Home Blog

0 38

Chiều nay mưa giông ảm đạm ngồi trực một mình, dạo này công việc bận rộn và áp lực nhưng mình không mệt lắm, chắc do bọn trẻ đáng yêu quá…

Mình cứ nghe thường xuyên cái chuyện người ta bàn về lòng người, nhưng cuộc sống này vốn là vậy, bạn không thể đòi hỏi khi cho đi một là sẽ nhận lại một… đôi khi cho đi mười mà nhận được một đã là quá lớn rồi… khi bị lừa dối đừng chỉ trách người ta, là do bản thân mình mù quáng, ngốc nghếch hoặc do mắt mình quá kém không giỏi nhìn người thôi….

 

Nhìn mưa nhớ tình yêu buồn

Nhìn mưa nhớ tình yêu buồn – Ảnh minh họa

 

Tình cảm là một thứ thiêng liêng không thể đem ra đong đếm dưới bất cứ hình thức nào, và cũng chẳng có đơn vị đo nào là chính xác, nó không đong đếm bằng thời gian, càng không phải là vật chất hay thể xác, nó không phải là thứ ta có thể trao đổi mà phải dùng trái tim…

Nếu đối phương không thể cảm nhận được thì hoặc là do cách làm chưa đúng hoặc là do đó ko phải là một nửa của mình… trách cứ để tìm được sự cảm thông của người khác hoặc dằn vặt bản thân để tìm sự tội nghiệp của người ta hay muốn người ta cảm thấy bứt rứt????

Xin lỗi phải nói với anh một câu đó là vô nghĩa. Đấy lại chẳng phải là lần đầu anh biết yêu, anh đừng than sao bản thân đen đủi, đơn giản tình yêu đôi khi anh phải mắt nhắm mắt mở để nó còn biết tìm đường về, anh cứ siết chặt rồi gây áp lực cho nó bằng cách anh đòi hỏi sự chung thuỷ tuyệt đối ở cô ta, đó là điều ko thể… anh đã gần 30 nhưng xin thưa ng anh chọn vừa ngoài 20 thì việc a ngăn cấm cô ta tiếp xúc nhiều mối quan hệ ở cái tuổi đẹp nhất của cô ta có vô lí quá ko, nếu anh là 1 người yêu tốt lẽ ra anh nên cho cô ta thấy anh là sự lựa chọn tốt nhất chứ k phải ép buộc.

Anh bảo em không hiểu tình yêu vì em còn trẻ… tình yêu dạy ta lớn lên vì yêu một người chứ không vì thế mà trở nên nhỏ nhen ích kỉ, hàng ngàn lần rồi em bảo anh đừng tìm lí do vì sao anh thua cuộc… anh yêu cô ấy hay anh cố chấp không chấp nhận mình thua… em bảo anh hàng trăm hàng ngàn lần rồi, bản thân a không thoát ra thì chẳng ai giúp anh được cả, anh cứ ngồi đó trách móc, dằn vặt. Đổi lại chỉ được sự ê chề thôi…

Em đã yêu, yêu đến mức giả mù, tim đau đến mức ngừng thở khi cứ phải giả vờ ko biết, không nghe, không thấy nhưng đến việc ăn vụng mà chả cần quẹt mỏ thì em phải từ bỏ, phòng em từng tràn ngập mùi bia, rượu, thậm chí thuốc lá… em từng đau đến mức muốn thấy máu…. e tìm thú vui bằng việc tìm cho mình tattoo, e từng giật mình từng đêm và gối mình ướt đẫm…. thì sao??? nếu đã quyết thì phải làm, ko thể quay lại thì phải bước tiếp…

Lần này e nói là lần cuối, em mệt mỏi khi lần nào gặp anh cũng chỉ với 1 câu chuyện về một đứa mà nếu nó đúng theo lời anh nói hoàn toàn thì nó chả đáng xuất hiện trong cuộc nói chuyện của em, bẩn miệng… a suy nghĩ đi rồi quyết định cuộc sống của anh… em làm hết khả năng của 1 người bạn, 1 người em, nhưng đừng bắt em ướt át như phim Hàn, em qua cái tuổi đó rồi

Em của hiện tại, nếu anh ta đáng thì em yêu, không đáng thì e cứ click chuột 1 phát anh ta cũng vào recycle bin thôi… không phải em yêu không đủ nhiều, mà nếu tình yêu đó là do năn nỉ lòng thương hại thì nó cũng cực kì đáng khinh bỉ….

 

Mai Thoa

0 58

Cuộc sống hôn nhân thời gian đầu sẽ như một bản nhạc cao trào, sẽ có lúc con cảm thấy rất hạnh phúc, và sẽ có lúc con cảm thấy nó thật mệt mỏi. Đó là điều mà cặp vợ chồng nào cũng sẽ trải qua. Con tưởng tượng, con và chồng là hai cá tính, như hai cục nam châm, lúc hút lúc đẩy. Sẽ có lúc chồng sẽ làm con rất hạnh phúc, nhưng cũng có lúc nào đó chồng con sẽ làm con phiền lòng. Con đừng nên để những điều phiền lòng làm hỏng hạnh phúc của mình.

Vì người đàn ông con yêu, con lấy làm chồng, ắt phải có điểm gì đó mà con sẵn sàng chung sống với anh suốt đời. Con nên nhẹ nhàng với những nhược điểm của chồng con và nên hướng chồng con tới những ưu điểm mà chồng con có. Con đừng cố gắng biến anh ấy thành một con người hoàn hảo, vì thay đổi một điều cố hữu rất khó, khó như bản thân con học cách chấp nhận nhược điểm của chồng con vậy. Bởi vậy, cái con có thể làm là hãy hướng chồng con tới những ưu điểm mà anh ấy có để cuộc sống của tụi con thêm ngọt ngào và dịu êm như những bản tình ca lãng mạng.

 

Mẹ dặn, cãi nhau, dù ai đúng, ai sai đi chăng nữa, cũng nên có người này nhịn, người kia nhịn. Con có thể nhịn chồng lúc này, và chồng con sẽ nhịn con lúc sau. Có vấn đề gì hãy đợi lúc hai đứa bình tĩnh, nhẹ nhàng nói cho nhau nghe. Người ta có câu: “Chim khôn nói tiếng rảnh rang, người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe.” Làm con gái thì nên nhẹ nhàng, mềm mỏng với chồng thì chồng sẽ hiểu sẽ thông cảm cho con. Đàn ông là người vốn dĩ rất mạnh mẽ, nhưng trong sâu thẳm họ lại rất tình cảm. Chồng con thương con, chồng con sẽ không bao giờ để con chịu vất vả, chịu khổ. Bởi vậy, con nếu con muốn cuộc sống hôn nhân ngọt ngào thì con nên ngọt ngào với chồng con.

