Home Blog

0 13

Bản thân mình là một người mẹ dĩ nhiên mình mong muốn con mình có những điều tốt nhất, nhưng mình thấy hiện nay cho thấy rất nhiều phụ huynh cứ để con phải lệ thuộc. Bản thân mình không hướng ngoại lắm nhưng vẫn cảm thấy phương Tây và nước Nhật có cách giáo dục rất hay.

Bé yêu - Baby cute

Bé yêu – Baby cute – Ảnh minh họa

Có một người bạn ở Nhật của mình kể rằng khi con chị ấy đến tuổi gửi đi học thì chị ấy cũng cho đi học để có thời gian đi làm. Hai tuần đầu bé chỉ học nửa buổi, trong tuần đầu tiên chị ấy đi rước bé thấy cô giáo đang lo cho các bé kia ngủ, con chị ấy ngồi riêng một mình với bát cơm còn nguyên. Bù lại về nhà bé ăn khá ngoan chẳng hề mè nheo như trước. Chị ấy còn cho mình xem một clip đưa con đến trường sau đó con tự xách giỏ đi vào lớp, trước khi vào lớp còn biết để dép lên kệ và bye bye kêu mẹ về đi. Sau khi đi học chính thức như các bạn thì bé về nhà còn biết tự xếp đồ, đi ngủ sớm, có lẽ do ban ngày vận động nhiều quá, cơm tối tự giác ăn không còn bắt mẹ đút như trước. Quả thật chị ấy cũng rất bất ngờ về điều này luôn.
Mình vẫn cảm thấy nguyên nhân trẻ biếng ăn ở nước mình nhiều như vậy là do các mẹ, các bà vì quá thương cháu và xót nhau mà cái điệp khúc lười ăn, ép ăn, sợ ăn, biếng ăn cứ xoay vòng vòng. Kể cả khi thấy cái thực đơn của viện dinh dưỡng đưa ra mình cũng choáng luôn.
Mình có chị bạn có con biếng ăn nên cả nhà quyết định bù sữa, dù đổi hàng loạt sữa từ đắt tiền đến rẻ tiền nhưng con cũng chả tăng cân, thức ăn thì mua toàn đồ bổ nhưng có vẻ con chẳng hấp thu đươc bao nhiêu. Rồi lại bắt đầu cho uống thuốc bổ, cũng mua đủ loại nhưng còi vẫn còi. Bây giờ đi học bé có phần khá hơn, mình nghĩ do vào lớp có nhiều bạn nên bé cũng học được cách tự giác ăn và ăn chung với các bạn vui vẻ.
Bản thân mình có con cũng nhiều lúc biếng ăn nhưng thường vào những giai đoạn đó mình lại mặc nó. Nhiều lúc nấu xong lại đổ đi, xót con kinh khủng nhưng cứ nghĩ như người lớn mình lắm lúc cũng chả thèm ăn vẫn sống được. Qua được giai đoạn đó bé lại ăn ngoan. Nhiều lúc mình cũng bị stress với các bà lắm nhưng cứ suy nghĩ đến viễn cảnh ngồi năn nỉ, doạ nạt đến cả tiếng đồng hồ chỉ để đút được bát cơm hay ly sữa, trưa nắng chang chang mà phải dắt bé đi khắp xóm để ăn là mình sợ. Không phải lười hay không kiên nhẫn nhưng mình muốn con mình biết đói và biết quý trọng đồ ăn. Bạn cứ nghĩ bao tử bé bé tý mà cứ 2 tiếng đút ăn một lần nếu là bạn bạn có chịu nổi không? Thay vào đó mình nghĩ nên cho bé vận động, mệt thì tự khắc đói, cần gì phải làm khổ nhau?
Bây giờ cuộc sống đầy đủ nên ba mẹ cứ sợ con đói chứ cái thời cha mẹ mình và cả mình cũng vậy. Lúc mẹ còn nhỏ nhà đông anh em, gia đình lại nghèo mỗi bữa cơm tranh nhau mà ăn chứ làm gì có chuyện biếng ăn. Ăn xong tự chơi với nhau mệt thì lại lăn ra ngủ. Mẹ bảo lúc mình còn nhỏ mẹ mải lo làm đến lúc nhớ ra tìm mình cho ăn thì thấy mình ngoài sân đeo theo con dê bú ngon lành. Mẹ bảo lúc đó có đồ ăn là tốt rồi có khi ba mẹ quần quật lo làm bỏ đói nhăn răng, bò lại tủ thờ bốc trái cây ăn là chuyện bình thường. Thời giờ ba mẹ bỏ mặc con cho Ipad, Iphone, chứ thời mình được xem ké cái băng thiếu nhi bên hàng xóm là mừng rơn rồi. Mọi thứ bây giờ đều sẵn nên đa phần các trẻ lười suy nghĩ, lười vận động rồi lại suy nghĩ tiêu cực
Mình cũng chứng kiến nhiều bạn của mình đến nhăm tuổi đầu vẫn phải bắt ba mẹ lo cái ăn cái mặc mà mình sợ, chính xác là sợ luôn ấy. Bản thân mình 18 tuổi tốt nghiệp cấp ba đã phải xin đi làm thêm, muốn có thêm cái áo cái quần thì nai lưng ra cày, ba mẹ chỉ cho tiền học dù nhà cũng chẳng thiếu thốn như lúc bé nữa. Lắm lúc muốn hư hỏng cũng chả có tiền mà đua đòi.
Nạn bạo hành trẻ con ngày càng nhiều, lắm lúc mình nghĩ lỗi không hoàn toàn ở giáo viên đâu. Một mình mình với con thôi mà lắm lúc nó biếng ăn mình còn muốn điên đầu huống gì cô giáo lần giữ chục đứa. Mình thiết nghĩ nếu tư tưởng muốn con to khoẻ của phụ huynh được cải thiện thì việc giáo dục ở trường sẽ giúp bé tự lập có phải tốt hơn không?
Bé sẽ tự học cách tự ăn và muốn ăn hay thích ăn món gì chứ không phải bị ép buộc.
Bé sẽ học cách chăm sóc bản thân nữa nè.
Học cách có trách nhiệm nè.
Sẽ tự tin hơn khi không bị so sánh.
Thương yêu bé là tốt nhưng bảo bọc con quá thì hình như không ổn. Con cái cũng cần được lớn lên theo thời gian. Hiện trạng tội phạm phần lớn là trẻ vị thành niên cũng bắt đầu từ game, suy nghĩ lệch lạc, quen được chu cấp nên sinh ra lười biếng, được bảo bọc kĩ nên ra đời bị lừa gạt rất phổ biến, thậm chí mình biết những gia đình càng khó thì trẻ có thai trước khi kết hôn có tỷ lệ cao nữa là khác.
Mình cũng tập đầu có con, có thể suy nghĩ có phần chưa được chu đáo lắm nhưng mình nhớ lúc còn đi học cũng từng được dạy một câu rất nổi tiếng của Bác Hồ “tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tuỳ theo sức của mình”.  Không ước ao gì nhiều, chỉ mong sau này lớn dạy con được tính tự lập. Mong cho con trở thành người quyết đoán và không lệ thuộc ai. Không cần phải học thật giỏi, kiếm thật nhiều tiền nhưng phải biết làm chủ bản thân.
Mình có tham quá không nhỉ?
Hằng Lê

