Home Blog

0 75

Thanh Tâm đe dọa: “Tôi không có được anh thì không ai có được”. Tôi không biết phải làm sao để thoát khỏi người đàn bà ghê gớm ấy…

 

Đầu tiên Thanh Tâm nói với tôi nàng là trưởng phòng của một tập đoàn bất động sản còn chồng thì làm giám đốc một công ty tư nhân. Nàng có hai con, một trai, một gái rất ngoan ngoãn, xinh đẹp.

Tôi để ý thấy từ sau khi quen tôi, nàng hay đưa lên facebook hình ảnh gia đình, chồng con và những chuyến đi công tác xa. Tôi đã một lần đổ vỡ, chuẩn bị viết tiếp “tập hai” nên thấy cảnh gia đình hạnh phúc, tôi rất ái mộ.

Đặc biệt, Thanh Tâm rất biết dẫn dắt câu chuyện. Bao giờ nàng cũng biết tôi muốn nói gì và luôn kéo tôi vào câu chuyện của mình. Biết tôi có ý tìm mua vài lô đất để đầu tư kinh doanh, nàng sốt sắng chỉ dẫn. Nghe tôi nói cần tặng quà cưới cho một người bạn thân, nàng tư vấn ngay món quà mà tôi hết sức ưng ý. Tôi vừa nói mình chuẩn bị đi du lịch nước ngoài, nàng liệt kê một danh sách những thứ cần mang theo… Nàng chu đáo hơn cả vợ sắp cưới của tôi.

Nói chung, trong suy nghĩ của tôi, đó là một người phụ nữ hoàn hảo. Chồng nàng hẳn là rất hạnh phúc khi có một người vợ như vậy. Các con nàng hẳn rất tự hào khi có một người mẹ như vậy. Và tôi cũng lấy làm hãnh diện được làm bạn với nàng.

Cho đến một ngày, nàng hớt hãi gọi điện cho tôi bảo có việc gấp cần gặp. Giọng nàng rung rung trong điện thoại khiến tôi cũng hết sức lo lắng. Tôi quẳng hết công việc sang một bên, đặt vé máy bay, vào ngay với nàng.

Người đàn bà ghê gớm

Người đàn bà ghê gớm – Ảnh minh hoạ

Hôm đó nàng khóc nức nở và gục vào lòng tôi. Nàng cho biết mình đã bị phản bội. Chồng nàng đã có người phụ nữ khác. Tôi bàng hoàng thảng thốt chẳng kém gì nàng. Tôi ôm nàng vào lòng vỗ về, an ủi. Tôi hứa sẽ chăm sóc nàng chu đáo dù bất cứ điều gì xảy ra.

Đúng một tuần lễ sau, nàng lại gọi điện thoại bảo cần gặp tôi. Lập tức, tôi bay vào. Hôm đó, khi gặp nhau ở quán cà phê, nàng nói yêu tôi và mong tôi hãy làm chỗ dựa cho nàng. Thoạt đầu, tôi sững sờ nhưng sau đó tôi thấy lòng trào dâng một niềm thương cảm.

Tôi lại ôm nàng vào lòng, an ủi và nói rằng tôi rất sẵn lòng được bảo bọc nàng nhưng tôi bảo muốn gặp chồng nàng để hỏi cho ra chuyện, tại sao anh ta lại nỡ ruồng rẫy một người phụ nữ tuyệt vời như vậy? Thế nhưng Thanh Tâm lắc đầu: “Em không muốn anh bận tâm. Chuyện của chúng em cứ để em lo liệu”.

Tôi không còn cách nào khác là phải nghe theo lời nàng. Từ đó chúng tôi qua lại với nhau thường xuyên hơn. Khoảng vài tuần, một tháng, tôi lại bay từ Đà Nẵng vào Sài Gòn để gặp Thanh Tâm. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn giữ khoảng cách nhất định bởi chưa bao giờ nàng bật đèn xanh cho tôi làm bất cứ điều gì vượt quá giới hạn. Hơn nữa, tôi không hề giấu giếm chuyện mình đã có vợ sắp cưới ở quê.

Cho đến một buổi tối nọ, Thanh Tâm xuất hiện ở khách sạn, nơi tôi ở mỗi khi có việc từ Đà Nẵng vào Sài Gòn. Nàng vật vã khóc lóc nói rằng không thể nào tiếp tục chịu đựng khi hằng ngày phải đối diện với chồng trong một mái nhà. Trong chớp mắt, tôi quyết định mua một căn nhà ở Sài Gòn. Thêm một chớp mắt nữa, tôi quyết định để cho nàng đứng tên nhưng không nói ra.

Tôi bảo nàng cho tôi thêm ít thời gian để chuẩn bị. Tôi nghĩ đến chuyện hủy hôn ước và tính chuyện dài lâu với nàng. Tôi sẽ chờ đợi đến khi nào nàng ly hôn thì sẽ cưới nàng. Hẳn là sau này chồng nàng sẽ hối tiếc vì đã đánh mất người bạn đời nhưng âu đó cũng là số kiếp. Số kiếp sinh nàng ra là để dành cho tôi dù chúng tôi phải đi đường vòng mới có được nhau. Hôm đó nàng đã cho tôi cái mà tôi vẫn ao ước. Chúng tôi đã có một tối ngập tràn hạnh phúc bên nhau mà rất lâu sau đó tôi vẫn còn cảm giác ngọt ngào.

Ngay sau hôm đó, tôi nhờ bạn tìm mua một căn hộ chung cư. Tìm được căn nhà ưng ý, hắn bảo tôi đi làm thủ tục. Khi tôi đưa Thanh Tâm đến gặp hắn thì mặt bạn tôi biến sắc. Sau đó, hắn bảo riêng tôi: “Tôi trông mặt cô này quen lắm nhưng không biết gặp ở đâu. Ông cho tôi một thời gian để tìm hiểu…”.