 

Mẹ dặn, hạnh phúc gia đình con không chỉ phụ thuộc vào con, vào chồng con mà còn bị ảnh hưởng bởi rất nhiều mối quan hệ gia đình, xã hội. Để giải quyết hết những rắc rối bên ngoài có thể làm gia đình con xáo trộn, con nên nói chuyện với chồng. Hãy nói cho chồng con hiểu rằng: Những gì con lo lắng, băn khoăn là vì sợ ảnh hưởng tới hạnh phúc gia đình mình, con cần sự giúp đỡ, sự góp ý kiến của chồng con. Anh sẽ cùng con giải quyết mọi vấn đề.

 

(st)

0 64

Lời bố dạy con trai trước khi lấy vợ….

 

 

Quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống!

Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến..

Vì đồng ý lấy vợ, là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy….

 

♥ Bố bảo rằng, con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con.

 

♥ Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời. Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để 2 vợ chồng con hiểu lẫn nhau, thông cảm cho nhau, xoá đi hết mọi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu con khi con cứ giữ trong lòng.

 

♥ Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều. Chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng, ngay cả trong khi nóng giận nhất.

 

♥ Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con. Hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.

 

♥ Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con, hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.

 

♥ Bố bảo dù ở ngoài xã hội, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần nhưng hãy làm việc đó, trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.

 

♥ Bố bảo sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận, thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng: “Người bồ hiện tại yêu con mười phần, người vợ hiện tại cũng đã từng yêu con mười phần” nhưng khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp hơn, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm.

 

Vì vậy, khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phần nữa cho con cái.

Và như thế, mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần. Bằng cách này hay cách khác, ba phần con mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con. Và một lí do nữa, người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời, còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời phải không?

 

♥ Bố bảo thời kì mang thai là thời kì khó khăn nhất đối với người phụ nữ. Là bởi vì muốn có được thiên thần thì phải qua thời gian khổ cực. Chính vợ con là người đã gánh vác sự khổ cực đó để đem lại niềm vui cho cả nhà. Thế nên đừng thở dài khi thấy vợ con chẳng còn được vẻ đẹp thời thiếu nữ, hay cũng đừng tức giận khi con nằm cạnh vợ mà chẳng thể làm gì. Hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ, chắc sẽ thú vị lắm.

 

♥ Bố bảo chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở.

Thế nên con hãy là sợi dây kết nối hai người phụ nữ yêu con nhất trên đời. Đừng để mẹ cảm thấy bà đã mất con trai và vợ con cảm thấy chồng mình là người nhu nhược. Như thế mới là đàn ông chân chính.

 

♥ Bố bảo rằng đừng tưởng người mẹ mới dạy dỗ được con. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ. Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con. Bố bảo: “Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu”. Nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thể yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con.

 

♥ Bố bảo “Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu”, nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thế yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con. Bố bảo: “Quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống”. Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến, vì đồng ý lấy vợ, là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn, cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời, một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng.

.

Và cuối cùng bố bảo, cuộc sống luôn thay đổi, con hãy biết trân trọng từng ngày.

 

(st)

0 49

Là sớm sớm thức giấc thấy có người nằm bên cạnh, dù là ngáy to váng nhà và mặt mũi xấu xí tèm lem nhưng đó là gương mặt thật nhất của người mình thương, để đưa những ngón tay vuốt mái tóc dày và thì thầm “mình ơi sáng rồi”, rồi gỡ cánh tay đang choàng qua người để vào bếp chuẩn bị bữa sáng.

 

Trong vòng tay yêu thương của chồng

Trong vòng tay yêu thương của chồng


Là nướng bánh mì bơ mứt và pha cho anh ly cafe thơm nồng, rồi pha luôn vào hương ban mai ấy những câu chuyện ngày mới, hỏi han nhau về kế hoạch trong ngày và không quên hẹn hò giờ quay về ngôi nhà nhỏ yêu thương.


Là ngắm nghía anh trong bộ đồ tinh tươm mà chính tay mình giặt ủi, không quên mang đến cho anh gel vuốt tóc và dầu thơm, cũng không quên hôn nhau ngọt ngào khi tiễn anh ra cửa.


Là dù có bận bịu cách mấy cũng dành vài giây trong ngày để gọi điện nhắn tin, đôi khi là dời một cuộc họp để cùng nhau ăn trưa trong chuỗi ngày bận rộn tíu tít. Người ta vẫn nói, không bao giờ là không có thời gian với những điều bạn muốn làm.


Là căn nhà dù nhỏ đến mấy cũng ráng vác về cái ghế gội đầu, và học đâu đó cách massage để gội cho anh sau một ngày mệt nhọc. Là học cách pha nước ấm ngâm chân với gừng và tinh dầu, rồi có cả một spa nho nhỏ tại nhà với đầy đủ dịch vụ từ a đến z 


Là huyên thuyên không ngừng về những việc trong ngày, những người đã gặp, những chuyện đã trải qua. Chia sẻ luôn là điều tuyệt diệu nhất của tình yêu, bởi sẽ nhàm chán biết bao khi bên nhau mà không nói gì, và khi mọi thứ đã đi qua từ sức khoẻ, sắc đẹp, tuổi trẻ, đam mê, chỉ còn lại sẻ chia là điều duy nhất giữ được hạnh phúc.


Là tối muộn, cuộn trong nhau cùng xem một bộ phim hay, nghe một bản nhạc xưa, hát khẽ, rồi chìm vào trong yêu thương.


Đương nhiên, cuộc đời có là màu hồng bao giờ, có chồng, là trăm ngàn nỗi khổ. Cuộc sống gia đình vạn nỗi lo và gánh vác, không chỉ với nhau và với tất cả những mối quan hệ có liên quan. Và cả những vấn đề mâu thuẫn muôn thuở của một cuộc hôn nhân vốn từ hai phía rất khác nhau cả về sinh học lẫn tâm lý. Nhưng, những người đi qua mất mát đau thương, luôn trân trọng chắt chiu những gì mình có, thì chắc hẳn rằng luôn biết cách để yêu thương người không hoàn hảo một cách hoàn hảo và luôn biết cách làm cho những ngày còn lại trong cuộc đời – sau những mất mát và khổ đau – được sáng tươi và rạng rỡ trong từng phút giây.