0 68

Tôi kết hôn đã được hơn 5 năm. Cuộc sống gia đình chồng tôi ở Sài Gòn nên khi chuẩn bị kết hôn, dù đã được mọi người tham vấn kỹ vấn đề mẹ chồng, nàng dâu nhưng quả thực tôi không quan tâm lắm. Vì tôi nghĩ họ sống nơi đô thành thì tư tưởng phải thoáng. Nhưng không ngờ mọi thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi.

 

Mẹ chồng với nàng dâu

Mẹ chồng với nàng dâu – Ảnh minh họa

 

Má chồng tôi là người khó tính nhưng không quá khắt khe, cưới về chúng tôi được sống riêng chỉ cần họp mặt với nhau mỗi cuối tuần mà có khi hai, ba tuần một lần nên chuyện gì tôi cũng không để tâm lắm vì thật sự cũng có ở cùng nhau đâu, thôi thì cứ gật đầu vâng dạ cho bà vui lòng mà êm chuyện.

Áp lực đến với tôi kể từ khi chúng tôi có con. Nhà ngoại ở xa nên nội hay qua thăm nom giúp vì lo cho cháu chứ nói thật cũng chẳng hề lo cho tôi. Vừa sinh được hơn 3 tháng là tôi đã phải làm đủ công chuyện nhà nào là quét nhà, rửa chén, nấu cơm, giặt giũ. Những việc ấy lúc trước khi còn sống riêng thì vợ chồng đều chia ra nhưng giờ có mẹ chồng thì chồng tôi ngại giúp vì sợ bà nói ra nói vào tôi này nọ. Rồi vừa làm chuyện nhà có khi không xong con khóc lại quẳng đấy dỗ con. Mọi việc nó cứ quấn lấy tôi như một vòng xiềng xích không lối thoát.

Mang tiếng sang phụ con dâu nhưng bà chỉ giúp tôi trông cháu, còn tất cả công việc nhà đều do tôi làm. Còn cho con bú nhưng công việc nó cứ quấn lấy không có thời gian ăn nhiều khi đến cử sữa mà ngực tôi xẹp lép, tội nghiệp thằng bé láu bú nhưng chẳng đủ no. Mâu thuẫn bắt đầu nhiều hơn khi con tôi ngày một lớn. Có một đợt mêt mỏi quá nên tôi xin về quê mẹ đẻ ở ít hôm. Trông bà có vẻ không vừa ý lắm nhưng tôi đành chịu vì tôi chẳng làm gì vừa ý bà và có lẽ vì một phần sẽ không ai nấu cơm cho con trai bà ăn.

Tôi mua cho con bộ đồ thì thể nào bà cũng chê nó nóng, nó ngắn, nó rộng nhưng chỉ cần là do cô của bé mua thì bà khen và đem khoe khắp xóm dù số lần đếm trên đầu ngón tay. Cũng cùng môt việc nhưng nếu do tôi làm thì ngay sau đó bà sẽ giáo huấn tôi một tràng rằng con nên làm thế này, thế kia nhưng nếu do con gái làm thì bà chỉ cười xoà. Dù biết trước con dâu và con gái mãi mãi cũng chẳng giống nhau nhưng sao cái cách thiên vị của bà làm tôi bức xúc lắm.

Con tôi do tôi sinh ra cực khổ nhưng lại chẳng có quyền quyết định điều gì. Bà ngoại thương cháu hay mua gửi đồ ăn lên nhưng nếu không phải là thứ đó không tốt, thứ kia không bổ thì cũng là nó không ngon. Nhưng nếu do con gái bà mua thì dù chỉ hộp đồ ăn đóng hộp đầy chất bảo quản và đã sản xuất hơn năm thì bà vẫn khen vì đó là hàng nhập.

Thực sự tôi cảm thấy mệt mỏi lắm, cứ như chỉ có con bà là giỏi, là hay. Còn tôi chỉ là dạng đỉa đeo chân hạt, được về làm dâu nhà bà là phước đức mấy đời. Tôi biết mình không là người hoàn hảo nhưng đối xử như thế quả thật tôi chẳng muốn làm gì theo ý bà.

Quả thật lòng tôi không hề muốn nói xấu mẹ chồng nhưng giá như bà hiểu một điều, muốn được đối xử như mẹ đẻ thì hãy xem con dâu là con ruột, bởi con dâu nhưng vẫn được mẹ sinh ra, nuôi lớn. Bản thân mình muốn nó làm dâu nhà mình cũng phải nhờ hai họ mang trầu cau mang đón về mà lúc nào cũng tư tưởng coi thường con dâu khiến tôi mệt mỏi và chuyển sang cáu gắt với chồng và chẳng muốn ai đụng đến con tôi luôn. Lắm lúc nghĩ quẩn tôi lại muốn ly dị để có cuộc sống riêng với con. Dù thật tâm còn yêu chồng nhưng cứ nghĩ đến việc mỗi ngày lại tiếp tục chịu đựng những điều đó làm tôi chùn hẳn.

Phương Linh

 

0 105

Tôi 34 tuổi, sinh ra và lớn lên trong gia đình khá giả, làm kinh doanh, đã có khoảng thời gian đi du học Anh. Trước khi làm riêng tôi có đi làm văn phòng một thời gian để trải nghiệm và thấy sợ những người phụ nữ xung quanh mình. Không vơ đũa cả nắm nhưng họ bất chấp và toan tính đến mức tôi cảm thấy không đáng. Khi họ chưa biết tôi là người như thế nào, nghĩ là một tên nhân viên quèn mới vô nên hết sai vặt, lợi dụng lại coi thường, tôi cũng để yên như một cách hưởng thụ cuộc sống, kể cả là nó không tốt.

