôi bỏ lên gác nằm mang tai phone vào nghe nhạc để khỏi nghe những lời lẻ không hay kia nhưng cô ấy đã không chịu dừng lại còn giật tai phone rồi càng xúc phạm hơn, lúc này tôi không làm chủ được bản thân tôi đã tát cô ấy nhưng cũng cố gắng đánh vào bắp tay cô ấy thôi, nhưng rồi cô ấy cũng như con thiêu thân lao vào càng xúc phạm và thách thức tôi càng lúc càng thêm lữa. không làm gì được nữa tôi đã khóc gọi về cho nhà tôi lúc này đã 1 giờ sáng thế là mọi chuyện không hay càng lan rộng thêm. Sáng sớm hôm sau tôi đã dọn về nhà, sau 1 ngày tỉnh táo ba mẹ tôi có mời cô ấy và một chị họ lên nhà nói chuyện, nhà tôi đã phân tích, chỉ trích tôi, sau đó hai ngày tôi đã quay lại với vợ và gọi điện xin lỗi nhà vợ. Sau đó tôi đã đau lòng hối hận lắm khi thấy dấu tay trên tay vợ, cũng tự nhủ sau này sẽ không bao giờ đánh vợ nữa. Số phận thật trớ trêu thời gian trôi qua tính cách cô ấy càng khó khăn, ích kỹ, khắc nghiệt, bắt nạt muốn điều khiển thậm chí độc đoán hơn nếu trái ý thì chỉ có chia tay tôi thôi và có sự căm ghét phía nhà tôi hơn, biết vậy nhưng tôi cũng vứt “cái tôi” và chịu đựng chỉ thầm cầu cho cô ấy có sự suy nghĩ chín chắn lại.

Đúng là mọi thứ đều có giới hạn, cố ấy đã thêm giọt nước và cái ly trong tôi cũng tràn. Giờ đây cô ấy đã càng thể hiện rõ rệt hơn không còn cả nể gì người lớn hay ai trong nhà tôi kể cả những người chưa gặp mặt luôn cũng không còn nghĩ tới cảm giác tôi nữa dù hiện tại tôi vẫn là chồng, trong suy nghĩ vợ tôi thấy ai đó dù lớn hay nhỏ thể hiện không thích hay gì không hay với cô ấy là cô ấy đối lại thù ghét không thèm gặp mặt như vậy, dù cho tôi có giải thích đó là sự hiểu nhầm, sự hung dữ trong con người vợ tôi càng mãnh liệt hơn. Tôi giờ đã thật sự đau lòng là một người đứng giữa, là một đứa con bất hiếu và là một người chồng bất lực rồi. Nhiều lần phân tích rồi có ý tâm sự để cô ấy hiểu và thay đổi cách sống nhưng cũng nhận được một cách sống cách ly với nhà tôi vậy. Trong lúc tức giận tôi đã nói không chấp nhận được kiểu sống như vậy, sau đó cố ấy đã chủ động chia tay.

Giờ tôi đã dọn về nhà ở cùng ba mẹ nhưng lòng tôi đau như đứt từng khúc ruột vì tôi vẫn rất thương vợ, nhớ lắm, nhiều lúc muốn quyên sinh để chạy trốn tất cả, nhưng nếu sống thì làm sao tôi sống được khi vợ xem thường, khinh bỉ và cách biệt gia đình cha mẹ tôi, trong khi cha mẹ sinh tôi ra họ có lỗi lầm gì đâu, phận làm con tôi đã chưa làm gì để báo hiếu mà toàn mang lại những chuyện không hay như vậy, vợ tôi giờ đã không muốn nhìn mặt người thân, ra mắt những người chưa từng biết phía nhà tôi, thậm chí nếu cứ như thế thì sau này sinh con ra không lẻ con tôi lại không được biết ông bà phía nội như bao đứa trẻ khác.

Viết đến đây thì trời cũng gần sáng, tôi mong những đọc giả hay ai đã và đang trải qua hoàn cảnh như tôi có thể cho tôi xin một lời khuyên, tôi phải làm sao đây? Ngoài cách từ chối sự sống mà ba mẹ đã ban cho tôi.

Xuân Quỳnh

Lời đề nghị trơ trẽn của chồng sắp cưới trước ngày ăn hỏi

Chỉ còn 5 ngày nữa là đến lễ ăn hỏi của mình. Song từ hôm qua sau khi nghe lời đề nghị trơ trẽn của chồng sắp cưới mà tôi chán nản vô cùng và đang muốn hoãn cưới để suy nghĩ lại

khóc vì chồng sắp cưới hỏi
Tính đến hôm nay, còn 5 ngày nữa là đến lễ ăn hỏi của hai đứa (Ảnh minh họa)

Tôi và chồng sắp cưới yêu nhau gần 2 năm mới quyết định tiến tới hôn nhân. Anh hơn tôi 2 tuổi và đang làm nhân viên văn phòng một công ty truyền thông. Lương tháng của anh chỉ được khoảng 6 triệu. Còn tôi do thi không đỗ đại học nên tôi đi học nghề may. Tôi đang nhận may đồ đầm đồ kiểu tại nhà cho 2 tiệm may gần nhà. Do đó, thu nhập của tôi cũng được khoảng gần chục triệu/tháng.