Hãy yêu như chưa yêu lần nào…

 

Le Quynh Thu

0 65

Câu nệ về hình thức hay gia đình muốn “đẹp mặt” với hàng xóm, nhiều nàng dâu mới đã phải khóc dở mếu dở với đủ các cảnh huống bi hài quanh chuyện của hồi môn.

 

Những món "của hồi môn" đôi khi trở thành thước đo giàu sang trong đám cưới

Những món “của hồi môn” đôi khi trở thành thước đo giàu sang trong đám cưới (ảnh minh họa).

 

Của hồi môn được coi là một chút kỷ niệm của gia đình hai bên dành tặng cho cặp dâu rể trong ngày trọng đại của cuộc đời. Trong quan niệm của một vài người, của hồi môn còn là “bộ mặt” của gia đình trong lễ cưới của con cái. Vì thế nên dù nhà có nghèo đến đâu đi nữa thì vẫn phải sắm đủ lệ bộ cho con đem về nhà chồng. Quá câu nệ về hình thức, không ít nàng dâu mới đã phải lâm vào cảnh khóc dở mếu dở với đủ chuyện bi hài về “của hồi môn”.

Lấy chồng đã 3 năm nhưng Hoàn (Hoài Đức, HN) vẫn không thể nào quên ngày cưới nhớ đời. Rục rịch chuẩn bị đám cưới ngót nghét một năm trời, gia đình hai bên thuộc hàng có điều kiện nên cả bố mẹ chồng và bố mẹ đẻ đều muốn chuẩn bị một chút quà kỷ niệm nhỏ cho đôi dâu rể. Sau lễ ăn hỏi, hai bà mẹ cùng đi đặt kiềng và nhẫn vàng, dự định sẽ trao tặng cho các con trong đám cưới.

Biết chuyện, hai vợ chồng Hoàn đều hỉ hả vì được biết là số vàng hai bên cho cũng kha khá, chắc mẩm sẽ để dành được một khoản “đậm” để lo cho những dự tính tương lai sau này. Riêng Hoàn thì chưa gì đã “mát mặt” với bạn bè và đặc biệt là mấy cô bạn đồng nghiệp cùng công ty. “Kiểu gì họ cũng được một phen lác mắt ghen tị khi nhìn thấy số của hồi môn rủng rỉnh của mình trong đám cưới” – Hoàn nghĩ thầm.

Người tính không bằng trời tính. Trước hôm rước dâu, Hoàn bỗng nghe thấy tiếng bố mẹ kêu ầm ỹ lên khi đem số vàng ra kiểm tra lại. “Ông bà cẩn thận khi đặt làm còn khắc một dòng chữ nhỏ ở mặt sau của kiềng và nhẫn vàng. Đến tận lúc đó mới phát hiện ra tên của hai vợ chồng mình bị viết sai. Sợ con đeo vào sẽ gặp đen đủi nên ông bà tức tốc mang ra cửa hàng kêu họ sửa lại. Nhưng người ta bảo đêm hôm không có thợ làm nên phải ngày mai mới lấy được, trong khi sáng sớm mai mình đã lên xe hoa về nhà chồng” – Hoàn kể lại tình huống thót tim mà mình gặp phải ngay trước đám cưới.

Chẳng còn cách nào khác, Hoàn vừa bực mình vừa buồn khi nghĩ đến cảnh tay không về nhà chồng. Đúng 30 phút trước khi nhà trai đến, một bà cô họ hàng đã nảy ra một ý: dùng vàng giả thế chỗ số vàng thật, coi như “lấp chỗ trống”, tránh để đám cưới mất vui. “Quả thực là mình chưa khi nào nghĩ rằng đám cưới lại cho mình cảm giác thót tim giống như xem phim hành động đến thế. Lúc mẹ mình lên trao vàng cho con gái, mình căng thẳng đến tim đập chân run, mắt láo liên nhìn quanh chỉ sợ ai phát hiện ra thì đúng là không biết nên giấu mặt vào đâu nữa. Thành ra đến lúc lên xe dâu, mình thậm chí chả có chút mảy may nào hồi hộp của một cô dâu mới nữa” – Hoàn tâm sự.

Lo lắng suốt quãng đường về, vừa xấu hổ không dám tiết lộ cho chồng biết, về đến nhà chồng, Hoàn chỉ sốt sắng mong cho lễ cưới sớm kết thúc để được lên phòng “trút gánh nặng”. Vừa tiễn người khách cuối cùng ra về, Hoàn phóng như bay lên phòng, chốt cửa và gói gọn chỗ vàng “của hồi môn”, nhét cẩn thận dưới đáy chiếc túi xách. Cả tối tân hôn, Hoàn lờ đi khi chồng nhắc đến số vàng cưới và bảo muốn giữ lại.

“Mãi đến hôm sau, nhận được số vàng cưới hàng xịn trong tay thì mình mới dám vứt đống vàng giả ra thùng rác. Cũng may là đám cưới diễn ra suôn sẻ, không mảy may một ai biết về bí mật này, trừ mấy người họ hàng nhà mình. Xem lại đống ảnh chụp hôm cưới, nhìn bộ mặt lo lắng đến nghệt ra của mình, ai cũng phải buồn cười nhưng chỉ nghĩ đơn giản là do sắp về nhà chồng chứ chắc chẳng ai nghĩ nó lại bắt nguồn từ chuyện của hồi môn buồn cười thế này đâu” – Hoàn cười vui vẻ cho biết.

Cũng là dâu mới nhưng hoàn cảnh gia đình có chút khó khăn chứ không được dư dả như Hoàn, Mai (Quảng Ninh) từng trải qua phút tủi phận khi “đi tay không về nhà chồng”. Gia đình làm nông, phía dưới Mai lại có 2 em nhỏ đang tuổi ăn tuổi học, nên Mai cũng bàn bạc với chồng tương lai chuẩn bị đám cưới giản dị, bớt nỗi lo chi phí cho bố mẹ. Hiểu hoàn cảnh của vợ, chồng Mai cũng đồng ý sẽ tiết kiệm đến hết mức có thể để đám cưới vẫn đầy đủ thủ tục mà vui vẻ.