 

Lý trí không thể thắng nhục dục

Lý trí không thể thắng nhục dục

 

Sau khi biết gia đình tôi, họ chuyển qua tán tỉnh, tính toán như những nước cờ. Rồi tôi chẳng thể yêu ai vì suy cho cùng họ đến với tôi vì những ảo tưởng, tôi có thể cho họ tình một đêm nếu họ thích, mua cho họ cái này cái kia và một lần duy nhất rồi thôi nhưng họ sẽ không bao giờ trở thành người phụ nữ của cuộc đời tôi được.
Trước đây tôi trải qua 5 mối tình, chưa thực sự yêu ai sâu đậm vì nếu sâu đậm đã không quen nhiều như vậy. 5 cô gái 5 cá tính khác nhau nhưng không ai có được thứ tôi cần, đó là biết chia sẻ. Chia sẻ ở đây không chỉ đơn thuần là những câu hỏi thăm cho có, hỏi han qua loa cho tròn trách nhiệm, mà là cùng tôi tâm sự, nghe tôi giải tỏa về những khó khăn. Cô ấy phải là người tinh tế, nhạy cảm, giúp tôi đưa ra hướng giải quyết theo cái nhìn thấu đáo của phụ nữ.
Tôi gặp em như một định mệnh, em thông minh xinh đẹp, sắc sảo nhưng không thủ đoạn. Nhiều khi tôi hay hỏi cái này cái kia, em nói không biết nhờ tôi chỉ, nhờ tôi giúp nhưng tôi biết em biết hết, biết tất. Hoặc là em muốn nâng tôi lên, hoặc là em muốn tôi cùng gánh vác công việc để cả hai đều phải có trách nhiệm không ỷ lại, dù là gì đi nữa thì em ứng xử rất thông minh trong mối quan hệ. Cuộc đời chỉ cần em là đủ.
Tôi sợ mất em thật sự vì em là người tôi tìm kiếm bấy lâu, khôn ngoan không thực dụng và thủ đoạn. Ba mẹ tôi cũng rất hài lòng và muốn chúng tôi tiến xa hơn. Tôi đã chuẩn bị để làm em bất ngờ nhưng thật không may, hay do tính của tôi thương người nên vậy. Hôm đó người yêu cũ nhắn tin cho tôi nói ăn trúng cái gì bị đau bụng, muốn đi cấp cứu nhưng không có ai ở nhà. Tôi vừa lo vừa nghi ngờ, thấy nhiều điểm quá vô lý nhưng vẫn đến xem thế nào để đưa cô ấy đi bệnh viện. Gọi cửa mãi không được, sau cô ấy mới mở cửa trong tình trạng say khướt, nói lung tung, quần áo thì hớ hênh như cố tình.
Lý trí chẳng thể thắng nổi nhục dục, tôi nghĩ chuyện này chỉ có mình và bạn gái cũ biết, không ai nói thì người tôi ao ước được lấy làm vợ kia làm sao biết được. Mà có biết thì tôi nghĩ một người cảm thông như em sẽ tha thứ cho tôi, trong lòng tôi chỉ yêu em, còn đây chỉ là giải quyết nhu cầu sinh lý. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, tự nhiên bạn gái cũ kết bạn trên Facebook với em, sau đó đăng tải một tấm hình cô ta đang quấn khăn, cầm ly rượu, ở góc tấm hình không quên lấy thêm bàn chân của tôi (cổ chân tôi có xăm hình).
Không chỉ dừng lại, cô ta còn viết thêm dòng chú thích không thể chấp nhận được và bức hình được đăng tải vào 3h sáng. Tôi hoang mang thật sự, biết là mọi chuyện bung bét cả rồi nên chạy đến chỗ em ngay lập tức nhận lỗi may còn kịp. Đến chỗ em, tôi thấy em đang mải miết làm món rau câu lá dứa tôi thích ăn, mặt tràn đầy hạnh phúc, còn chạy ra ôm và hôn tôi. Nghĩ trong đầu chắc em chưa biết chuyện gì xảy ra, tôi tìm cách lấy điện thoại của em để vào chặn friend bạn gái cũ. Thật may làm sao mà cũng thật ngốc, tôi phải biết rằng em là người rất sắc sảo chứ. Em nói với tôi: “Anh thay đồ đi rồi khi nào xong tiện lấy cho em cái điện thoại trong toilet ra nhé, vừa rồi em quên”.
Mừng hơn vớ được vàng, tôi vội vội vàng vàng làm mọi cách xóa, chặn Facebook bạn gái cũ trên máy em. Xong xuôi ra với em, ôm lấy em rồi một nụ hôn ngọt ngào. Em quay lại hỏi tôi em có hấp dẫn không? Tôi nói em là nhất. Em nói một mình em đã là đủ cho cuộc đời tôi chưa? Tôi nói em còn hơn thế. Em nói cho anh một lần cuối thú nhận tất tần tật em sẽ tha thứ hết, nhưng cái mặt lúc đó của em chẳng có gì nghiêm trọng mà giỡn giỡn, tôi nghi em gạ hỏi vậy thôi chứ chẳng biết gì nên chối phăng: “Anh mà làm gì có lỗi với em anh sẽ bị nhân quả báo ứng”.
Em cười và kể cho tôi nghe về câu chuyện xài chung đồ, hồi trước em có chiếc váy rất đẹp nhưng hết người này mượn mặc đến người kia mượn mặc, thậm chí có người tính mượn luôn không trả, tuy rất yêu quý nó nhưng em vẫn quyết định gấp và vứt vào xó tủ. Tôi thấy sợ thật sự, cảm giác lạnh sống lưng như mình sắp bị bỏ rơi, sắp bị em cho vào quá khứ. Đêm đó về nhà đang làm việc, nhận được tin nhắn của em với nội dung: “Là đàn ông tự làm tự chịu, đừng đổ thừa cho ai. Em yêu kỷ niệm nhưng em không yêu con người anh, thiếu cả lý trí và bản lĩnh”.
Nhục nhã và đau đớn làm sao. Tôi không tin mình mất em vô lý như vậy. Đã 3 tuần rồi tôi không được gặp em, phát điên lên mất. Tôi phải làm gì để người con gái đó quay lại? Tại sao em không cho tôi một cơ hội? Nếu em có đọc được bài này hãy quay lại với anh, anh sẽ không bao giờ làm chuyện có lỗi với em nữa. Anh đang rất dày vò và hối hận.