Khoảng 1 tuần lễ sau, tôi đang đi công tác ngoài Hà Nội thì bạn nhắn tôi vào Sài Gòn gấp. Vào tới nơi, hắn đưa tôi đến gặp một người phụ nữ, giới thiệu là chị họ. Hắn bảo: “Chị Minh sẽ nói cho ông biết rõ về cô Thanh Tâm này”.

Qua câu chuyện của chị Minh, trước mặt tôi hiện lên một Thanh Tâm khác hẳn: Đó chính là người đàn bà đã giật chồng chị Minh, khiến chồng chị ôm hết tài sản theo cô ta và bây giờ sau một thời gian ăn chơi xả láng, cô ta đã xài hết tiền và đuổi chồng chị về với vợ con.

Tôi điếng hồn. Chưa thể khẳng định những điều chị Minh nói là sự thật nhưng tôi cũng không thể bỏ ngoài tai. Tôi lập tức gọi điện cho Thanh Tâm, nói với nàng những điều vừa nghe nhưng không cho nàng biết ai đã kể. Sau một hồi im lặng, nàng rít lên: “Tôi mà biết con nào… tôi sẽ xé xác nó ra…”.

Thanh Tâm còn nói với tôi rất nhiều nhưng lời lẽ mà nàng sử dụng, tôi không thể nói ra đây vì nó quá dơ bẩn. Thậm chí, tôi còn tưởng mình nghe nhầm vì không tin nàng có thể thốt lên những lời lẽ đó. Cuối cùng tôi bảo: “Chúng ta chấm dứt ở đây”. Thanh Tâm gào lên: “Anh đừng có mơ! Tôi không có được anh thì không ai có được. Anh lên facebook mà coi, tôi sẽ đưa tất cả hình ảnh của chúng ta lên đó, tôi sẽ gọi điện cho vợ sắp cưới của anh, tôi sẽ tới tận nhà gặp cha mẹ anh…”.

Thanh Tâm nói và làm đúng như những gì đã nói. Nàng đã có chủ ý nên buổi tối đến tìm tôi ở khách sạn, nàng đã quay phim, chụp hình lại tất cả. Nàng lập một trang facebook mới và đưa những hình ảnh đó lên mạng. Có điều tôi không hiểu là tại sao trên mạng nàng chửi mắng, nhục mạ tôi hết lời nhưng phía sau nàng lại gọi điện thoại ăn nỉ, ỉ ôi và còn dọa sẽ tự tử nếu tôi bỏ nàng. Chỉ một điều nàng chưa làm được là gặp vợ sắp cưới của tôi…

Tôi không ngờ lòng tốt của tôi đã hại tôi như vậy. Mà tôi cũng trách mình sao lại ngu si, đần độn; không nhìn ra người tốt, người xấu. Giờ tôi phải làm sao để thoát khỏi người đàn bà ghê gớm ấy bởi để lâu ngày nào, tôi càng chết ngày đó…

Đặng Đức Huy

0 52

Anh này, sao người ta vẫn hằn học nói về phản trắc, dối trá, về những táng tận lương tâm khi người ta phụ bạc nhau? Sao chưa ai nói về vực thẳm?

 

Vực thẳm

Vực thẳm – Ảnh minh hoạ

 

Anh lừa dối em lần này qua lần khác. Vực thẳm anh đào mỗi ngày một sâu. Chúng ta từng đứng cùng nhau trên một bãi đất phù sa. Những người đi ngang vẫn ngưỡng mộ đặt tên mảnh đất ấy là tình yêu. Năm tháng dài rộng, em cứ ngỡ đất sẽ nở hoa nhưng rồi giữa chúng ta mọc ra một kẽ nứt dài vô tận, kẽ nứt ngày qua ngày vẫn há miệng, giờ thì toang hoác trở thành vực sâu.

Anh có thấy đau? Khi ngăn cách chúng ta là vực thẳm, em vươn tay ra mãi cũng không thể nắm chặt tay anh. Em đổ xuống đó bao nhiêu tin, yêu, thương, nhớ. Giờ mất rồi, làm sao vớt lên nổi dù chỉ một mẩu nhỏ niềm tin.

Anh có thấy bình yên? Khi trước mặt anh là vực thẳm. Mỗi ngày anh đều phải bịa ra một vài điều man trá để rót vào tai em. Lúc anh mệt mỏi với những lời nói dối, lúc anh rã rời sau những cuộc rong chơi, anh biết mượn vai ai để tựa vào than thở.

Em kể anh nghe, về vực thẳm trong em. Em đẩy hồn mình rơi xuống, cô đơn, hốt hoảng, mà mãi không chạm đáy. Hóa ra là vực sâu không đáy. Em kể anh nghe, về hơi thở lạnh lùng, rùng rợn của Thần Chết khi một mình em lén lút đi phá thai. Về cánh cửa phòng anh độc ác, tối tăm khi mở ra em thấy một người con gái khác, cũng tự xưng mình là nữ chủ nhân. Về ánh mắt anh dáo dác tìm người cũ cả trong lễ cưới của chúng ta.

Trời ơi, sao em ngốc dại, dám cả gan gọi anh là tình đầu, hội ngộ rồi chia ly, rốt cuộc vẫn chọn anh là mối tình sau cuối. Để rồi hôn nhân dạy em rằng ngần ấy năm, chỉ mình em yêu đơn phương. Anh dẫu muôn lần xin lỗi, thề thốt hối cải, vẫn chưa một lần biết thật lòng yêu em.

Giờ vực sâu hoắm rồi, em muốn bước đi, quay lưng về phía anh và đi mãi. Bỏ lại một nửa đời ngơ ngác tin yêu, bỏ lại những dối trá từng gặm nhấm tim gan. Anh đừng níu kéo, đừng chạy về phía em. Vì trước mặt anh là vực thẳm, tiến một bước thôi cũng đủ hụt chân. Không còn em đứng đợi, anh rơi xuống vực sẽ chẳng ai kéo lên. Em bỏ lại cả oán trách, thù hằn, em mệt rồi chẳng muốn đèo bòng, đa mang. Giờ ngoái nhìn phía anh, em chỉ thấy đáng thương. Em rỗi sẽ xa vực thẳm, gieo lại hạt trên những bãi bồi phù sa. Anh chưa từng sống thật, đời anh mãi đứng bên bờ vực sâu.