Chuyện chẳng có gì đáng nói nếu như bố mẹ chồng tương lai không quá quan trọng về hình thức. Kinh tế có khá giả hơn nhà Mai nhưng cũng không phải thuộc hạng đại gia gì, nhưng cả hai ông bà đều công tác tại phường, nên chủ trương là kiểu gì đám cưới con cũng phải tổ chức rình rang để làng xóm “còn trông vào mà nể”.

Nói là làm, tất cả những khâu không cần thiết trong lễ ăn hỏi và lễ cưới mà vợ chồng Mai cắt đi thì ông bà lại bới thêm vào, thậm chí còn làm cầu kỳ hơn so với dự tính. Biết nhà Mai khó khăn, nên trước đám cưới, bố mẹ chồng tương lai có gọi Mai vào hỏi chuyện. Sau một hồi bàn đi tính lại, ông bà quyết định sẽ mua một chiếc dây chuyền nhỏ cho con dâu mang về đeo lúc hành lễ ở nhà gái, đương nhiên phần lễ của bên nhà trai vẫn có đầy đủ. Ái ngại nhưng vì không muốn phật lòng bố mẹ chồng tương lai, Mai cũng miễn cưỡng đồng ý dù trong lòng chẳng vui vẻ gì.

 

Của hồi môn

Mỗi lần có ai nhắc đến “của hồi môn” là hai vợ chồng Mai lại giật mình thon thót (ảnh minh họa).

“Lúc mình mang chiếc dây chuyền vàng về, bố mẹ mình buồn lắm, mẹ mình rơm rớm nước mắt và bảo bố mẹ khổ tâm lắm vì không lo được cho đám cưới của con tươm tất. Hôm cưới, mặt mẹ mình buồn rười rượi, mình để ý thấy còn thi thoảng lấy tay chấm nước mắt. Âu cũng vì hai chữ sỹ diện cả nên bên nhà mình cũng phải chịu thiệt thòi. Nhà mình từ trước đến nay sống hiền lành nên cũng không muốn đôi co, nhất là trong việc trọng đại cả đời của con cái. Hôm cưới, nhạc nhẽo tưng bừng mà nhà gái thì buồn, nhà trai thì hỉ hả, trái ngược hoàn toàn luôn” – Mai buồn bã kể lại.

Đám cưới xong xuôi, đến khi tính toán lại thì nhà trai bị “lỗ” nặng do chi tiêu quá tay. Bố mẹ chồng đã già, lương ba cọc ba đồng nên toàn bộ số nợ nần đều dồn cả vào con trai và con dâu gánh vác. “Mấy hôm bí tiền, hai vợ chồng phải đem số vàng hồi mồn đi bán hết cả. Sau đó, vợ chồng nai lưng cày kéo kiếm tiền mà nợ vẫn hoàn nợ. Suốt một thời gian, mình bị ám ảnh về tiền bạc, đám cưới. Mỗi lần có ai nhắc đến của hồi môn là hai vợ chồng giật mình thon thót” – Mai chia sẻ.

T.H

0 60

Ba tôi đã bỏ trốn theo người đàn bà khác, quay lưng với vợ con và gia đình. Tôi đã thề sẽ không bao giờ tha thứ cho ông…

 

Khóc

Khóc – Ảnh minh họa

 

Tôi không bao giờ quên cái ngày ba bỏ mẹ tôi để chạy theo người đàn bà kia. Ba nói với mẹ là đi mua đồ ăn sáng, nhưng mẹ đợi đến trưa, đến chiều, lòng đầy lo lắng và đói lả vẫn không thấy ba quay lại.

Khi tôi nhận được tin đến nơi thì người ta đã chuyển mẹ tôi lên phòng cấp cứu. Bệnh tim của mẹ tái phát sau một thời gian điều trị ổn định. Chuyện xảy ra đã 7 năm rồi nhưng tôi vẫn nhớ như in.

Năm đó tôi 20 tuổi, đang học đại học năm thứ hai. Khi mẹ tôi phát bệnh, ba giao công việc lại cho anh hai để vào bệnh viện chăm sóc mẹ. Ba nói: “Chỉ có ba mới hiểu ý mẹ, làm cho mẹ vui mà khỏi bệnh”. Tôi đã chứng kiến những tháng năm hạnh phúc của ba mẹ nên hiểu tấm lòng của ba trong câu nói đó. Vậy là anh em tôi thay nhau quán xuyến chuyện làm ăn để ba toàn tâm, toàn ý chăm lo cho mẹ.

Bác sĩ Trưởng Khoa Nội Tim mạch của một bệnh viện trên địa bàn quận 5, TP HCM là bạn thân của mẹ nên ba chọn bệnh viện đó để mẹ điều trị.

Sau khi tình trạng của mẹ ổn định thì ba đăng ký cho mẹ nằm ở phòng dịch vụ chỉ có 2 bệnh nhân. Người bệnh nằm cùng phòng với mẹ là một bác cũng trạc tuổi ba mẹ tôi. Nuôi bác là người vợ còn khá trẻ. Nghe đâu hai người mới chắp nối được vài năm sau khi người vợ đầu của bác mất vì bệnh hiểm nghèo.

Đồng bệnh tương lân nên hai gia đình khá thân thiết. Bên này có cái gì ngon cũng mời bên kia, bên này hết nước sôi thì bên kia đi đổ dùm, bên này có việc đi đâu đó thì bên kia trông dùm người bệnh, khi người này bận thì người kia đi lấy cơm cháo dùm…

Anh em tôi thấy vậy cũng mừng, nghĩ mẹ bệnh dài ngày, ba chăm sóc cũng vất vả, có người bầu bạn tâm sự cũng đỡ buồn. Hằng ngày, ba nhờ người phụ nữ kia mua cơm, sau đó họ cùng xuống căn tin của bệnh viện ăn cơm “cho khỏi mắc công rửa chén bát” như lời ba tôi nói. Cả ba tôi và người phụ nữ kia đều rất cảm kích trước sự chăm sóc tận tình của mỗi người dành cho người bạn đời của mình.