0 81

Tôi vẫn còn nhớ như in lời anh nói “Anh chọn em vì em mạnh mẽ hơn. Lỡ vô tình anh có tổn thương em thì em cũng không tổn thương nhiều”.

 

Nghi ngờ tình yêu

Nghi ngờ tình yêu – Ảnh minh họa

Anh và tôi biết nhau do duyên bạn bè nhưng quen nhau do duyên phận tình cờ. Chúng tôi biết nhau trong một quán cà phê do bạn bè giới thiệu, nhưng nói thật tôi không ấn tượng lắm với anh. Sau đó chúng tôi gặp nhau một lần ở một quán cà phê khác, sở thích của tôi tự mình nhâm nhi cà phê và đọc sách, chả quan tâm bên ngoài ra sao nên đến lúc về anh kêu tên tôi thì mới biết nãy giờ ngồi cạnh nhau.
Gặp nhau cũng không mấy ấn tượng nhưng sau đó anh hẹn tôi cà phê vài lần nữa và trải lòng về cuộc đời anh. Tôi cũng không biết mình thương yêu hay thương hại vì cuộc sống anh lắm éo le. Mẹ anh phản bội cha anh từ bé, bỏ mặc hai anh em anh cho cha chăm sóc nên em mất niềm tin vào phụ nữ lắm. Sau này dù cha anh tha thứ và mẹ anh quay về nhưng sâu tận trong tim anh dường như vết thương ấy chưa phai ngày nào. Mối tình đầu của anh cũng không mấy êm đẹp theo lời anh kể. Mà thực sự với tôi thì chuyện gì không nghe từ hai bên tôi không quan tâm lắm với lại đó lại là quá khứ.
Tôi bắt đầu chăm sóc anh nhiều hơn, tôi thương và sợ anh tổn thương nhiều. Tính anh ít nói, hay nói đúng hơn anh nói không khéo lắm. Anh cũng ít cười, thật sự mỗi lần gặp nhau nụ cười anh đếm trên đầu ngón tay, mà mỗi lần tôi làm anh cười được thì xem như mình bắt được vàng ấy. Anh hiền, theo tôi biết ngoài mối quan hệ với đồng nghiệp thì anh không có hay rất hiếm có mối quan hệ với phụ nữ.
Có lần tôi hỏi anh “sao hồi anh em thấy anh là bạn cái P, cứ tưởng anh yêu cô ấy, sao lại theo đuổi em?” Anh bảo “anh cũng có cảm tình tốt với P, nhưng P yếu đuối quá, anh sợ nếu vô tình hay lỡ ý anh làm tổn thương cô ấy thì tội. Còn em, em mạnh mẽ hơn, nếu có lúc nào anh làm tổn thương em, em chỉ cần cầm dao đâm anh là được, như vậy anh đỡ áy náy hơn”. Tự dưng phút chốc tôi cảm thấy mình bị xúc phạm. Có lẽ đó là câu hỏi ngu nhất đời tôi, và đó cũng là câu trả lời tôi nhớ nhất đời tôi.
Hoá ra anh yêu tôi vì tôi không biết đau, không biết tổn thương sao? Bắt đầu từ lúc đó, tôi cảm thấy tình yêu giữa chúng tôi tắt ngấm, mà thực sự tôi cũng không xác định được đó có phải là tình yêu không? Anh không tin vào phụ nữ nên dù tôi có yêu anh thế nào cũng chỉ nhận được sự đa nghi từ anh. Hàng ngày tôi đi đâu làm gì anh cũng nhắn tin hỏi. Đỉnh điểm trong ngày là nếu ngày đó không gặp nhau thì ngay lập tức anh đi làm về tắm rửa xong sẽ điện thoại tôi hàng giờ liền. Lúc mơi quen anh ít nói bao nhiêu thì sau khi quen anh nói nhiều bấy nhiêu mà nhầy nhất là lúc sau khi đi nhậu với đồng nghiệp về. Nếu hôm nào đó vì lý do cá nhân tôi không gặp anh, không ở nhà thì tối về thể nào cũng nghe những câu như “hôm nay em đi đâu?” “em đi với ai?” “bao nhiêu người?” “mấy giờ về?” Tôi mệt mỏi vì tôi chưa bao giờ có ý định phản bội anh và cũng chưa từng làm gì mất lòng tin ở anh. Nhưng thật sự càng ngày tôi càng chịu không nổi. Ba mẹ tôi còn chưa quản lý tôi đến mức ấy. Biết rằng đó là yêu nhưng tôi cảm thấy nghẹt thở với tình yêu anh dành cho tôi. Đó là sự trói buộc.
Tôi quyết định chia tay vì cảm giác bị nghi ngờ ro ràng không thoải mái chút nào, nhất là khi mình chưa làm gì đánh mất lòng tin. Tôi biết anh lại đau nhưng tôi không còn cách nào khác, tôi chỉ cầu mong anh thay đổi đừng đối xử với người sau như cách anh đối xử với tôi.
Tiểu Thư Tóc Duỗi