May

 

0 64

Trưa nay bận quá không nấu đồ ăn cho bé được đành đi mua cháo dinh dưỡng một lần. Đứng chờ nhân viên mang cháo ra nhìn xung quanh tiệm cháo thấy có khu vui chơi cho trẻ dành cho ba mẹ đút cháo lúc bé đang vui chơi luôn.

Chúc mừng ngày Phụ Nữ Việt Nam 20-10

Chúc mừng ngày Phụ Nữ Việt Nam 20-10

 

Con mình cũng thuộc dạng biếng ăn, kiểu như còi còi nên mình lúc nào cũng mua đồ ăn ngon cho bé nên dư chất biếng ăn chăng? An ủi như thế… Nhưng nhìn cảnh phải chạy nhảy theo con để đút thêm vài muỗng cháo rôi tự hào rằng “con tôi nó ăn hết cả bát đầy thế này” thì nói thật mình thà cho bé nhịn đói luôn. Trẻ con nó không bao giờ tự bỏ đói mình đâu, mình cưng, mình yêu, mình thương thì ráng ráng dụ cho nó ăn thoải mái chứ cứ như hành hạ cả hai mình không làm được. Biết bao lần vì vấn đề này mà mình cãi nhau với nội, ngoại của bé suốt.

Không biết mình là người mẹ tốt hay lười, chỉ có điều ăn uống là vấn đề thiết yếu để sinh tồn mà bé không tự lập được. Thì ví dụ như vì một lý do nào đó mình không còn khả năng chăm sóc bé được nữa thì ai sẽ kiên trì làm công việc ấy??? Và đây là một trong số những việc mà cha mẹ luôn khiến bé ỷ lại và “lớn chậm” hơn các bé trên các nước.

Mình không sính ngoại nhưng mình nghĩ ở mọi lứa tuổi bé đều có thể làm được những việc vừa sức với bản thân. Ví dụ bé 1 tuổi không mang nổi vật nặng thì bé vẫn làm được việc tự gom đồ chơi sau khi chơi xong chỉ cần bạn kiên trì hướng dẫn bé. Chỉ cần mình đủ kiên trì và cương quyết không phải mình và bé đều thoải mái với nhau hơn sao?

Hôm rồi lúc đi chích ngừa cho bé, mình có nói chuyện với cặp vợ chồng kế bên, họ hỏi xem con mình bao nhiêu tháng, biết đi chưa? Và rồi họ bảo con họ hơn con mình 2 tháng nhưng vẫn chưa đứng vững, lý do là nhà cứ sợ bé bị té nên ẵm mãi. Chợt nghĩ lại ngày xưa mà ba mẹ mình cứ ẵm bồng mình như thế thì có lẽ nguyên nhà sẽ “cạp đất mà ăn” mất thôi.

Vẫn biết bây giờ mỗi nhà rất ít con nên việc cưng con cưng cháu là điều bình thường nhưng kể cả như vậy thì vẫn cần để bé được tự lập, tự chủ đối với cuộc sống của mình. Gieo một thói quen ỷ lại thì kết cục vẫn là thiệt thòi cho chính con mình thôi các bố mẹ trẻ ạ!

Còn hỏi mình con mình ra sao mà lên mặt dạy đời thế, thì mình xin bảo rằng con mình chả ra sao cả. Nó bị lọt giường suốt nên khi ý thức được vấn đề cao và thấp thì nó biết ngoảnh cái đít lại tuôt xuống chứ không bay thẳng. Trong quá trình tập đi cho bé nếu không ngã quá đau mình không bao giờ đỡ bé vì bé sẽ học được cách đứng dậy. Việc ăn uống của bé thì mình cho nó ăn thứ gì nó thích kể cả thứ đó ít chất dinh dưỡng cũng được, miễn là nó biết tự cho đồ ăn vào mồm để không đói là đủ. Mình là một người mẹ lười, khá vô tâm, và ít khi biết dỗ dành con trẻ lắm. Nói tóm lại là mình ích kỉ đó mà hihihi… Mỗi người đều biết yêu thương con của mình nhưng mình chỉ hy vọng các phụ huynh sớm tìm được phương pháp yêu con và dạy con tốt nhất.

Cuối cùng không liên quan gì nhưng chúc các bạn ngày 20/10 hạnh phúc bên gia đình nhé!

0 78

Tôi và bà con trong tổ dân phố cuối cùng cũng biết rõ bức tranh hạnh phúc của gia đình họ thật ra chỉ là một màn kịch…

Hôn nhân là màn kịch

Hôn nhân là màn kịch

Thằng bé con nhà hàng xóm hét to rồi lao như tên bắn ra đường. Chiếc xe máy thắng kịp nhưng thằng bé cũng té đập mặt xuống đất. Cả xóm bu lại. Khi tôi gọi taxi chở nó đi cấp cứu thì ba mẹ nó vẫn chưa hay con mình bị nạn. Họ còn mãi cãi nhau.

Sau đó khoảng 1 tiếng đồng hồ, Loan, chị vợ hớt hải chạy vào bệnh viện. Trong khi chờ con trai ổn định, Loan kể cho tôi nghe sự thật phía sau “bức tranh hạnh phúc” mà bao nhiêu năm nay, các con chị và cả những người hàng xóm như tôi nhầm tưởng…

Vợ chồng nhà hàng xóm của tôi là những người có địa vị xã hội: Chồng là cán bộ trong một cơ quan nhà nước, vợ là giám đốc công ty thời trang. Họ có hai đứa con trai: Trung, đứa lớn đang học đại học; còn Nhân, đứa út đang học lớp 10. Đó là một gia đình mẫu mực.