Cho đến cái ngày định mệnh. Ba tôi bảo đi mua đồ ăn sáng cho mẹ rồi không thấy quay lại. Bác Giao, người bệnh nằm cùng phòng với mẹ cũng lâm vào cảnh tương tự. Sau này bác kể, mẹ tôi cứ ngồi ngóng ra cửa phòng, chốc chốc lại ngoắc mấy người nuôi bệnh quen ở mấy phòng bên cạnh để hỏi “có thấy chồng em đâu không? Ảnh đi mua đồ ăn sáng cho em, không biết bị gì mà tới giờ chưa thấy về?”. Mẹ tôi sợ ba bị tai nạn hay bệnh hoạn bất ngờ…

Ở bên cạnh, bác Giao cũng nhấp nhỏm. Đến trưa vẫn không thấy vợ bác và ba tôi quay lại phòng, bác Giao đã gọi cho con mình. Họ túa đi tìm, đến tối vẫn không gặp họ. Cả hai người đều không mang theo điện thoại. Khu khám bệnh ban đầu còn xầm xì, sau đó thì bàn tán ồn ào về chuyện hai người nuôi bệnh dẫn nhau bỏ trốn, để lại hai người bệnh không người chăm nom.

Mẹ tôi ngất xỉu khi biết chắc là ba không quay lại. Khi anh em tôi nhận được tin báo, từ Đà Lạt chạy xuống thì mẹ tôi đã hôn mê sâu. Tôi chỉ kịp nắm lấy bàn tay đang lạnh dần của mẹ. Mặt mẹ ướt đầm nước mắt. Mẹ tôi ra đi mà vẫn không hiểu tại sao người chồng yêu thương lại có thể nhẫn tâm quay lưng, bỏ rơi mình trong lúc bệnh hoạn như vậy.

Đám tang mẹ tôi, ba không về. Tôi chẳng biết ông có biết tin không, hoặc là ông không dám về để chứng kiến hậu quả việc làm độc ác của mình.

Riêng tôi, cùng lúc mất cả cha lẫn mẹ đã khiến tôi rơi vào u uất. Tôi phải nghỉ học một năm trời để trị bệnh. Tôi hận ba tôi và người đàn bà kia và thề sẽ xé xác, phanh thây họ nếu gặp lại. Anh hai tôi thì trầm tĩnh hơn. Anh ôm tôi vào lòng: “Còn có anh hai đây mà cưng. Mẹ bệnh lâu quá rồi, có lẽ ba cũng bức bách. Thôi thì mình cứ cho là duyên nợ của ba mẹ chỉ có bấy nhiêu, em đừng giận, đừng trách ba làm gì, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi”.

Tôi không nói, không rằng nhưng tôi không dễ tha thứ như anh hai. Tôi nửa muốn đi tìm ba để hỏi tội, nửa muốn xem như ông đã chết rồi.

Cuộc đời thật trớ trêu. Ngay khi tôi gần như đã quên chuyện cũ thì bất ngờ tôi gặp lại ba mình. Công ty cử tôi về TP HCM tập huấn 6 tháng. Chỗ tôi ở cách trường học khá xa nên tôi phải đi xe ôm mỗi ngày. Và một trong những lần như vậy, tôi đã gặp người đàn ông của mẹ tôi. Khi nhận ra người chạy xe ôm là ông, tôi nhìn ông trân trối và không thốt lên được lời nào. Ông cũng vậy. Sau khi há hốc nhìn tôi, ông vội vàng nổ máy định phóng xe bỏ chạy nhưng tôi đã níu lại.

Trong suy nghĩ của mình, tôi không bao giờ hình dung người cha mà tôi kính yêu lại tàn tạ, hom hem như vậy. Khi đã tiêu hết số tiền dành chữa bệnh cho mẹ tôi, ông phải đi chạy xe ôm kiếm tiền nuôi người tình bụng mang dạ chửa. Sau khi sinh con, bà ta bị bệnh nằm một chỗ, gánh nặng gia đình dồn hết lên vai ba tôi. Ông phải đem đứa con nhỏ gởi vào một mái ấm trên quận Thủ Đức.

Giờ đây, ngày ngày ông chạy xe ôm để kiếm tiền thuốc thang cho người đàn bà ấy. Họ sống trong một căn nhà tồi tàn ở tận ngoài Bình Chánh. Căn nhà này được mua bằng một phần tiền bán mạng mẹ tôi. Nếu ba không bỏ đi, ôm hết tiền theo thì mẹ tôi không chết tức tưởi như vậy.

Càng nghĩ tôi càng hận. Nỗi căm hận tưởng đã phai mờ 7 năm qua giờ lại bùng lên như ngọn lửa nhỏ gặp cơn gió to. Tôi hả hê nói với ba: “Đáng đời cho ông. Mẹ tôi chết là vì ông và người đàn bà kia. Đúng là ông trời có mắt, chuyện nhân quả ngày nay nó tới liền chứ chẳng phải đợi lâu”. Ba tôi cúi gầm mặt không nói lời nào. Tôi càng hả hê trong dạ.

Nhưng cảm giác ấy cũng chỉ được vài phút giây ngắn ngủi. Khi quay lưng đi là tôi bắt đầu khóc. Tôi nhớ những ngày tháng ấu thơ hạnh phúc ngập tràn bên ba mẹ. Ba rất thương và chiều tôi. Chưa bao giờ ba từ chối những yêu cầu trời ơi, đất hỡi của tôi. Nhớ có lần tôi bệnh bị sốt cao, nửa đêm ba cõng tôi chạy ra đường để đón xe lên bệnh viện tỉnh. Suốt mấy ngày liền, ba ngồi quạt cho tôi, đút cho tôi từng muỗng nước cam, từng muỗng cháo…

 

Tình thương cha dành cho con ngày thơ ấu

Tình thương cha dành cho con ngày thơ ấu

 

Ký ức về gia đình hạnh phúc, về tình yêu thương vô bờ bến của ba cứ cuồn cuộn chảy về trong tôi. Có lúc tôi nghĩ, đúng là ba có lỗi với mẹ nhưng với anh em tôi, cho đến ngày ba dứt áo ra đi theo tiếng gọi của một con tim lạ thì cũng vẫn vẹn nguyên hình ảnh một người cha mẫu mực, hết lòng yêu thương con cái. Tôi không biết phải làm sao bây giờ?

Hình ảnh gương mặt hom hem của ba và người đàn bà gầy gò trong căn nhà nhỏ cứ ám ảnh tôi. Rồi câu chuyện về đứa nhỏ phải đem gởi ở nhà mở khiến lòng tôi ray rứt. Nếu tôi tha thứ cho ba thì tôi có lỗi với mẹ; còn nếu như cứ bỏ mặc ông như thế thì cũng có nghĩa là tôi tự đày đọa mình suốt phần đời còn lại bởi trong sâu thẳm lòng mình, tôi biết tình phụ tử là thiêng liêng và không gì có thể cắt rời…

Tường Vi

0 83
Mẹ không chỉ của riêng anh (ảnh minh họa)

Mẹ – đối với em đó còn là sự kính trọng, là nghĩa vụ của người con dâu, của một đứa con trong gia đình, và rộng lớn hơn – đó là chữ “Hiếu” mà em sẽ chia sẻ cùng anh trong cuộc đời này.

 

Mẹ không chỉ của riêng anh (ảnh minh họa)

Mẹ không chỉ của riêng anh (ảnh minh họa)

 

Quen biết em lâu như vậy rồi, thời gian yêu nhau tính ra cũng ngót 5 đầu ngón tay, anh phải hiểu rằng em là đứa con biết lấy chữ “Hiếu” làm trọng. Anh đã chọn em, đã cho em được chân thành gọi anh là “chồng chưa cưới”, thì cũng đã đến lúc anh nên để em được gọi bác là “Mẹ” – theo đúng nghĩa của phận làm con.

Mấy hôm mẹ nằm viện, chẳng may anh lại phải đi công tác xa nên không thể đến chăm sóc bà hằng ngày. Hôm đưa chìa khóa nhà cho em, anh nói: “Thỉnh thoảng, nếu rảnh thì em qua nhà nấu cơm cho mẹ giùm anh nhé, mẹ anh khá kén ăn, anh sợ bà không quyen với đồ ăn trong viện.…”.

Có một bài thơ của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh mà em rất thích Mẹ của anh: “Phải đâu mẹ của riêng anh. Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi. Mẹ tuy không đẻ không nuôi. Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong. Ngày xưa má mẹ cũng hồng. Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau. Bây giờ tóc mẹ trắng phau. Để cho mái tóc trên đầu anh đen. Đâu con dốc nắng đường quen. Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần. Thương anh thương cả bước chân. Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao…”

Lúc đó, em chỉ lặng gật đầu, nhưng trong thâm tâm – thực sự lúc đó em đã chạnh lòng. Có lẽ với bất kỳ người con gái nào cũng vậy chứ không chỉ riêng em mới có cảm giác đó. Anh lo lắng cho mẹ, và phải chăng anh cũng đang lo em không thể tận tụy vào chăm sóc bà, sợ rằng em sẽ không thể phục vụ bà tốt bằng anh?

Một người con gái sắp làm vợ, làm con dâu mà người chồng sắp cưới của cô ta lại tỏ ra không tin tưởng, không an tâm với lòng chân thành và khả năng chăm sóc gia đình, liệu có cô gái trưởng thành nào sẽ không chạnh lòng?

Và…“mẹ anh”, cái từ mà anh vô tình buông lơi khi nói với em – phải chăng đó là khoảng cách, là sự phân biệt ? Em là vợ sắp cưới của anh, và bà sẽ sớm là mẹ của em mà! Thậm chí, ngay cả khi chưa chính thức kết hôn thì em cũng đã sớm coi bà là mẹ.

Ngày thứ hai của chuyến công tác, anh lại dặn em thật kỹ:

- Em à, buổi sáng em cho mẹ ra ngoài đi bộ một chút – ở nhà mẹ vẫn quen thế rồi, với cả nhớ cho mẹ uống sữa nhé! bà thích sữa không đường.

Những điều đơn giản đó em sẵn sàng có thể chủ động làm được mà (?!)

Từ lâu rồi, anh và mẹ tự chăm sóc cho nhau, luôn chỉ quen với cuộc sống của hai người, nên anh càng lo lắng – điều đó em hiểu. Nhưng tại sao anh lại tỏ ra khách sáo khi để em chăm sóc mẹ? Em sẵn sàng đến chăm bà thường xuyên, đó là điều cần, nên và phải làm của đứa con dâu tương lai, nhất là khi anh lại đang vắng nhà.

Lẽ đời đã đúc rút, liệu mấy ai có thể lo lắng, biết yêu thương cha mẹ một cách thực lòng hơn những đứa con ruột rà? Nhưng anh à, em sẽ là con dâu của mẹ, là con cái trong nhà, mà người ta vẫn thường nói: “con gái là con người ta, con dâu mới thật mẹ cha mua về”. Em yêu anh, yêu tất cả những gì thuộc về anh. Nhưng anh ơi, mẹ – đối với em đó còn là sự kính trọng, là nghĩa vụ của người con dâu, của một đứa con trong gia đình, và rộng lớn hơn – đó là chữ “Hiếu” mà em sẽ chia sẻ cùng anh trong cuộc đời này.

Từ xưa đế nay, vẫn lắm chuyện “mẹ chồng – nàng dâu” chẳng hay ho gì, nhất là ở cái thời buổi vàng thau lẫn lộn như bây giờ thì con dâu đanh đá với mẹ chồng là chuyện không mấy lạ lùng nữa. Và ngay cả chuyện con dâu rất mực yêu thương mẹ chồng, coi mẹ chồng như mẹ đẻ cũng sẽ là chuyện khó… Nhưng em đã chọn anh, quyết định bước vào gia đình anh – gia đình vốn từ lâu chỉ có hai người. Em đủ chín chắn để hiểu về nghĩa vụ, trách nhiệm và tình yêu để có thể bảo vệ cuộc sống đó.

Theo An Ninh Thủ Đô

0 106

Anh à, bây giờ em cũng chẳng biết phải nói như thế nào nữa. Em thích anh, em yêu anh mất rồi đấy.

 

Tình yêu gia đình số phận

Tình yêu gia đình số phận – Ảnh minh họa

 

Anh lúc nào cũng nói muốn nghe em nói 2 câu nói đó, rằng anh đã mong chờ được nghe em nói câu ấy từ khi gặp em.

Đúng là em chưa từng nói với anh như vậy nhưng em đã nghĩ thế và tự nhủ với mình như thế.