0 106

- Bác thấy nặng ngực và khó thở bao lâu rồi?
- Hình như là rất lâu rồi, tôi cũng không nhớ nữa.
- Thường thì phụ nữ trên 50 tuổi phải đi khám định kì mỗi sáu tháng, cớ sao bác không đi?
- Tôi bận rộn suốt, bác sĩ ơi. Tôi phải chăm 4 đứa cháu nội và ngoại, cho ba mẹ chúng đi làm.
- Thế bác trai đâu?
- Ổng là đàn ông mà, đâu biết chăm cháu. Với lại ổng có bạn bè, có câu lạc bộ hưu trí, câu lạc bộ đạp xe đạp nên cũng ít ở nhà.
- Bác kể cho cháu nghe xem một ngày của bác như thế nào?
- Sáu giờ sáng tôi dậy pha cà phê cho cả nhà. Sáu giờ ba mươi đón hai đứa cháu ngoại, đứa 5 tuổi, đứa 3 tuổi. Tám giờ mua đồ ăn từ mấy chị bán dạo, nấu ăn … Nói chung quần quật cả ngày à. Đến 11 giờ đêm thì mệt lã, ngủ.
- Rồi sáng mai lại điệp khúc cũ?
- Tôi chỉ có thể thảnh thơi ngày thứ bảy hay chủ nhật, nhưng chỉ có vài tiếng à, cũng phải nấu cơm dọn nhà xem tivi.
- Những đứa con của bác có nói gì bác không?
- Có, chúng nó nói tôi là bà mẹ tuyệt vời, chu toàn tất cả việc nhà. Ông chồng tôi cũng hay cám ơn tôi vì đã có một người vợ đảm đang.
- Có bao giờ bác suy nghĩ cái gì đó khác ngoài gia đình của mình? Ví dụ như bác có sở thích gì? Như đi du lịch 5 châu 4 biển? Như đi mua sắm hàng hiệu? Như tham gia câu lạc bộ khiêu vũ, vẽ tranh mỗi tối … Hay đại loại là sống cho chính bản thân bác?
- Bác sĩ hỏi gì kì lạ vậy? Là phụ nữ thì phải sống cho chồng cho con chứ. Ủa, mà bác sĩ khám bệnh cũng lạ nữa, hỏi lung tung chuyện nhà chuyện cửa của tôi.
- Dạ, tại con … à … tại phòng khám hôm nay vắng bệnh con muốn hỏi bác một vài điều thôi. Bây giờ bác nhìn đây, phổi của bác có một đám mờ ngay bóng trắng này đây, người ta gọi là bóng tim, đám mờ này đồng nhất, bờ rõ lắm. Cháu nghĩ bác có thể bị … Cháu nói là CÓ THỂ bị, chứ không phải chắc chắn đâu nhé, bác bị u phổi.
Một khoãng im lặng kéo dài.
Đôi mắt rạng ngời niềm hạnh phúc khi nói về chồng con lúc nãy bây giờ rưng rưng đôi dòng lệ.
- Bác sĩ, đừng nói gì với chồng con tôi nhé. Tôi không muốn họ lo lắng đâu…
Bệnh nhân nữ 70 tuổi của tôi vừa nói vừa cúi xuống lau nước mắt.
- Tôi nghi tôi bị bệnh lâu lắm rồi nhưng không có thời gian đi khám bệnh … Tôi thấy nằng nặng khó thở …
- …
- Tôi biết ai rồi cũng bệnh cũng chết … nhưng bỏ lại gia đình ấy tôi không đành.
- Bác bình tĩnh nghe cháu nói. Đây có thể là u lành hay u lao. Còn rất nhiều xét nghiệm chụp MRI, sinh thiết mới có thể khẳng định mà.
- Tôi …. Con tôi, chồng tôi sẽ ra sao khi biết tôi bị bệnh đây? Tôi là trụ cột của gia đình mà? Tôi là thần tượng của chúng, tôi là bà mẹ tuyệt vời của chúng…. Bác sĩ ơi ….
….
- Bác nên về nhà nói với gia đình, thu xếp nhập viện nhé.
Nhìn bệnh nhân bước ra khỏi cửa phòng mà lòng mình đau nhói. Trái tim người mẹ, trái tim người vợ bao giờ cũng thế, đong đầy tình thương và trách nhiệm, đến nỗi quên sống cho chính mình.
Mình chợt nhận ra hình như không ai có thể làm chủ được cuộc đời. Chúng ta cứ sống cho cái nhìn cho miệng lưỡi người khác. Chúng ta cứ sống cho tập tục văn hoá nơi chúng ta được sinh ra, sống cho giáo điều tôn giáo chúng ta đang theo mà chưa bao giờ thắc mắc tại sao phải tin như vậy … cho đến một ngày chúng ta thảng thốt … nuối tiếc. Không muốn buông cũng phải buông….

(Nguồn : Vô Thường )

0 87

Mùa mưa đến hay làm cho người ta nhiều cảm xúc đến lạ. Tự dưng chiều nay ngồi ngắm mưa thơ thẩn thế nào lại nhớ đến mỗi tình đầu thời học sinh. Chẳng biết người ta có gia đình chưa, nhưng hy vọng hắn cũng được hạnh phúc.

 

Xe đạp thời học sinh - Ảnh  minh họa FB Amry

Xe đạp thời học sinh – Ảnh minh họa FB Amry

 

Nhớ ngày đó, thuở học sinh ngày đó ngây thơ đến tội. Mà tội ở đây là tội của mình vì “hành” người ta quá chừng. Ngày ấy mình còn chưa phân biệt được tên của từng loại xe chứ đừng nói là ngồi đó so sánh như giới trẻ bây giờ. Với mình thì xe hai bánh có hai loại: một là xe đạp, hai là xe honda. Điện thoại thì thời đó ai có được cái trắng đen là đại gia rồi. Lớp có một bạn nhà cực giàu, thuở ấy được ba mẹ mua cho cái Sony Erisson luôn nên thành người hùng của lớp. Mình ngày xưa ngu lắm cơ, chả quan tâm, có lẽ điều đó bù lại cho cái sự hung hăng, hâm hâm của mình nên người ấy yêu mình nhiều lắm.

 

Trưa nắng nhưng chỉ cần mình bảo muốn đi chơi là 15 phút sau người ta có mặt trước cổng nhà chở đi hơn 12km để lên nhà nhỏ bạn mình cho mình “tám”. Cái tính hâm hâm của mình nên “mưa nắng” thất thường lắm, người ta cứ làm cái “bao cát” nhưng chẳng bao giờ than trách.

Còn nhớ có lần mình bệnh lắm cơ, dẫn mình đi ăn kem, vào quán kem mình hỏi “bạn có bao nhiêu tiền để mình biết mình gọi món?” (vì thường ba mẹ chỉ cho mình 10k là nhiều) không ngờ bạn bảo “mình đem đến 100k lận, bạn cứ vô tư ăn đi”. Mình thì nổi đoá lên nghĩ “nó nghĩ mình là heo sao mà dắt mình đi ăn mang đến 100k cơ chứ”. Thế là giận. Còn bạn chẳng biết vì sao luôn cứ theo năn nỉ mãi.

Quen nhau nhưng hễ không vừa ý là mình đòi chia tay. Thực tế chứng mình cứ 2 tiếng mình đòi chia tay 1 lần ấy, lần nào bạn cũng dỗ dành mình mà chưa hề chán nản bảo “muốn sao thì tuỳ”. Có lần giận ba mẹ mình cũng tập tành bỏ nhà đi, chả nói cho bạn biết vì mình biết thể nào ba mẹ cũng sang kiếm bạn và vỡ kế hoach thôi. Lang thang cả ngày tối qua nhà bạn cùng lớp ngủ nhờ. Sáng đang chạy lang bang thì bạn chạy sau lưng hì hục thở “Mình chạy tìm bạn cả đêm, vừa về nhà thấy loáng thoáng dáng bạn ở đường bên kia mình vội lấy xe chạy theo ngay”. Thấy lòng ấm đến lạ.