Không bao giờ hàng xóm nghe họ to tiếng. Họ không thường đi chung với nhau nhưng mỗi khi thấy họ sóng đôi là ai cũng phải ngước nhìn. Anh khoác tay chị, mặt rạng ngời hạnh phúc. Gặp ai họ cũng xởi lởi hỏi thăm. Thỉnh thoảng không thấy anh ra vô, tôi hỏi thăm thì Loan bảo, Nguyên, chồng chị đi công tác nước ngoài. Năm mười bữa, nửa tháng Nguyên về thì tay xách nách mang lỉnh kỉnh quà cho vợ con.

Hai đứa con của họ rất lễ phép, gặp bà con lối xóm ở đâu là chào hỏi, dạ thưa. Họp tổ dân phố cách đây 2 tuần, cả tổ đã nhất trí bầu gia đình họ là “gia đình kiểu mẫu” để tuyên dương nhân dịp 20-10 sắp tới. Đây không phải là lần đầu tiên bà con bầu chọn họ. Từ khi tôi dọn về làm hàng xóm với họ cách nay 4 năm thì năm nào cũng thấy họ là gia đình tiêu biểu.

Thế nhưng sau khi xảy ra sự cố bé Nhân bị xe tông, Loan tấm tức kể hết mọi chuyện. Bên hành lang bệnh viện, câu chuyện của chị có những lúc bị ngắt quãng bởi tiếng khóc.

Đúng là họ đã có một thời gian hạnh phúc trong cuộc hôn nhân khá dài của mình. Khoảng 5 năm. “Sau khi tôi sinh bé Nhân, tình cờ một lần, tôi gặp lại người yêu cũ. Anh ấy định cư ở nước ngoài. Chúng tôi đi uống cà phê, đi ăn với nhau mấy lần trong thời gian anh ấy về nước làm việc. Chuyện bình thường thôi nhưng Nguyên biết được và khăng khăng đề quyết tôi lén lút tình tự với người yêu cũ. Sau đó là mắng chửi, đánh đập. Tôi không chịu nổi đã định tự tử mấy lần nhưng nghĩ thương con còn quá nhỏ nên cắn răng chịu đựng”- Loan vừa kể, vừa khóc.

Đó chẳng qua chỉ là một màn kịch…

Vậy là họ sắm vai hạnh phúc như người ta diễn tuồng trên sân khấu. “Sự nghiệp của tôi bị ảnh hưởng là cô sẽ biết tay tôi. Khôn ngoan thì im lặng chấp nhận”- Nguyên đe vợ. Trong mắt bà con, bạn bè và cấp trên, họ là một cặp đôi hoàn hảo. Chị là người kinh doanh giỏi nhưng cũng không vì thế mà xao nhãng bổn phận làm vợ, làm mẹ.

Cho đến một ngày, cách nay hơn 3 năm, chị phát hiện chồng mình có người đàn bà khác. Chị đòi ly hôn nhưng Nguyên dọa: “Để 2 đứa nhỏ và người ngoài biết chuyện là tôi sẽ giết cô”. Thế là lại câm nín chấp nhận.

“Cách đây một tuần, cháu Nhân về nói với tôi là bạn nó thấy ba thường xuyên chở người phụ nữ khác đi ngang nhà. Cháu không tin nên nhất quyết theo về nhà bạn để xem có đúng như vậy không? Khi cháu thấy ba nó chở người đàn bà khác đi vào khách sạn gần đó, nó bị sốc, về nhà lầm lì không nói. Tôi hỏi mãi, nó mới thú thật. Vì chuyện này mà tôi với Nguyên liên tục gây gổ ngay trước mặt các con. Cháu Trung thì bỏ nhà vô ký túc xá ở với bạn đã mấy hôm, còn cháu Nhân…”- kể đến đây Loan lại khóc.

Chồng ghen tuông

Chồng ghen tuông

Tôi và bà con trong tổ dân phố cuối cùng cũng biết rõ mọi chuyện về màn kịch hạnh phúc của họ. Bác tổ trưởng có qua nhà nói chuyện với Nguyên thì bị anh đuổi về: “Bác đừng có can dự vào chuyện gia đình tôi”. Thất vọng, bác tổ trưởng báo cáo với Hội LHPN phường để xin ý kiến về việc “tước danh hiệu” gia đình tiêu biểu, hạnh phúc.

Thế nhưng chị chủ tịch cũng lúng túng vì đã báo cáo lên trên, bằng khen đã chuẩn bị xong, chương trình lễ tuyên dương cũng đã được phê duyệt. Thấy tôi là giáo viên, họ đề nghị tôi “tư vấn” xem trong trường hợp này phải giải quyết thế nào? Tôi thật sự cũng bó tay…

Thu Lan

0 67

Mùa hạ đang bước khẽ khàng, thả những tia nắng đủ trong đủ vàng lên con đường dài ngun ngút. Cơn gió Lào mang hình hài quen thuộc, quét bỏng rát xào xạc trên những tàng cây.

 

Mùa hạ

Mùa hạ – Ảnh minh hoạ

 

Có lẽ, mình là người luôn hoài niệm, khi quay về nhìn lại tháng năm thấy cái gì đã thành xưa cũ cũng đẹp đẽ và đáng nhớ, nên cứ thao thức nhắc hoài nhắc mãi đến cả trong mơ. Và những mùa hạ, bao giờ cũng là một miền ký ức riêng tư, đủ làm trái tim rung lên mỗi lúc nhớ về.

Là mùa hạ năm mình mười tuổi, những trưa nắng gắt thường trốn ngủ, mình và cậu em trai ra đường nhặt đá chơi ô ăn quan, chơi hoài chơi mãi đến hết những trưa mùa hạ mà không chán. Sau này, lớn lên một chút, chị em thường dấm dẳng với nhau mỗi khi tranh luận về vấn đề nào đó. Mẹ hay bảo chắc bởi tình tính khác nhau, một đứa thực tế, một đứa mơ mộng lấy đâu ra điểm chung mà tâm đầu ý hợp. Đến khi em đi học xa, niềm thương nỗi nhớ trở nên ngượng ngập, mình chỉ biết bâng quơ nhắc em giữ gìn sức khỏe nơi đất khách quê người…

Có một mùa hạ theo chân dì ra đồng, xách ấm nước chè đá mát rượi đứng trên bờ ruộng nhìn xuống, thấy bóng của cậu, bóng những người nông còm cõi nhỏ nhoi cúi lưng phơi mình dưới nắng. Mồ hôi thi nhau chảy, mình ngỡ giọt vừa chạm đất đã nghe sôi sùng sục vì nắng nóng quá chừng. Những bàn tay thô ráp, nứt nẻ, vàng khè đỡ lấy ly nước rồi uống thật nhanh cho tan đi cơn nóng khắc nghiệt của miền Trung. Nghĩ, làm nông, chẳng bao giờ được gọi là sung sướng, vậy mà năm nào mùa về, lúa đầy sân đã thấy dì cười, dì bảo chỉ cần thế thôi là đủ.