Em không dám nói với anh những điều đó là vì em sợ. Em sợ sau câu nói ấy, chúng ta sẽ đều đi quá giới hạn. Dù sao thì em vẫn đang có 1 gia đình cần em vun vén, chăm sóc. Và anh cũng sắp đón thêm 2 em bé xinh xắn đáng yêu nữa.

Lúc nào anh cũng trêu em: bọn đàn ông xung quanh em nhiều thế kia, làm sao anh chống chọi được? Nhưng anh không thấy sao, anh chỉ cần là anh, ngồi bên cạnh em và lắng nghe em nói bằng tất cả sự chân thành của anh, vậy là anh đã tự loại tất cả những đối thủ kia khỏi cuộc đua rồi…

Em đã khóc khi anh nói anh thấy mình bồi hồi, luống cuống khi ở bên cạnh em, được hẹn hò với em.

Khi chúng ta mới quen nhau anh đã nói nếu đến một lúc nào đó anh thực sự có tình cảm với em, anh sẽ tự điều chỉnh lại bản thân mình ngay. Thì anh ạ, đã đến lúc rồi đấy. Em nghĩ ngay từ bản thân em ra, em khuyên anh đừng nên chơi sổ xố với hạnh phúc gia đình.

Em không biết phải định nghĩa tình cảm giữa anh và em như thế nào, chỉ biết rằng nếu chúng ta cứ tán tỉnh nhau như thế này, em sẽ không vượt qua được đâu…Vì em đã yêu anh, yêu anh rất nhiều rồi!

Anh à, em muốn lắm một lần được anh ôm vào lòng, được nhắm mắt dù chỉ là 1 phút thôi trong vòng tay ấm áp và yên bình ấy. Nhưng lúc nào em cũng cố gắng để không thể hiện cảm xúc trước anh, để anh không biết rằng em yêu anh.

Em đã nghĩ rất nhiều, mình có yêu nhau bao nhiêu đi nữa thì cũng không thể được ở bên nhau, không thể công khai hạnh phúc của mình, đúng không anh?

Anh có nhớ hôm buổi trưa chúng mình vào ăn ở Lê Duẩn không? Chị chủ cửa hàng đã hỏi em: hai vợ chồng ăn gì? Câu hỏi ấy khiến em ngượng nhưng cũng đau lòng quá anh ạ! Không lẽ người ngoài thấy mình đẹp đôi thật vậy sao?

Có chăng, em sẽ cứ cố mạn phép được gọi anh là tình nhân, tình nhân yêu dấu của em trong những ngày tưởng chừng như em sắp bị cuộc sống quật ngã. Chỉ thế thôi là đủ anh nhỉ?!

…Em ước gì mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc, và em chưa thuộc về ai… Nhưng số phận này đã an bài cho anh và em những cuộc đời riêng. Thôi thì, hãy buông tay nhau và xoá mọi kí ức về nhau anh nhé!

Em xin lỗi…

0 549
Khi gặp gỡ, báo cáo công việc trực tiếp cho ông, cách đối xử ưu tiên và thân thiện hơn khiến tôi e ngại. Dần dần tôi thấy mến tính cách khảng khái và đã đón nhận không lẩn tránh những ánh nhìn cảm xúc của ông.
Boss tôi thích Sếp

Boss tôi thích Sếp – Hình minh họa

Tôi và chồng kết hôn 3 năm, có một đứa con trai, cả hai đều có công việc tốt và ổn định. Cuộc sống yên ổn đến tĩnh lặng, nhiều lúc gần như chẳng có gì để nói với nhau. Đề tài nói chuyện chung của cả hai sao quá ít ỏi, nhiều lúc vợ chồng cũng muốn hâm nóng gì đó như người ta hay nói bằng cách rủ nhau đi uống cà phê nhưng ra đến nơi chồng cầm tờ báo đọc. Tôi cũng nhận vài cuộc điện thoại của bạn, vợ chồng nói vài câu rồi về, thấy trong lòng trống rỗng và vô duyên lạ.

Gần đây chuyện trở nên xáo trộn với tôi. Số là trong công ty bỗng nhiên có chính sách cắt giảm nhân sự ở những vị trí chủ lực. Nghe nói việc giảm này để đưa vào nhân viên mới, vốn là thành phần gia đình những cổ đông của công ty, nằm trong số cắt giảm này có tôi. Làm ở công ty gần 4 năm, việc ra đi cũng khiến người ta lưu luyến, nhất là khi phía nhân sự tỏ ra có lỗi và mong muốn sự thông cảm từ chúng tôi là họ làm theo chính sách. Vào ngày cuối cùng tôi ở lại trễ, khi đang xếp lại vật dụng đồ đạc cá nhân thì có mấy người lạ đi vào, trước đó tôi đã khóc vì chia tay và vẫn đang vậy, trong lúc họ đi tiếp vào phòng trong thì một người quay lại chỗ tôi và hỏi chuyện. Trao đổi một đoạn và khi tôi trả lời là chính sách công ty thì ông ta bảo “Chị có thể ở lại”.

Tôi đã tìm được vị trí ở công ty khác trong thời gian nhận thông báo nên nghĩ mình đâu cần người khác phải ban cho việc đi hay ở. Cái câu “Chị có thể ở lại” từ một người lạ hoắc khiến tôi tự ái thật sự, không nghĩ là ở lại nhưng tôi vẫn xin hỏi ông ấy là ai thì nhận được câu trả lời: Là người có thể quyết định trong công ty. Có lẽ là lãnh đạo mới nhưng nghe đến đó tôi đã có ác cảm với quyết sách kiểu độc đoán không công bằng vừa rồi. Được dịp, tôi cảm ơn và nói thay luôn những người khác: Tôi sợ đột nhiên lại phải nhận thông báo có thể ra đi, như người ta có thể xé đi một tờ giấy lộn vào bất kỳ lúc nào nếu muốn.

Có điều gì đó khiến ông ta yên lặng mà sau này ông bảo đó là cảm giác xúc phạm nên không thể để chúng tôi nghĩ vậy. Sau đó tôi biết trong số những người nằm trong quyết định thì một số người sẽ được ở lại, trong đó có tôi. Những người kia ở lại bình thường vì họ không trải qua cuộc gặp như tôi, còn tôi vì tự ái nên đã từ chối. Ông ta có số điện thoại của tôi và muốn nói chuyện một cách thẳng thắn rằng ông không biết việc thay đổi nhân sự này. Khi một người lãnh đạo đã trực tiếp nói chuyện với mình thì âu cũng là sự hân hạnh, tôi rất tôn trọng cách xử lý của ông ta, cũng cảm thấy muốn quay trở lại công việc hơn là môi trường mới vì công việc đang tốt đẹp.

Công việc của tôi dường như trở nên tốt đẹp hơn hẳn, nhiều việc quan trọng hơn, lương cũng cao hơn. Khi gặp gỡ, báo cáo công việc trực tiếp cho ông, cách đối xử ưu tiên và thân thiện hơn khiến tôi e ngại. Dần dần tôi thấy mến tính cách khảng khái và đã đón nhận không lẩn tránh những ánh nhìn cảm xúc của ông.

Chồng bảo lúc này em có chuyện gì buồn và lo nghĩ sao, tôi chỉ có thể nói vì công việc. Hơn 34 tuổi mà tôi vẫn thấy rung động lạ lùng, như chưa từng có trước đây vậy. Chưa có bất kỳ điều gì xảy ra nhưng tôi đang cảm thấy thật bất lực với cảm xúc của chính mình, nhìn gia đình yên ổn của mình chợt thấy lòng sao lo sợ. Tôi đã nghĩ đến việc không mong sự tha thứ, có thể ly hôn, có thể đánh đổi. Ranh giới thật mong manh, lý trí tôi cũng tỉnh táo để có thể nói lên được điều này và vẫn mong ràng buộc gia đình mạnh hơn để xua tan những cảm xúc nhất thời đang tiếp diễn.

Hòa AN

0 209
Em mơ có một đám cưới như bao đứa bạn khác, muốn có vợ và những đứa con, một gia đình mà xã hội chấp nhận. Tất cả những thứ đó tôi có cho em được đâu, chẳng mang lại hạnh phúc gì cho em.
Cưới

Cưới – Ảnh minh họa

Tìm trong ký ức những hình ảnh của ngày xưa, tôi lục lọi đâu đó, vớt vát cái gì còn sót lại sau cuộc tình đầy trái ngang, thi thoảng những cơn mưa bất chợt, đến rồi đi làm lòng người bỗng buồn tênh. Ánh mắt phương Nam tìm về miền Trung yêu thương – mảnh đất hẹp nhưng gánh nặng hai đầu đất nước, nơi ấy có một người để yêu thương.

Tôi với người – một cuộc tình điên dại, sinh sôi mạnh mẽ nhưng cũng sớm lụi tàn. Dẫu chẳng thể nào đến được với nhau nhưng em cho tôi biết được hương vị hạnh phúc của tình yêu, mang đến trong tôi mật ngọt nhưng cũng lắm đắng cay. Cảm ơn em đã dẫn bước tôi vào đường yêu, để tôi biết nhung nhớ, biết đợi chờ, để thấy cuộc đời nở đầy hoa và trong tim rộn rã một lời ca.

Tình đôi ta chỉ âm thầm lặng lẽ, trước mọi người chẳng thể nói yêu nhau. Rồi giây phút ngọt ngào cũng rời xa, tình nhạt phai dần theo năm tháng, với tôi tình yêu dành cho em vẫn tha thiết. Vòng tay em ôm tôi thiếu dần hơi ấm của tình thương, những lần gặp mặt thưa dần, em đang né tránh tôi. Biết là thế nhưng tôi vẫn yêu em như không có chuyện gì xảy ra.

Ngày tháng cứ thế trôi, tình em dành cho tôi cũng nhạt nhòa dần, em nói lời chia tay, tôi xót xa cho chính mình và cũng cho chính em. Tôi không hờn, không oán giận, hiểu những gì em suy nghĩ, chắc có lẽ rời xa sẽ tốt hơn. Em đến với người con gái em yêu, tình yêu đó có thể giúp em đứng vào nhóm đa số trong xã hội. Em mơ có một đám cưới như bao đứa bạn khác, muốn có vợ và những đứa con, một gia đình mà xã hội chấp nhận. Tất cả những thứ đó tôi có cho em được đâu, chẳng mang lại hạnh phúc gì cho em.

Thời gian dần trôi qua nhưng trong tôi hằn sâu vết thương lòng của mối tình đầu, từ một người bạn thân thiết em trở thành người tôi yêu thương hết mực, để rồi giờ đây như hai người xa lạ lặng lẽ bước qua nhau. Lướt qua em tôi nghe tim mình nhói đau, cố chôn sâu tất cả, xóa mờ dĩ vãng nhưng đâu đó vẫn là hình ảnh của em, những thông tin về em. Tôi rời xa quê nhà tìm một cuộc sống mới, để lại sau lưng những kỷ niệm buồn.

Tôi sẽ mãi yêu em như thuở ban đầu, ở quê nhà em hạnh phúc nhé. Nơi đất khách quê người, tháng ngày dài sẽ đóng mãi tâm hồn tôi, bâng khuâng và nỗi nhớ về em lại cồn cào mỗi khi bắt gặp những đôi tình nhân e ấp bên nhau. Tôi khao khát cái cảm giác được yêu thương với tháng ngày bên em nhưng ngày ấy xa rồi nay còn đâu.

Những dịp được về quê thăm gia đình, trong tôi một cảm giác bối rối, dằn vặt có nên gặp em hay không. Dù đã hết yêu và giờ đây em chỉ xem tôi như một người bạn nhưng trong tôi vẫn nguyên vẹn tình yêu ban đầu với em. Tình yêu ấy mãnh liệt lắm, không ngăn cản nổi bước chân tôi tìm tới em. Để rồi những tháng ngày sau đó tôi lại hành hạ mình bằng nỗi nhớ, hoài niệm với những gì đã qua. Tôi sẽ cố gấp hình ảnh em vào nơi sâu thẳm trái tim, mối tình đầu cũng là mối tình cuối của tôi. Đi hết một đời người rồi cũng trở về với cát bụi, nếu có kiếp sau hãy cho tôi được rẽ phải trên con đường của mình.

Bổ đôi trái tim tình tan vỡ
Thiên đường em nói lệ sầu bi
Sắc lạnh băng tan nơi trần thế
Mòn mỏi thê lương đáy tâm hồn.

Quân