Rồi chuyện gì đến cũng đến, gia đình cấm đoán vì còn đi học và hàng tỷ lý do khác. Mình quyết định dừng lại vì thấy kết quả học tập của cả hai đang xuống dốc trầm trọng. Bạn lại nghĩ mình có người khác, ừ thì cứ xem như mình có người khác nhưng mình cũng chỉ muốn bạn lao đầu vào học. Mình buồn nhiều vì bạn không những không cố gắng mà lại lao đầu vào một mối tình khác. Nguyên do cũng vì chẳng nói với nhau. Chuyện tình ấy mãi đến sau này mình cũng chả quên được, nhưng để quay lại thì với mình là không bao giờ. Lâu rồi không gặp nhau chẳng biết bạn có lúc thoáng nhớ mối tình xưa thơ dại? Nhưng với mình đó là những hồi ức đẹp, ở đó không hề có sự tính toán, đua đòi, ở đó rất chân thành, rất gần gũi.

Chẳng biết bạn có bao giờ đọc được những dòng này nhưng mình vẫn luôn cầu chúc cho bạn luôn hạnh phúc và cố gắng phấn đấu trong cuộc sống.

Lê Thanh Thủy

0 141

Ai cũng sẽ nghĩ rằng cưới nhau được chừng ấy thời gian, hơn nữa cũng đã có với nhau một mụn con đáng yêu thì tôi sẽ phải đau khổ lắm khi anh “ra đi mãi mãi” để lại mình tôi chăm sóc đứa con thơ khờ dại. Ai cũng nghĩ tôi sẽ phải khóc nhiều lắm trong ngày đưa tang anh nhưng điều đó lại không xảy ra với tôi, phải chăng tôi là người vô cảm?.

 

999 đóa hồng tượng trưng cho 999 ngày

999 đóa hồng tượng trưng cho 999 ngày

 

Chúng tôi quen nhau và cưới nhau khá nhanh chóng, chỉ sau đúng 2 tháng khi anh chia tay cùng người yêu cũ. chúng tôi lên vợ chồng do hai bên gia đình mà thôi, chứ thực chất trước khi kết hôn thì cả hai đều chẳng hiểu biết chút nào về nhau, chỉ biết rằng bên nhà ấy có anh này và bên nhà này có cô kia cũng đã đến tuổi “cặp kè”. biết nhau như vậy nhưng cũng chưa một lần nói chuyện hay tìm hiểu về nhau trước đó mà thậm chí đến ngày cưới cũng tôi cũng chưa hiểu biết gì về nhau ngoài tên, tuổi, và địa chỉ. nhưng kể ra đó cũng là cái duyên vợ chồng thật bởi vì tôi đang trong thời gian bấn loạn vì đã ra trường mà không xin được việc ở đâu cả, được bên nhà anh ngỏ lời xin việc cho tôi cũng cảm thấy vui. còn với anh, đó cũng là thời gian khủng hoảng tinh thần khủng khiếp khi cô người yêu cũ và anh yêu nhau đã được 5 năm nhưng cô ấy lỡ đi lên xe hoa với người khác nơi phố thị nhộn nhịp nghe đâu là chồng làm giám đốc. yêu nhau thì lâu mà cưới nhau thì nhanh thật đúng là cuộc đời chẳng ai biết trước được điều gì cả.

Mới đầu chúng tôi cưới nhau về cả hai đều coi như đó là trách nhiệm của đôi bên, dù tối đến đầu ấp má kề chung chăn chung gối nhưng thực lòng tôi biết chồng tôi vẫn còn nhớ tới người cũ. còn với tôi chỉ đơn giản để hoàn thành trách nhiệm hay cái gọi là nghĩa vụ của người vợ mà thôi. tôi cứ nghĩ tôi sẽ sống như vậy cho đến hết đời nhưng thật không ngờ khi cưới nhau được 6 tháng thì tôi bắt đầu có tin vui. anh bắt đầu chăm sóc và quan tâm đến tôi nhiều hơn, chúng tôi cũng dành nhiều thời gian để tìm hiểu về nhau hơn nữa. thời gian cứ thế trôi đi tôi lại một lần nữa nghĩ rằng có lẽ sau khi sinh con anh cũng sẽ bỏ mặc tôi, cái anh quý đó là đứa con trong bụng chứ nào phải tôi. lại một lần nữa tôi thêm bất ngờ về anh, sau khi tôi sinh xong, không những anh không bỏ mặc tôi mà anh còn quan tâm tôi nhiều hơn. hàng ngày anh chăm sóc hai mẹ con rất cẩn thận, điều đó làm tôi cũng thấy vui.

Rồi tình yêu của chúng tôi ngày một lớn hơn, nó lớn mạnh đến làm chính tôi và anh đều bất ngờ. con trai của chúng tôi cũng đã hơn 2 tuổi, gần 3 năm cưới nhau nhưng cả hai chưa một lần cãi nhau lớn, mọi chuyện đều được giải quyết êm thấm qua cách anh xử lý. tôi cứ ngỡ tôi sẽ mãi hạnh phúc như vậy đó, hạnh phúc với chồng vui vẻ bên gia đình nhỏ nhưng nào ngờ hạnh phúc không bao lâu thì chồng tôi bị mất do mang trong mình bệnh ung thư, căn bệnh khủng khiếp nhất mà ta thường thấy trong các phim hàn quốc. anh xa mẹ con tôi trong một chiều mùa hạ mà không mang một chút nắng chỉ có gió thổi cùng cơn mưa rất lớn kèm theo. biết anh đã ra đi mãi vào cõi vĩnh hằng nhưng tôi không khóc, mặc dù trái tim tôi đau nhói, bế đứa con thơ dại trên tay để chạy đến bệnh viện mà lòng tôi nặng trĩu.

Tôi không khóc không phải vì tôi không buồn, chẳng phải vì tôi cảm thấy vui vẻ mà bởi tôi đã hứa với anh dù như thế nào cũng không được khóc, tôi phải là chỗ dựa về mặt tinh thần cho con trai. tôi không khóc vì tôi hận anh, hận anh đã không chia sẻ cho tôi anh mắc bệnh này đã lâu và mọt sự thật nữa tôi cũng mới được phát hiện qua ngày anh mất đó là anh và người tình cũ chia tay không phải do cô gái ấy muốn mà do chính anh muốn chia tay cô ấy, anh cũng dấu cô ấy vì biết mình chẳng còn sống được bao lâu nữa. vậy thì tại sao? tại sao anh lại làm tôi đau chứ? anh cho tôi hạnh phúc trong thoáng chốc rồi để lại tôi với nỗi buồn cùng đứa con khờ dại. trong đám tang anh, tôi không ngẩng mặt lên lúc nào cả chỉ biết ôm lấy quan tài anh mà nước mắt không thể rơi vừa giận vừa thương và yêu anh nữa. nếu như anh có thể chia sẻ cùng tôi thì liệu rằng tôi có bất ngờ đến vậy không?.

Anh được đưa ra đồng trong cơn mưa buổi sáng, em thấy lạnh giá, nhìn họ đẩy quan tài anh đi rồi từng lớp đất đắp đầy quan tài anh thì em biết em đã mất người chồng của mình thực sự, mãi mãi. nhưng những giọt nước mắt em vẫn không thể rơi được chỉ để lại đó là đôi mắt buồn trong nỗi tuyệt vọng. ngày đó cũng là 999 ngày chúng tôi cưới nhau, chẳng biết do duyên trời đã định tôi chỉ được tận hưởng hạnh phúc trong 999 ngày hay một điều gì khác nữa.

 

Khóc như mưa tuông khi mọi người đã về hết

Khóc như mưa tuông khi mọi người đã về hết

 

Chỉ sau khi đám tang kết thúc, lúc mọi người đã ra về hết, đứa con tôi cũng được bà ngoại mang về thì nước mắt tôi bắt đầu chảy thành hàng trong đau khổ tuyệt vọng, tôi hận anh, thực sự hận…..

T.U

0 151

Có con với tôi là niềm hạnh phúc tột cùng. Nhưng sau khi sinh con niềm vui chưa dứt thì áp lực lại đè nặng lên vai tôi. Áp lực từ mẹ chồng đã đành, đằng này áp lực với tôi lại từ mẹ đẻ.

Chăm con

Chăm con theo ý mẹ chồng và mẹ ruột

Tôi chủ trương nuôi và dạy con theo cách cho mình được nhàn hạ. Tôi không “sính ngoại” nhưng tôi chọn cách để con được tự lập từ nhỏ nhưng không hiểu sao khi tôi cố gắng rèn cho bé theo nề nếp thì bà lại đi ngược với điều đó nghĩa là muốn bé sống phụ thuộc vào người khác.
Tôi sinh được một bé gái, cứ nghĩ ở gần mẹ đẻ để được bảo ban chăm sóc tốt hơn khi ở bên nhà chồng. Nào ngờ ngược lại, khi tôi rèn cho bé nếp ăn không xem ti vi, đến bữa là ngồi vào ghế ăn và ăn rất ngoan. Nhưng mẹ tôi thì ngược lại cứ lúc nào đi ngang thấy bé đòi bà là bà lại bảo để bà đút, rồi lôi ra ngoài cho nằm ăn nên lần nào cũng trớ, sau đó bà lại nói do tôi nấu dở nên bé nôn (vì tôi nấu không hề nêm gia vị cho bé, tôi được biết bé dưới 1 tuổi chưa cần thiết phải nêm gì). Mấy hôm nay bà lại bắt mở nhạc cho bé nghe mỗi khi ăn dù không có bà bé ăn rất ngoan cũng rất ít khi trớ. Chưa dừng lại ỏ đó bà lại bắt bé ăn đêm lúc 9, 10 giờ.
Khi dọn về nhà chồng thì tôi được tự do hơn nhưng khổ nỗi mẹ chồng tôi còn mắc trông cháu ngoại mà tôi còn phải đi làm không có ai trông cháu. Thế là mẹ con lại phải vác đồ về nhà ngoại ở nhờ.
Lần này bà chê bé còm hơn các bạn trong xóm nên lại bắt ăn nhiều đồ ăn, đến nỗi có hôm khó tiêu bụng bé cứ sôi ùng ục, bà lại bảo do tôi bỏ đồ ăn tủ lạnh, nhưng chỉ có nồi cháo là tôi bỏ tủ lạnh còn thức ăn thì nấu mỗi bữa vì cháo hầm lâu nhừ hơn. Chưa hết, đi làm cả ngày tôi chỉ mong có buổi tối được ở gần con, ngủ cùng con thì bà lại bắt vào ngủ với bà. Càng ngày tôi càng thưc sự chịu hết nổi. Ngẫm nghĩ mình còn ở nhờ nên nhiều lúc tôi ngại gây với bà. Nhưng tôi vẫn là mẹ nó chứ có phải là người đẻ thuê, đẻ mướn đâu. Phải chi tôi không trông nom thương yêu nó thì bà làm thế tôi không nói. Nhưng cả ngày tôi đi làm, thời gian ban ngày tôi ở nhà cũng phải lích kích chuẩn bị đồ ăn cho bé. Đêm về chỉ mong được ôm con, hôn con bà cũng giành mất. Từ ngày sinh con xong tôi cứ có cảm giác mình là người thừa. là osin trong nhà vậy.
Mà phải những điều này do mẹ chồng tôi làm tôi còn có thể nói được với chồng tôi. Còn đằng này lại là mẹ đẻ thực sự tôi không biết nên làm thế nào? Nói không khéo có khi bà lại giận, làm gì cũng không vừa mắt bà, lắm lúc tôi vừa hờn, vừa tủi, cứ muốn khóc rồi nói ra hết, đem ra làng xóm phân xử cho đúng lẽ phải. Ngẫm nghĩ ngày xưa mẹ cũng có con, đáng lẽ những điều tôi cảm thấy me phải biết chứ?
Mẹ Hải Yến

0 190

Khi bắt đầu một mối quan hệ mới, em chẳng bao giờ mong nó sớm kết thúc. Lúc nào, em cũng muốn tình yêu của chúng ta, sẽ kéo dài mãi, dài mãi, ngày hôm nay, ngày mai và về sau…

 

Yêu

Yêu

 

Nhưng… bởi vì em muốn, nên em đã chẳng làm được. Những điều chúng ta càng hy vọng, chúng ta càng tạo áp lực, khiến nó dễ dàng nổ tung và nhanh chóng tan vỡ.

Tình yêu – em cứ ngỡ, em biết giữ gìn. Nhưng dường như sự gìn giữ ấy, chỉ khiến cho nó vỡ tan sớm hơn bao giờ hết…

Vậy nên, anh à, cho dù thời gian trôi qua. Mối quan hệ của chúng ta vẫn cứ mãi là không ràng buộc. Em vẫn mong rằng nó chỉ thế thôi. Chúng ta – chẳng là gì của nhau cả. Cho dễ thở. Được không?

Đừng đặt tên cho mối quan hệ của chúng ta. Để nó có thể trôi qua nhẹ nhàng, không áp lực.

Mặc dù, bây giờ, em rất sợ, mất anh. Em sợ rằng, sẽ có một cô gái khác, yêu anh và, được anh yêu lại.

Mặc dù, bây giờ, em rất sợ, mất anh. Em sợ rằng, vì chúng ta, không là gì, của nhau, cả. Anh sẽ chả có lý do gì, để phải, chung thủy, với em. Ngay cả khi, người ta là gì của nhau, người ta, vẫn có thể phản bội nhau… huống hồ….

Haiz, thở dài, em lại thở dài. Cái điệp khúc thở dài trong em chẳng bao giờ ngừng cả…

Nhưng, mặc cho tất cả những “mặc dù” đó… em vẫn chưa muốn có… người yêu lúc này

Không phải bởi vì em sợ những gánh nặng trong mối quan hệ ấy. Không phải bởi vì em sợ bị ràng buộc bởi ai. Không phải bởi vì em sợ hãi những khó khăn của cả hai, trong hôm nay hoặc ngày mai.

Mà đơn giản bởi em sợ… sợ em khi yêu, bên cạnh yêu chiều… em sẽ như… yêu quái…

Sẽ ghen tuông, sẽ dỗi hờn, sẽ nhõng nhẽo, sẽ hay giận, sẽ chi ly, sẽ tiểu tiết, sẽ chú ý tới anh và…. chăm sóc anh thái quá.

Thà cứ như bây giờ, em chẳng là gì của anh cả… Để mà em thậm chí còn chả quá quyền … ghen khi anh đang bên người khác… Còn hơn, ta “là gì” của nhau, để em phải “ghen” suốt ngày…

Cho đến khi nào, em học được cách, yêu không ràng buộc. Chúng ta sẽ bắt đầu… Có lẽ không lâu đâu… mà là… lâu lắm đó.

Cho đến khi nào, em học được cách, yêu không ghen. Chúng ta sẽ bắt đầu… Có lẽ không lâu đâu… mà là sẽ rất lâu anh ạ.

Cho đến khi nào, em học được cách, không yêu anh nhiều quá, yêu anh quá nhiều đến mức quên cả yêu chính em… Chúng ta sẽ bắt đầu… Có lẽ sẽ không lâu đâu… Mà là điều đó là … không bao giờ xảy ra cả.

 

Chả biết thế nào. Anh biết đó. Khi em viết ra điều này,  có nghĩa là, em đang rất ghen… Trong khi, chúng ta, vẫn, không là gì của nhau cả.

Em vẫn chưa học được… cách yêu một người… mà… cho người đó… có đủ tự do.

Em thật là tệ. Anh nhỉ?

Thậm chí, em vẫn cứ giả vờ, để em biết chắc rằng, anh đọc, cũng không thể biết được rằng. Em đang ghen. Vớ vẩn

0 188

Anh à, em lại nhớ anh rồi, nhớ quay quắt anh ạ. E tự hứa với lòng sẽ chẳng bao giờ nghĩ về anh nữa.

 

Con đường xưa

Con đường xưa em nhớ anh – Ảnh minh họa

Em đã xoá số điện thoại anh, thậm chí em đã quên mất nó.
Em còn xoá tin nhắn của anh, em chẳng nhớ chúng mình từng nói gì với nhau.
Em cũng không còn chờ đợi anh mỗi ngày qua những dòng status trên facebook hiếm hoi. Nhưng em lại chẳng thể quên được gương mặt anh, chẳng thể quên được dáng hình ấy đến đón em mỗi ngày.

Giờ anh đang ở nơi xa em lắm. Xa đến nửa vòng trái đất, em biết anh có cuộc sống mới rồi nhưng sao em vẫn còn vấn vương anh nhiều thê. Chúng mình gặp nhau tình cờ trong một ngày mưa, anh xa em cũng trong một ngày mưa. Không lời chia tay, không cái ôm nào từ biệt, cả hai quay lưng lại đi về hai hướng khác nhau, nhưng sao mắt em nhoè đi chẳng thấy đường về.  Nước mưa hôm ấy chẳng hiểu sao mặn quá anh ạ!
Anh xa rồi nhưng thi thoảng đi trên đường thấy ai chạy xe của anh, tim em cũng thót lại. Kí ức nó cứ ùa về rồi em khóc anh ạ. Chuyện tình mình ngắn ngủi quá đến mức em chưa kịp đặt tên thì nó tan vỡ mất rồi. Có lúc nào nơi phương xa đó anh nghĩ về em chút nào không?
Có người bảo em khờ, em dại nhưng vốn dĩ con tim làm gì có lý trí hả anh? Nó nhớ thì bảo nhớ thôi, nó thương thì nó bảo thương vậy. Biết bao lần em nhắn tin cho anh rồi lại xoá đi. Em sợ những câu nói lạnh lùng, em sợ sự lúng túng từ những dòng chữ trả lời của anh, em cũng sợ em là sự vướng bận của anh.
Anh ác lắm, anh đi nhưng anh bảo bạn anh ở lại chăm sóc em làm gì? Anh biết anh làm tổn thương cả người ấy và cả em không? Em không mạnh mẽ nhưng em không đến mức làm phiền người khác thế đâu anh. Người ta bảo có duyên sẽ gặp lại. Có vài lần, em nghe anh có về, nhưng sao chúng mình chẳng còn gặp nhau nữa anh nhỉ? Vì anh tránh mặt em hay vì duyên phận của chúng ta chỉ thế thôi….
Em nhớ anh - i miss you

Em nhớ anh – i miss you

Chiều nay lại mưa anh ạ, mà vốn dĩ vào mùa mưa rồi mà, em lại nhớ anh rồi. Ba năm rồi đấy. Ba năm anh xa em rồi, cứ mỗi khi mùa mưa đến em lại đi về góc quán ấy nơi lần đầu chúng mình gặp nhau. Cảnh vẫn vậy nhưng anh đâu rồi em tìm mãi chẳng thấy.
Có khi nào vào những buổi chiều mưa lất phất nơi xứ người, chạnh lòng anh có nhớ đến em không?
Thảo Miên