Có mùa hạ cũ cùng tình yêu đã cũ, khi lòng chộn rộn trong những buổi cùng người ấy đạp xe ngang qua bao con đường phượng bay. Tiếng ve râm ran tạo thêm thanh âm cho khoảnh khắc hai đứa ngại ngùng. Ngẫm lại đã mười năm mà cái cảm xúc ấy như chỉ mới thổn thức đâu từ hôm qua. Những ngập ngừng, e thẹn ngày ấy dễ thương, hồn nhiên quá đỗi khiến mình nhiều khi ao ước được chạm lại vào giây phút ấy dẫu chỉ một lần.

Những mùa hạ còn đi học luôn gấp gáp lo toan trong bao mùa thi. Cùng hẹn nhau thức khuya, hẹn nhau dậy sớm ôn bài. Đứa nào cũng mang trong mình những mơ ước thật lớn để bây giờ vẫn đang miệt mài góp nhặt và xây đắp dần dần. Dẫu sao, ta cũng chỉ vừa đi vài bước trong đời, chỉ vừa tới đâu đó ở một phần ba của đời người còn dài dai dẳng nên hãy cố gắng đến cùng.

Có điều, mùa hạ nào đứng trên quê mình cũng mênh mông vị ngai ngái của lúa trổ đòng, của gió Lào khen khét thổi nghiêng những hàng cây. Mùi mồ hôi phả ra từ người ba sau những trưa muộn về nhà, mệt quá chẳng thể nào nuốt nổi miếng cơm mà uống tù tì mấy ly nước. Mùa hạ có khách lỡ đường dừng chân, bưng ly nước chè uống một hơi rồi tha thiết cảm ơn mẹ. Những ngày hè oi ả, cả nhà bưng chiếc giường tre ra giữa sân nằm nói chuyện, nghe cô em nhỏ hát bi bô vui cười. Và những chiều, chị em chạy te tái về nhà bởi cơn mưa giông hù dọa.

Phía trước vẫn còn nhiều lắm những mùa hạ rộn ràng. Mùa hạ này rồi cũng sẽ cũ, cũng thành một phần ký ức để xếp theo lớp năm tháng đã đi qua đời mình. Mưa nắng nào cũng đến hồi phai nhạt đổi quanh, để mình gấp gáp mà thành kỷ niệm, chẳng hay đến lúc đó còn nhớ, còn ghi như bây giờ…

Diệu Ái

0 81

Ngày ấy, anh không đủ dũng khí để đến bên em cùng một lời yêu, một nụ hồng, hay chỉ là một bài thơ nhỏ. Ánh mắt trìu mến lặng thầm dõi theo của anh không đủ cho em mơ điều gì rõ rệt hơn. Biết anh nhiều lần đội cơn mưa chiều chỉ để nhìn tà áo em tung bay vào giờ tan học, kín đáo theo sau em rồi lủi thủi quay về, nhưng tuổi mười sáu ngây ngô, em không đủ kiên nhẫn để đợi chờ. Mình lạc mất nhau, khi cánh cổng trường phổ thông còn chưa vội khép…

 

Ngày ấy

Ngày ấy – Ảnh minh hoạ

 

Bao năm xa quê, cứ nghe đến tên anh là tim em hẫng đi một nhịp. Đôi lần trên phố, giật mình ngỡ như trông thấy người quen khiến em vội vã đuổi theo. Đôi lần nói cười trong những buổi họp lớp huyên náo, bất chợt lặng đi vì trống một chỗ ngồi. Đôi lần giữa đêm nước mắt tràn mi vì thấy mình vuột tay nhau trong những giấc mơ khắc khoải… Tất cả, vẫn không đủ nhiều, đủ sâu để em chủ động tìm gặp khi biết tin anh không may vấp ngã trong cuộc sống… Mình cứ vờ như chẳng dõi theo nhau, cho đến mười lăm năm sau, nhờ những kết nối diệu kỳ của internet.

Nhưng mọi thứ đã thay đổi rồi anh ạ, em cảm nhận rõ điều đó khi nhỏ bé đứng cạnh người đàn ông bệ vệ, ăn mặc sang trọng, bước xuống từ chiếc xe hơi bóng loáng. Cảm nhận rõ hơn khi anh tự tin mỉm cười và siết lấy tay em đang rụt rè giấu sau ly cà phê hội ngộ. Phút giây mừng tủi trôi qua nhanh chóng, thật khó hình dung anh chính là chàng trai ngày ấy từng lén bỏ vào giỏ xe em một nhành phượng hái trộm ở sân trường.

Thế mà những ngày sau đó, em cứ như trôi bềnh bồng trên đám mây ngũ sắc của tuổi hồn nhiên. Anh có thừa bản lĩnh để hiểu người phụ nữ gặp trúc trắc trong hôn nhân như em đang thiếu gì, cần gì. Mình hối hả kể nhau nghe những thăng trầm trong quãng đời mình xa vắng nhau, mới thấy không đủ gần gũi để sẻ chia, không đủ thân thương để đừng trách hờn nhau đã vô tâm, hờ hững lâu đến thế!

Cà phê tâm sự

Cà phê tâm sự

Em không đủ ngây thơ để hạnh phúc ngập tràn trước những lời anh dịu ngọt. Em không đủ vụng dại để anh cầm tay đưa vào một nơi hẹn hò “kín đáo” hơn. Cũng không đủ trơ lì trước những xầm xì của bạn bè. Càng không đủ nhẫn tâm để làm ngơ dáng lầm lũi của “người phụ nữ của anh” khi tình cờ thấy chị đưa hai con đi học…. Em tự buông tay rơi khỏi đám mây êm đềm mà em đã vẽ ra. Cảm giác hụt hẫng không hề dễ chịu! Nhưng biết làm sao được, khi anh và em, từ ngày ấy đến mãi bây giờ, không đủ duyên lẫn nợ để cùng nhau…

ĐỖ AN

Có nhiều khoảnh khắc trong cuộc sống của bạn có thể ở lại mãi trong trái tim và trong trí nhớ của bạn: Một ánh nhìn, một nụ cười, một cái nắm tay… để rồi “Đời phải mở ra một cuộc tình” với kết thúc có hậu, nhưng cũng có thể rồi mọi thứ sẽ đi qua, bước tiếp, mãi mãi rời xa bạn.

Dù gì chăng nữa, khoảnh khắc ấy cũng làm cuộc sống của bạn đẹp hơn, phong phú hơn và hơn thế, nó làm bạn tin tưởng vào điều kỳ diệu của tình yêu. Mời các bạn chia sẻ cùng PNO những lần rung động vì những cảm xúc thoáng qua đẹp đẽ nào đó từng có trong cuộc đời mình.

Ngôi trường ngày xưa của mình cũ lắm, những tán phượng già đến mùa hè nở dường như là chỗ "treo dép" của bọn mình. Nhớ lắm, cả nhóm cùng lấy dép quăng lên cho hoa phượng rụng xuống rồi đem về ghép thành hình con bướm trao đổi với nhau. À, còn có cả mấy cây bàng nữa, mình thì ghét cây bàng ấy lắm, vì mỗi khi làm sai cô đều phạt đi quét lá bàng, mà cây bàng già ấy sao nó cứ rụng nhiều lá thế, nhưng cái vị của trái bàng thì chắc không ai quên được. Mấy bạn trẻ bây giờ chắc không còn được cảm giác đi cà nhắc về nhà vì chỉ còn mỗi chiếc dép đâu nhỉ?

Chiều nay có việc đi ngang trường cũ, hơi ngỡ ngàng và hụt hẫng vì ngôi trường gắn với bao kỉ niệm thời thơ ấu của mình nay không còn nữa. Chỉ còn là đống gạch hoang tàn. Ngôi trường mình giờ được xây lại ở chỗ mới khang trang, tráng lệ, theo tiêu chuẩn quốc gia nhưng sao nhìn vào thấy xa lạ quá. Cũng là kết cấu của một ngôi trường như bình thường, cũng sân trường thênh thang, những dãy lớp học vừa cao vừa rộng mới tinh tươm nhưng không có sự thân quen nào.

Ngôi trường ngày xưa của mình cũ lắm, những tán phượng già đến mùa hè nở dường như là chỗ “treo dép” của bọn mình. Nhớ lắm, cả nhóm cùng lấy dép quăng lên cho hoa phượng rụng xuống rồi đem về ghép thành hình con bướm trao đổi với nhau. À, còn có cả mấy cây bàng nữa, mình thì ghét cây bàng ấy lắm, vì mỗi khi làm sai cô đều phạt đi quét lá bàng, mà cây bàng già ấy sao nó cứ rụng nhiều lá thế, nhưng cái vị của trái bàng thì chắc không ai quên được. Mấy bạn trẻ bây giờ chắc không còn được cảm giác đi cà nhắc về nhà vì chỉ còn mỗi chiếc dép đâu nhỉ?

canh phuong hong

Những cánh phượng hồng được ép khô để tặng nhau ngày chia tay. Ảnh: sưu tầm

Mình còn nhớ ngày bé được mẹ đưa đi học mỗi ngày, ngày nào mẹ cũng dấm díu cho vài ba đồng mua bánh ăn, mà mình thì cực ghét cái căn tin của trường, nó vừa xa lại vừa cũ, đồ ăn thì chả ngon bằng mấy hàng bánh trước cổng, nhưng một lần bị ngộ độc thực phẩm mình mới hiểu vì sao nhà trường hay phạt chúng mình mỗi khi mua quà bánh ngoài trường, lần ấy ói đến mật xanh mật vàng nên đến bây giờ mình cũng không dám mua đồ ngoài hàng ấy thêm lần nào nữa.

Nhớ lắm mấy đứa bạn thời ngô nghê, đến dịp lễ hay tết là mua thiệp viết tặng nhau, mình còn cả một bộ sưu tập thiệp luôn đấy. Haizz, đến giờ nhớ lại cứ gần đến lễ lại để dành tiền mua thiệp rồi lên danh sách mấy đứa mình thích, rồi suy nghĩ sao cho lời chúc của mình thật lạ, thật hay. Trẻ con bây giờ còn bao nhiêu đứa thích trò đó nữa nhỉ?

choi-dua-vo-tu-1

Tuổi thơ tôi gắn liền với những trò chơi dân gian. Ảnh: sưu tầm

Oài, nói đến thiệp là lại nhớ đến tranh ảnh. Ta nói chứ ngày xưa mình cũng thuộc dạng fan cuồng không kém mấy bạn mê Kpop bây giờ đâu, có điều ngày đó mình cuồng Hoàn Châu Cách Cách, sáng nào cũng nhịn ăn mua ảnh của mấy cô chú diễn viên về dán khắp nhà, còn bị mẹ đánh cho một trận vì làm cái nhà giống cải lương. Còn nữa nhé, mình thần tượng anh Bo đẹp trai nữa cơ nhưng làm gì đủ tiền mà mua vé xem hát, mãi đến lần đầu tiên được đi xem hát là đêm giao thừa đứng mỏi cả chân, mà anh Bo chả để ý tâm tư mình đâu, đi chạy show mãi ở đâu mà mãi đến 12h mới về đến, làm đứng muốn rụng chân và nghĩ chơi anh Bo từ đó luôn.

 

Còn một kỉ niệm đáng nhớ không kém là mình được các bạn ngưỡng mộ là có cái áo dài đẹp – độc – lạ. Mà cái nguồn gốc lịch sử để có cái áo dài huyền thoại đó là do sự lười biếng của mình. Số là mẹ bắt giặt áo dài phải giặt bằng máy, cơ mà mình lười nên lén mẹ quẳng ngay vào cái máy giặt. Mà ta nói cái máy giặt cũ thời xa xưa á, nó cuốn luôn cái tà áo dài mình vào luôn, nên kết quả là phải tháo ốc vít ra mới lấy được cái áo ra. Khỏi nói là sau cái đòn “sư tử rống” của mẹ, mình khóc như mưa không phải vì bị mẹ mắng mà vì không có áo dài đi học, mẹ phải đi chợ mua bông về kết vào để giấu những lỗ rách ấy, mà ta nói mẹ mình khéo ta dã man con ngan nên cái áo còn đẹp hơn lúc chưa rách. Nên vì thế mà mình được chúng bạn ngưỡng mộ khen nức mũi.

Ta nói chứ còn có thằng bạn có lòng từ bi bác ái lắm cơ. Cứ gặp chuyện bất bình là ra tay nghĩa hiệp, nên có một lần phải khóc vì suýt bi ăn đấm. Chuyện là hắn đi học ngang qua cái hồ cá người ta nuôi. Động lòng trắc ẩn nghĩ “cá thỉ phải được tự do bơi lội dưới sông, chứ ai lại nuôi trong hồ thế kia”. Chàng ta đem “nàng” thả xuống sông, kết quả là ba mẹ chàng phải đền cho bác chủ nhà vài triệu để “chuộc thân” cho “nàng” cá ấy.

Tự nhiên ngồi nhớ lại tuổi thơ mình cũng tinh ranh quá chừng, nhớ mấy đứa bạn “nhất quỷ, nhì ba” chả biết bao giờ có cơ hội gặp lại. Giờ mà gặp lại chắc mình lại điên đầu vì cái lũ con cái “nhì ma, nhất quỷ” của chúng mình mất thôi. Mơ ước mình không lớn, mình mong cho con cái chúng mình sẽ có được tuổi thơ bình dị và đẹp đẽ đó chứ không phải là những chiếc Iphone, Ipad vô tri, vô giác kia.

 

Khả Lạc

0 92

Sau khi cưới, em dự định trì hoãn sinh con để hoàn thành việc học lên cao học. Thấy anh luôn đi sớm về muộn, em nhắc nhở thì anh chống chế: “Nếu có đứa con, anh sẽ ở nhà”. Nghĩ có con sẽ giúp chồng có trách nhiệm hơn với gia đình, em quyết định tạm dừng việc học. Em đã sai lầm khi nghĩ đứa con có thể “trói” anh ở nhà.

Chân đi

Chân đi – Ảnh minh hoạ

Khi hay tin em có thai, những tháng đầu anh còn vui vẻ hỏi han, quan tâm vợ. Nhưng chỉ được một thời gian, anh lại ngựa quen đường cũ. Ban ngày đi làm, tối về nghe bạn bè “hú” một tiếng là anh xách xe phóng đi ngay. Em nghén, nhìn thấy cơm là sợ nên nhắn tin nhờ chồng mua giúp tô phở bò. Đến tận 11 giờ đêm, chồng mới về nhưng lại lắc đầu, cười: “Anh quên mua phở… hay ăn đỡ mì gói đi em”. Nghe chồng nói tỉnh bơ, em chỉ biết nuốt giận vào trong.

Hai bên nội ngoại đều ở xa. Ngày sinh con, bà ngoại ở quê chưa lên kịp, mọi việc em chỉ biết trông cậy vào chồng. Không ngờ, ba ngày ở trong bệnh viện chăm vợ sinh là thời gian chồng nghỉ dưỡng tuyệt đối. Hết chơi game trên điện thoại, anh lại lăn kềnh ra ngủ. Vợ sinh mổ, vết thương mới may, đi lại khó khăn, con khát sữa khóc ngằn ngặt. Ngoài hành lang, anh trải chiếu, ngáy o o.

Thời gian đầu, em ở cữ, có mẹ chăm sóc. Anh liền bỏ hết mọi việc cho bà ngoại. Khi ba em bệnh, mẹ phải về quê chăm sóc, em nhờ anh việc gì cũng không xong. Em càng căng thẳng hơn, đôi khi gần như trầm cảm. Cả ngày ở nhà với bốn bức tường, con lại khóc quấy, bắt ẵm bồng cả ngày, em chỉ chờ đến tối chồng về phụ giúp, nhưng anh cằn nhằn: “Đi làm cả ngày đã mệt, về còn không được nghỉ ngơi. Ở nhà chăm có mỗi đứa con mà cũng không xong”. Lương văn phòng của chồng chẳng thấm vào đâu nên khi anh đề nghị thuê người giúp việc, em phản đối, anh lại bảo em tự rước khổ vào thân.

Dù nhà có con nhỏ nhưng mỗi khi bạn bè hay người quen có công việc, anh đều xông xáo phụ giúp từ đám cưới đến đám ma, đám giỗ… Vậy mà mỗi lần em nhắc anh ở nhà phụ giúp vợ, anh luôn viện ra đủ lý do để thoái thác.

Tổ ấm nhỏ của vợ chồng mình ngày càng xa lạ với anh. Em có cảm giác như anh luôn sợ ở nhà với hai mẹ con em. Anh có bao giờ nghĩ đến việc cả ngày lẫn đêm, em phải đối diện với căn nhà trọ lạnh lẽo, cùng những cơn khóc quấy của con. Sao anh chỉ biết nghĩ đến bản thân mà không bao giờ nghĩ cho vợ con?

 Thanh Hoàng (Q.Bình Tân)

0 96

Đó là một trường hợp khiến tôi không thể quên trong suốt quãng thời gian đi làm của mình. Công việc của tôi được tiếp xúc với rất nhiều bạn nhỏ, và bên cạnh đó tôi cũng biết được vài câu chuyện khiến tôi không thể ngừng suy nghĩ.

Bé yêu ngây thơ

Bé yêu ngây thơ – Ảnh minh hoạ

Câu hỏi “mẹ có thương con không vậy cô?” có lẽ là câu hỏi mà tôi không bao giờ có thể quên trong cuộc đời mình. Tôi giật nảy mình khi có một cô bé tầm 5 tuổi rụt rè đến bên cạnh tôi và hỏi với ánh mắt ngu ngơ sau giờ tan học. Tôi đành hỏi lại “sao con lại hỏi cô như thế?”. Bé nói rằng “nếu thương con sao hồi đó mẹ con bỏ đi vậy cô, giờ mẹ lại quay lại muốn con về ở với mẹ”.

Câu chuyện được hé mở dần khi tôi được tiếp xúc với bà của bé. Bà nhìn đôn hậu và hiền lành, gặp tôi bà nhờ vả với khuôn mặt hết sức khổ sở “cô ơi, tôi nhờ cô việc này nhé, sau này, nếu tôi bận việc đến đón cháu trễ thì cô giữ cháu ngồi chơi với cô không cho người lạ đón bé nhé”.

Qua lời kể của bà là ba bé không may bị tai nạn qua đời, cuộc sống mưu sinh khá vất vả nên mẹ bé dứt áo ra đi. Giờ bé lớn rồi muốn quay lại đón bé về. Dù tôi chả hiểu nguyên nhân còn điều chi uẩn khuất mà cũng không mấy muốn tìm hiểu vấn đề riêng của gia đình người khác, nhưng tôi chỉ nghĩ một đứa trẻ 5 tuổi mà thốt ra được những lời nói đau lòng và khiến người khác suy nghĩ nhiều thế phải chăng nó vượt quá số tuổi của em rồi?

Thật tâm tôi luôn nghĩ ngoài cha mẹ thì con cái mới là núm ruột của mình. Dù vì lý do nào đó tôi vẫn không thể hiểu tại sao những người làm cha mẹ có thể bỏ rơi con mình như vậy. Tuổi thơ rất quan trọng trong quá trình hình thành nhân cách. Ông bà dù thương cháu cỡ nào cũng làm sao bằng cha bằng mẹ. Rồi lại quay về giành giật làm tổn thương tình cảm của bé…

Tôi biết tôi không có tư cách để trách ai trong câu chuyện này, nhưng câu hỏi và ánh mắt của bé vẫn mãi ám ảnh tôi. Liệu rồi tuổi thơ em có được yên bình? Liệu rồi tương lai em có thể quên đi được những nỗi đau trong quá khứ? Tôi chỉ tự nhủ nếu sau này có con, nhất định thiếu thốn bất cứ gì nhưng tôi không để con mình thiếu thốn tình cảm. Tôi sẽ cố gắng mang những gì tốt đẹp nhất đến cho con cái của mình. Tôi chỉ mong ước những điều tốt nhất sẽ được đến với những đứa trẻ, bởi chúng ta là người quyết định mang chúng đến cuộc sống này thì hãy dành cho chúng những tình cảm yêu thương chân thành nhất. Đừng vì vài phút ích kỉ của bản thân mà để lại cho con trẻ những vết thương không bao giờ lành.

0 83

Dạo này thời tiết giao mùa nên sức đề kháng không khoẻ rất dễ bệnh nhất là vời người già và trẻ em. Mình chia sẻ với các mẹ những cách mình chăm con còi lúc giao mùa nhé. Vì những bạn lần đầu làm mẹ chắc sẽ rất bối rối mỗi khi bé bệnh.

Kinh nghiệm chăm sóc bé con

Kinh nghiệm chăm sóc bé con – Ảnh minh hoạ

- Lòng bàn chân bé chứa nhiều dây thần kinh quan trọng nên cần được giữ ấm không kém phần ngực mà các mẹ rất hay bỏ quên nè. Buổi tối trước khi ngủ nhớ xoa ít dầu khuynh diệp và mang tất chân cho con nhé. Các mẹ nên mua áo tay dài và vạt dài vì trẻ con thường ít có thói quen đắp chăn.

- Cho con ăn nhiều trái cây và uống nhiều nước. Nước cam là một lựa chọn lý tưởng cho bé để bổ sung nhiều vitamin C.

- Đối với bé dưới 1 tuổi mẹ có thể làm món quất chưng đường phèn cho bé dùng. Không phải ho mới cần uống nha, món này có tác dụng giúp phòng bệnh nhiều hơn chữa bệnh luôn, các mẹ chỉ cần cho bé chép miệng vài giọt cũng đủ rồi, nhớ pha nước ấm cho dễ uống nhé. Đối với bé trên 1 tuổi thì có thể dùng mật ong nhưng nhớ thử cho bé dùng 1 ít xem có dị ứng không đã nhé. Bé nhà mình thì thích món cam pha mật ong lắm. Nhưng các mẹ lưu ý mật ong dùng nhiều cũng nóng lắm đấy!

- Quần áo cho bé cần lựa chọn loại dễ thấm mồ hôi và cổ hơi kín một chút. Với những bé đã đi học hoặc ba mẹ muốn đưa bé đi chơi thì nên mang theo quần áo “đủ mùa” nhé, nghĩa là quần áo mát có và giữ ấm có để khi thời tiết thay đổi mình có thể thay ngay cho bé.

- Dạo này về đêm thường lạnh, nên các mẹ cho con nằm quạt hay điều hoà lưu ý có thể chọn chế độ tự tắt nên sơ mình ngủ quên nhé.

- Mình thì mỗi ngày đều nhỏ mũi con một lần trước khi ngủ. Còn nếu bé có triệu chứng sụt sịt thì nhỏ mũi cho bé nhiều lần hơn. Nếu không đỡ các mẹ nên rửa mũi và hút mũi cho con luôn.

Các mẹ còn có thêm bí quyết nào thì chia sẻ cùng mình với nhé :)