Xin nói qua về gia cảnh nhà tôi và nhà anh. Nhà tôi ở Hà Nội nhưng kinh tế chỉ bình thường. Bố mẹ tôi đều hiện làm công nhân và vẫn phải nuôi em trai tôi học đại học. Còn nhà anh ở cách Hà Nội 40km. Nhà anh bố mẹ cũng đều làm nông nghiệp, kinh tế cũng chỉ ở mức trung bình. Nhà anh có 3 chị em và anh là con trai thứ 2 trong gia đình.

Tính đến hôm nay, còn 5 ngày nữa là đến lễ ăn hỏi của hai đứa (Ảnh minh họa)
Gần 2 năm chúng tôi quen và yêu nhau

, hai đứa cũng về ra mắt gia đình 2 bên. Hai bên gia đình thấy chúng tôi yêu nhau cũng rất ủng hộ tình yêu này. Tôi và anh mấy tháng trước cũng xác định lên kế hoạch cưới xin. Cưới xin xong, chúng tôi sẽ thuê nhà và ở Hà Nội đi làm. Do đó, để chuẩn bị cho đám cưới, chúng tôi đã đi tìm thuê 1 căn phòng trọ nhỏ. Mọi đồ vật đã được chuyển đến, giờ chỉ đợi qua lễ ăn hỏi, chúng tôi sẽ dọn về sống chung.

Tính đến hôm nay, còn 5 ngày nữa là đến lễ ăn hỏi của hai đứa. Hôm rồi, anh cũng xin nghỉ làm về quê để cùng gia đình lo toan cho ngày trọng đại này của mình. Tôi cứ nghĩ, mọi chuyện sẽ suôn sẻ bởi có gia đình anh đứng ra lo tất. Còn chuyện sắm sửa cho lễ cưới như váy cưới, ảnh cưới, mua sắm cho phòng cưới, tôi và anh sẽ cùng bỏ tiền ra để chi tiêu.

Thế mà tối qua anh gọi điện cho tôi. Anh bảo có chuyện muốn nói với tôi. Anh nói anh rất thương bố mẹ mình nên anh muốn đỡ đần tiền đám hỏi cho họ. Anh nói tôi còn tiền thì hãy bỏ tiền ra lo cả việc nhà trai cho bố mẹ anh với. Khỏi phải nói, khi nghe lời đề nghị ấy của chồng sắp cưới mà tôi sốc và ngạc nhiên.

Cố giữ bình tĩnh, tôi hỏi anh, giờ anh muốn tôi đỡ đần lo hộ nhà trai những khoản gì trong lễ ăn hỏi. Anh nói thẳng chẳng chút ngại ngần và kể lể ra danh sách các khoản tôi cần hỗ trợ nhà anh. Đó chính là: tiền mua 5 tráp ăn hỏi, tiền quà bánh, tiền phong bì lễ đen, tiền xe cộ từ nhà trai ra nhà gái ăn hỏi… Nghe anh liệt kê vậy, tôi không khỏi tức tối nhưng vẫn cố nói trêu ngươi anh.

Tôi nói với anh rằng, còn khoản nào nữa cần tôi hỗ trợ, anh cứ nói luôn với tôi. Anh bảo hết rồi, còn tiền làm cỗ mời người thân thì bố mẹ anh sẽ tự lo được. Rồi anh nói tất cả các khoản kể trên hết khoảng 30 triệu chứ mấy.

Nghe chồng sắp cưới nói mà tôi điên tiết. Tôi đã nói huỵch toẹt với anh là tôi không có tiền. Tôi bảo anh biết lo cho bố mẹ là tốt, thương bố mẹ là tốt, thế còn bố mẹ tôi, không lẽ tôi không thương họ chắc. Nhà trai không có cũng phải vay mượn mà lo cái tráp cho con chứ sao. Tôi cũng nói nhà tôi cưới xin cho con gái cũng chẳng có tiền.

Quá thất vọng, tôi cũng nói, nếu anh và gia đình chưa có tiền lo được những thứ căn bản nhất thì đừng lên kế hoạch cưới xin gì nữa, nên hoãn cưới luôn và ngay. Thấy tôi tỏ thái như thế, anh chẳng ngại ngần còn nói tôi là keo kiệt. Anh nói tôi bỏ tiền ra lo đám cưới cho mình mà cứ như bỏ tiền ra lo đám cưới cho ai. Rồi nếu đã xác định cưới rồi thì hai nhà như một.

Thật sự lời đề nghị của chồng sắp cưới tôi nghe mà không thể thông cảm nổi. Thật nực cười khi chồng chưa cưới đề nghị tôi phải mua tráp, phong bì lễ đen, xe cộ cho nhà anh. Có cô dâu nào phải mua những thứ này không?

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống