Nhân quả

NHÂN QUẢ…

Một hôm, một người đàn ông trông thấy một bà lão với chiếc xe bị “pan”(hỏng) đậu bên đường. Tuy trời đã sẩm tối, anh vẫn có thể thấy bà đang cần giúp đỡ. Vì thế anh lái xe tấp vào lề, đậu phía trước chiếc xe Mercedes của bà rồi bước xuống xe. Chiếc xe Pontiac cũ kỹ của anh vẫn nổ máy khi anh tiến đến trước mặt bà. Dù anh tươi cười nhưng bà lão vẫn tỏ vẻ lo ngại. Trước đó khoảng một tiếng đồng hồ, không một ai dừng xe lại để giúp bà. Người đàn ông này liệu có thể hãm hại bà không? Trông ông không an toàn cho bà vì ông nhìn có vẻ nghèo và đói.

Nhân quả
Nhân quả – Gieo nhân nào nhận quả nấy

Người đàn ông đã có thể nhận ra nỗi sợ hãi của bà cụ đang đứng bên ngoài chiếc xe giữa trời lạnh. Anh biết cảm giác lo sợ của bà như thế nào rồi. Cái run đó, nỗi lo sợ trong lòng đó mới là lý do tự nó thành hình trong ta…Anh nói: “Tôi đến đây là để giúp bà thôi. Bà nên vào trong xe ngồi chờ cho ấm áp? Luôn tiện, tôi tự giới thiệu tôi tên là Bryan Anderson.”.Thật ra thì xe của bà chỉ có mỗi vấn đề là một bánh bị xẹp thôi nhưng đối với một bà già thì nó cũng đủ gây phiền não rồi. Bryan bò xuống phía dưới gầm xe tìm một chỗ để con đội vào và lại bị trầy da chỗ khuỷu tay cũng như lòng bàn tay một hai lần gì đó.

Chẳng bao lâu anh đã thay được bánh xe. Nhưng anh bị dơ bẩn và hai bàn tay bị đau rát.Trong khi anh đang siết chặt mấy con ốc bánh xe, bà cụ xuống cửa kiếng và bắt đầu nói chuyện với anh. Bà cho anh biết bà từ St. Louis đến và chỉ mới đi được một đoạn đường. Bà không thể cám ơn đầy đủ về việc anh đến giúp đỡ cho bà. Bryan chỉ mỉm cười trong lúc anh đóng nắp thùng xe của bà lại. Bà cụ hỏi bà phải trả cho anh bao nhiêu tiền. Bryan chưa hề nghĩ đến điều là sẽ được trả tiền, đây không phải là nghề của anh. Anh chỉ giúp người đang cần được giúp đỡ vì Chúa, Phật hay chính bản thân anh cũng biết rằng đã có rất nhiều người trong quá khứ ra tay giúp anh. Anh đã sống cả đời mình như thế đó, và chưa bao giờ anh nghĩ sẽ làm chuyện ngược lại.

Anh nói với bà cụ nếu bà thật sự muốn trả ơn cho anh thì lần khác khi bà biết ai cần được giúp đỡ, bà có thể sẵn sàng cho người ấy sự giúp đỡ của bà, và Bryan nói thêm: “Và hãy nghĩ đến tôi”.Anh chờ cho bà cụ nổ máy và lái xe đi thì anh mới bắt đầu lên xe của mình đi về.

Hôm ấy là một ngày ảm đạm và lạnh lẽo nhưng anh lại cảm thấy thoải mái khi lái xe về nhà.

Chạy được vài dặm trên con lộ, bà cụ trông thấy một tiệm ăn nhỏ.. Bà ghé lại, tìm cái gì để ăn và để đỡ lạnh phần nào, trước khi bà đi đoạn đường chót về nhà. Đó là một nhà hàng ăn trông có vẻ không được thanh lịch. Bên ngoài là hai bơm xăng cũ kỹ. Cảnh vật rất xa lạ với bà..

Chị hầu bàn bước qua chỗ bà ngồi, mang theo một khăn sạch để bà lau tóc ướt. Chị mỉm cười vui vẻ với bà dù đã phải đứng suốt ngày nay để tiếp khách. Bà cụ để ý thấy chị hầu bàn này đang mang thai khoảng tám tháng gì đó nhưng dưới cái nhìn của bà, bà thấy chị không bao giờ lộ ra sự căng thẳng hay đau nhức mà làm chị thay đổi thái độ.Rồi tự nhiên bà lại chợt nhớ đến anh chàng tên Bryan hồi nãy. Và bà cụ vẫn còn thắc mắc, không hiểu tại sao một người có ít, đến độ thiếu thốn mà lại sẵn lòng cho một người lạ mặt rất nhiều..
.
Sau khi ăn xong, bà trả bằng tờ giấy bạc một trăm đô-la. Chị hầu bàn mau mắn đi lấy tiền để thối lại tờ bạc một trăm của bà cụ.. nhưng bà cụ đã cố ý nhanh chân bước ra khỏi cửa mất rồi. Lúc chị hầu bàn quay trở lại thì bà cụ đã đi khuất . Chị hầu bàn thắc mắc, không biết bà cụ kia có thể đi đâu. Khi dọn dẹp, chị để ý trên bàn thấy có dòng chữ viết lên chiếc khăn giấy lau miệng…Nước mắt vòng quanh khi chị đọc dòng chữ mà bà cụ viết: “Cô sẽ không nợ gì tôi cả. Tôi cũng đã từng ở vào tình cảnh thiếu thốn giống như cô hiện nay. Có ai đó đã một lần giúp tôi, giống như bây giờ tôi đang giúp cô. Nếu cô thực sự nghĩ rằng muốn trả ơn lại cho tôi thì đây là điều cô nên làm: Đừng để cho chuỗi tình thương này kết thúc ở nơi cô.”.Bên dưới tấm khăn giấy lau miệng, bà cụ còn lót tặng thêm bốn tờ giấy bạc 100 đô-la nữa.

Thật ra, còn có những bàn ăn cần lau dọn, những hũ đường cần đổ đầy và những khách hàng để phục vụ… Và chị hầu bàn đã hoàn tất những việc ấy để sửa soạn cho qua ngày mai.

Tối hôm đó, dù khi đi làm về và leo lên giường nằm, chị vẫn còn nghĩ về số tiền và những gì bà cụ đã viết cho. Làm thế nào mà bà cụ đã biết chị và chồng của chị hiện đang cần số tiền ấy? Với sự sanh nở đứa bé vào tháng tới, điều ấy sẽ là khó khăn… Chị biết chồng chị lo lắng đến mức nào, và trong lúc anh ta nằm ngủ cạnh chị, chị cho anh một cái hôn nhẹ và thì thào bên tai anh, “Mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả. Em thương anh, Bryan, ạ.” (chị đâu có biết anh Bryan đã thay bánh xe cho bà già tội nghiệp trước đó).

Có một cổ ngữ “NHÂN NÀO QUẢ NẤY”. Hôm nay tôi gửi bạn câu chuyện này, và tôi mong bạn chuyển tiếp nó. Hãy để cho ngọn đèn này chiếu sáng. Đừng xóa nó, đừng gửi nó trở lại. Chỉ việc chuyển câu chuyện này đến một người bạn. Những người bạn tốt, giống như những vì sao. Bạn không luôn luôn trông thấy họ, bạn biết họ luôn luôn có mặt ở đó….

(ST)

Nghề nghiệp

Câu chuyện NGHỀ NGHIỆP: Có một bạn trẻ tìm đến một công ty phần mềm máy tính xin một chân dọn dẹp vệ sinh.

Sau khi qua phỏng vấn và thử việc (như lau dọn khu vệ sinh…), người quản lý nhân sự đồng ý nhận anh vào làm, đồng thời yêu cầu anh để lại địa chỉ email để tiện liên lạc.

Email với chủ doanh nghiệp
Email với chủ doanh nghiệp

Anh nói: “Tôi không có máy tính”.

Người quản lý nói với anh rằng đối với công ty phần mềm, một người không có email đồng nghĩa với sự không tồn tại. Vì thế, ông ta lấy làm tiếc là không thể nhận anh được.

Anh thất vọng rời khỏi công ty, trong túi chỉ còn 10 USD. Đi ngang một cửa hàng thực phẩm, anh chợt nghĩ ra việc mua 10kg khoai tây, lê la đến từng hộ gia đình bán lại. Hai giờ sau anh đã bán hết và có lời.

Anh lại làm như vậy mấy lần nữa, số tiền vốn ban đầu đã tăng lên đáng kể. Anh phát hiện làm công việc này có thể nuôi sống bản thân.

Từ đó anh chăm chỉ làm việc. Nỗ lực cộng với một chút may mắn, công việc của anh ngày càng thành công.

Trong năm năm anh lập được một công ty lớn chuyên giao hàng tận nhà. Mọi người chỉ cần đứng ở cửa nhà mình cũng có thể mua được các loại thực phẩm tươi sống.

Đến một hôm anh chợt nghĩ đến tương lai, đến gia đình và quyết định đi mua bảo hiểm.

Lúc ký hợp đồng, nhân viên bảo hiểm hỏi địa chỉ email của anh.

Anh lại nói: “Tôi không có máy vi tính!”.

Người nhân viên ngạc nhiên: “Ngài có một công ty lớn như thế nhưng lại không có máy vi tính và địa chỉ email sao?

Ngài thử nghĩ xem nếu ngài có máy tính, ngài đã có thể làm được bao nhiêu thứ nữa!”.

Anh nói: “Khi đó tôi sẽ trở thành nhân viên vệ sinh của công ty phần mềm máy tính”.

Đôi khi, chính sự thiếu sót hoặc không may mắn của bạn lại chính là một nhân tố giúp bạn có được một cơ hội khác tuyệt vời hơn. Vì vậy đừng vội nản lòng khi gặp thất bại bạn nhé.

Người yêu mới có người yêu cũ

“Đây là những dòng tâm sự mà tôi có thể viết nên lời, tôi thật sự rất đau, liệu có liều thuốc nào cho tôi để xoa dịu nỗi đau này không? – Hãy gọi tôi là Cỏ Lác Lim”

 

Cỏ lác liêm - Ảnh minh hoạ
Cỏ lác liêm – Ảnh minh hoạ

– Em à, khi nào em buông tay anh hả em?

– Khi nào em buông tay anh, em sẽ nói trước với anh một tháng anh nhé!

“Ừ khi nào em buông tay anh, hãy nói trước với anh một tháng em nha!” Mỗi lần chúng ta gặp nhau, khi đưa em về anh đều nói với em câu này, anh còn nhớ không chàng lính nhỏ.

Em nhớ lúc mình mới quen, chỉ một đêm nói chuyện thôi, sáng hôm sau anh đã quyết định đưa em đi làm, em dậy trể, làm anh phải đợi hơn 30 phút, em biết anh rất bực mình em, nhưng chỉ cái giọng nói ngáy ngủ của em,  mà anh bảo anh yêu em ngay giọng nói đó.

Ngày đầu tiên mình gặp nhau, tối hôm đó em bận làm, còn anh xuống ca trực, anh mang chiếc máy ảnh đi vòng vòng chụp ảnh, đợi em tan ca. Bến Ninh Kiều lúc nào cũng đẹp đúng không anh, mà anh và em chỉ được một lần đặt chân chung đến. Em và anh, hai con người, hai tuổi tác, hai công việc, hai hoàn cảnh, hai địa vị khác nhau, nhưng lại có điểm chung là ai cũng từng có quá khứ. Anh mới chia tay người yêu 2 tháng, còn em cũng mới chia tay bạn trai 1 tháng. Anh biết em buồn, nên đã đem những câu chuyện cuộc sống ra an ủi.

– Em à, anh ví dụ nhé, giả xử có một chiếc cầu, em đang đi trên chiếc cầu đó, nhưng vô tình chợt ngã, làm chân bị lấm, hỏi em có để đôi chân lấm mà đi tiếp, hay dừng lại rửa sạch rồi mới đi?

Lúc đó em đã nói với anh rằng:

– Em sẽ rửa sạch rồi mới dám đi tiếp, vì em sợ chiếc cầu sẽ bị dơ, làm người đi sau có thể ngã.

Anh lại hỏi em:

– Nếu sau này người yêu cũ em quay về, khi em có người yêu mới, em có bỏ người mới mà để họ quay lại với em không?

Em do dự không biết trả lời thế nào bằng câu hỏi ngược lại:

– Nếu là anh, anh có quay lại với họ ko?

– Không – Anh trả lời em một cách thẳng  thắng.

Anh biết người yêu cũ của em không tốt với em, em đừng quay lại em nhé, họ chỉ lợi dụng em thôi, rồi họ sẽ để lại cho e những nỗi đau lớn hơn. Đối với anh ấy, em không còn được trân trọng, nhưng đối với anh thì khác.

“Hiểu đời”, anh đã cho em nghe, em không ngần ngại mượn bờ vai anh, để tìm chốn bình yên, và bên anh em bình yên thật, cảm giác mà trước đây em chưa từng có. Và mình đã yêu nhau.

Anh đưa đón em đi làm mỗi ngày, trong đôi mắt của bao người em là người may mắn.

Rồi em mất việc, anh cũng đến bên em động viên an ủi.

Tròn 40 ngày yêu thương, tình cảm mặn nồng, đôi ta như thuộc về nhau tất cả, em minh bạch không dấu anh điều gì cả, cả hiện tại lẫn quá khứ, vậy mà lúc nào anh cũng tỏ vẻ nghi ngờ. Tình cảm anh dành cho em bắt đầu thay đổi, không còn quan tâm em như trước nữa, em nhắn tin anh không trả lời, gọi điện thoại thì máy bận. Em vẫn chờ, vẫn đợi, vẫn nhắn tin cho anh mỗi ngày. Em nghĩ chắc anh vì công việc, vì gia đình, vì buồn những lời nói vô tình của em nên anh mới thế. Em tự động viên mình, rồi anh sẽ về thôi mà, đừng buồn Cỏ nhé.

Rồi 1 tháng, 2 tháng trôi qua vẫn thế, anh vẫn im lặng.

Anh này chàng lính nhỏ, anh lỗi hẹn rồi, em đau lắm. Hôm qua em vô tình vào facebook của cô ấy, người yêu cũ của anh. Em biết anh chưa từng quên cô ấy, nhưng đã vội đến bên em, rồi khi cô ấy quay về, anh chọn cách im lặng với em, để quay lại với cô ấy. Anh có biết em đau như thế nào không, và những câu chuyện cuộc sống, những lời anh nói với em

ko còn ý nghĩa nữa. Em biết phải làm sao đây, kết quả của những ngày yêu thương, những ngày đợi chờ là thế sao, anh à, em nên cười hay khóc đây, khi anh cũng như bao người khác, cũng lừa dối tình cảm em. Có giọt nước mắt đã rơi trên phím chữ rồi…

Anh à còn nhớ câu này không: “Nếu em bỏ được quá khứ của em, anh sẽ dành nữa cuộc đời còn lại để chăm sóc và yêu thương em”. Em là một đứa ngốc phải không anh!

Em biết rồi, anh ạ, người yêu mới của em. Em chỉ là Cỏ thôi, bám bụi đường, vậy mà dám đi sánh cùng Hoa trong nhà cao vườn kính, làm sao được phải không anh.

“Khi nào em buông tay anh, em sẽ nói trước với anh một tháng anh nhé”, đúng như lời nói, em buông tay anh nhé, một tháng sao mình chia tay, dù anh và em không ai nói với ai lời nào, trả anh về với Hoa của anh đấy, người yêu cũ của anh.

Sáng nay trời lại mưa, vẫn trong em một chút buồn, dư âm ngày hôm qua, ngày hôm qua em đã khóc, gần 4h sáng mà em vẫn không thể dỗ mình vào giấc ngủ, thật khó để quên anh

lắm, nhưng phải quên thôi. Với anh em chỉ là một người thay thế, một trò đùa, hay cái cảm nắng mùa hè, hè hết thì cái cảm nắng ấy cũng mất đi. Em chấp nhận tất cả, thầm chúc anh và cô ấy hạnh phúc.

“Tôi vẫn đợi giữa dòng người vội vã

Mặc chiều về tôi vẫn đứng chơ vơ

Ai trong tay cầu mong người hạnh phúc

Quay lưng rồi tôi lặng lẽ bước đi”

…..

Cỏ Lác Lim

Tôi Có Nên Từ Bỏ Hết “Tất Cả” Để Được Sống Cùng Vợ ???

Tôi là người miền Trung, từ khi sinh ra tới 10 tuổi tôi đã phải sống xa cha mẹ vào ở nhà nội ở một thành phố nhỏ của tỉnh để tiện cho việc học hành và cuộc sống về vật chất cũng đỡ khó khăn hơn. Có lẻ vì vậy mà đôi khi tôi cảm thấy những tình cảm hay sự chia sẻ, đồng cảm của tôi với gia đình không được như bao đứa trẻ khác. Sau những năm tháng phổ thông ở tỉnh tôi cùng cha mẹ vào Sài Gòn học tiếp rồi lập nghiệp, giờ tôi làm thiết kế đồ họa cho một công ty tư nhân. Đồng lương tôi so với cái thời điểm kinh tế khó khăn của xã hội cũng bình thường, nhưng như vậy cũng là may mắn không phải thất nghiệp hay phải bám víu vào cha mẹ mặc dù tôi là người có hoài bão và có những suy nghĩ cầu tiến như bao người khác.

Hơn 3 năm trước tôi có quen, yêu rồi giờ chúng tôi đã cưới nhau. Vợ tôi làm kế toán là người gốc Bắc tuổi mèo còn tôi tuổi chuột, ở cái cung tuổi mà mọi người đêu bảo là không hợp nhau. Bản thân tôi cũng biết nhưng vì quá yêu và nghĩ thời buổi giờ cũng không nên đặt nặng vấn đề tuổi tác làm gì, chỉ cần hai vợ chồng thương yêu đùm bọc nhau thì sẽ tốt thôi.

Lúc mới quen và được vợ chấp nhận tình cảm tôi mừng đến rớt nước mắt, vì biết gia đình người ta sẽ không đồng ý cho cuộc tình này và cố ấy là người đàn hoàng, ăn học tử tế, xinh xắn, còn tôi lại bị dị tật bàn tay trái không được lành lặn cũng không có gì nỗi trội gì hơn người khác. Nhưng có lẻ tình yêu là thứ tuyệt vời nhất để có thể giúp cho con người ta vượt qua mọi rào cản, cô ấy đã vì tôi đã phải chịu áp lực từ phía gia đình, từ những người thân xung quanh để giành tình yêu lại cho tôi. Khi đó tôi hồi hộp, đau đớn cứ như người mất hồn không biết kết quả sẽ như thế nào cả, nhưng thật may mắn mọi chuyện đều tốt đẹp đến với tôi và bố mẹ cô ấy đã đồng ý cho chúng tôi quen nhau.

Trong thời gian yêu nhau tôi đã bất chấp tất cả những gì tôi có thể và nghĩ được gì thì sẽ làm cho vợ vui đôi khi cô ấy cũng ngang ngược và hơi trẻ con ích kỹ, nhưng cũng có khi vô ý làm cô ấy buồn. Rồi mọi chuyện cứ thế tiến triển theo chiều hướng thuận lợi, đến khoản 2 năm sau ba mẹ muốn tôi lập gia đình, tôi cũng nói ý để cô ấy biết, và lần lên nhà người yêu tiếp đó tôi đã bày tỏ tình cảm cũng như hoàn cảnh gia đình và xin được gia đình cho phép chúng tôi cưới, nhưng thật bất ngờ tôi nhận được cái sự thờ ơ, bàn ra không có tính tích cực xem như chưa có gì. Tôi nghe mà cảm thấy bủn rủn tay chân, chạnh lòng một phần vì tự ái, mặt cảm bản thân, nên sau đó tôi về đã rất tự ái và không dám đề cập chuyện này với nhà cô ấy nữa.

Bẵng đi một thời gian cũng khoản nữa năm sau đó tôi nhận được tin từ cô ấy là gia đình cô ấy có nhận xét tôi giống như một kẻ “chơi hoa qua đường” tôi buồn và tức lắm nhưng biết làm sao được trong khi bản thân tôi lại không có gì có thể so sánh với cô ấy được. Lúc này tôi chỉ biết câm lặng và cầu mong sao cho mọi chuyện lại trôi qua êm đẹp. Vài tháng tiếp đó tôi rất bực nhưng niềm vui thì nhiều hơn khi nghe cô ấy bảo là “tuổi em chỉ cưới được trong năm 27 tuổi còn 28 hay 29 hoặc 30 sẽ không được”. Lúc này bao nhiêu bực tức hay phân trần trong tôi đều tan biết hết tôi vui đến nỗi không còn biết gì. Nhưng sau đó tôi đã kịp tĩnh táo lại để suy tính cho đám cưới trong khi gia đình tôi mới vào nam cuộc sống cũng khó khăn và trước đó tôi luôn nhìn nhận sự việc theo một hướng tiêu cực nên không có một sự chuẩn bị gì về kinh tế hay tinh thần gì cho chuyện kết hôn cả. Nhưng thật hay niềm vui đã giúp tôi vượt qua mọi điều, tôi đã cố tích lũy tiết kiệm chi tiêu hàng tháng và cũng nhờ anh chị em giúp đỡ chút ít về kinh tế tôi đã sữa sang sạch sẽ lại nhà cữa và hạch toán được cho cái đám cưới mà tôi nghĩ bản thân sẽ khó mà làm được trong khi trước đó tôi sống ở nhà chỉ biết đi làm rồi về nhà ăn uống ngủ nghỉ.

Đúng là cái khó luôn đeo đuổi tôi đến khi hai bên gia đình bàn tính đám cưới cũng xãy ra nhiều chuyện bất đồng quan điểm của hai miền bắc – trung. Giờ này tôi là người đứng giữa chỉ muốn cho mọi việc êm suôi tốt đẹp, tôi chỉ còn biết năn nỉ, van xin thậm chí còn lấy sự sống đổi lại để cho phía nhà tôi đồng ý mọi việc được theo bên vợ dù cho lúc đó vợ tôi chỉ biết gây áp lực, xem thường và chỉ trích tôi. Buồn vợ lắm nhưng tôi chỉ biết cố gắng và cố gắng mong sao cho mọi chuyện được thành công trong vui vẻ để vợ không buồn tủi và bên vợ không phải bất mãn về thông gia. Sau mọi nổ lực đám cưới của chúng tôi cũng được tổ chức trong bao nhiêu tiếng vỗ tay và những lời chúc tụng.

Nhưng thật không ngờ hết cơn bão này lại tới cơn lốc kia, sau đám cưới vài ngày chúng tôi xin dọn ra ở trọ để tiện cho đoạn đường công việc, nhưng thực chất tôi hiểu vợ không muốn ở dâu lâu dù những ngày đầu nhà tôi vẫn thương, chăm sóc và không thể hiện gì gây khó khăn cho vợ tôi cả. Thời gian ngắn đầu mọi việc, cuộc sống vợ chồng vẫn tốt đẹp như bao cặp vợ chồng khác nhưng có lẻ về sau tôi dần hiểu ra vợ tôi vẫn ức chế chuyện tổ chức đám cưới không được trọn vẹn như ý cô ấy và phía vợ muốn nên cô ấy luôn tỏ ra không thích và xem thường phía nhà tôi. Tôi đã buồn lắm nhưng khả năng tôi chỉ có thể cố gắng được như vậy mà mọi việc cũng đã qua rồi tôi biết làm sao để quay lại cho hơn được. Không dừng lại ở đó những chuyện tai ương lại đến thêm, không biết ai nói hay làm gì mà cô ấy lại bảo tôi nói “cô ấy lấy tiền cho bố mẹ gia đình cô ấy” trong khi vợ chồng có được bao nhiêu tiền tôi còn không biết và không dám hỏi vì sợ vợ suy nghĩ tôi tra khảo hay có ý này ý kia nữa mà cô ấy cũng chưa bao giờ nói cho tôi biết kinh tế của vợ chồng và có ý tỏ ra tôi không được quyền biết, thế là gần 1 tháng vợ chồng son tôi cứ lục đục rồi phần cô ấy tự ái cao gây áp lực rồi sĩ nhục, xúc phạm tôi, bao nhiêu cố gắng giải thích rồi chia sẽ năn nỉ cũng không làm cô ấy tin được, không biết làm sao tôi chỉ biết câm nín mà sống với vợ. Đỉnh điểm đến một ngày sau khi đi làm tôi có việc qua anh trai xong về cũng hơi trễ vợ đã chuẩn bị ngủ tôi cũng nằm ngủ luôn thì bỏng dưng cô ấy đánh tôi dậy tôi đã giả vờ như không có gì rồi ngủ tiếp nhưng cô ấy vẫn tiếp tục đánh tôi dậy, lần này tôi thấy trong hơi thở cô ấy đã có hơi men, tôi biết thế nào hôm nay cũng bị 1 trận để cô ấy hả giận nhưng mọi việc không như tôi tưởng cô ấy đã quá đáng mắng nhiếc, dùng những từ ngữ và câu nói thô tục mà tôi không thể nghĩ ra được xúc phạm đuổi tôi ra khỏi nhà trong khi nhà trọ đã đóng kín cổng. Lúc này tôi tức lắm nhưng vẫn cố nhịn tôi bỏ lên gác nằm mang tai phone vào nghe nhạc để khỏi nghe những lời lẻ không hay kia nhưng cô ấy đã không chịu dừng lại còn giật tai phone rồi càng xúc phạm hơn, lúc này tôi không làm chủ được bản thân tôi đã tát cô ấy nhưng cũng cố gắng đánh vào bắp tay cô ấy thôi, nhưng rồi cô ấy cũng như con thiêu thân lao vào càng xúc phạm và thách thức tôi càng lúc càng thêm lữa. không làm gì được nữa tôi đã khóc gọi về cho nhà tôi lúc này đã 1 giờ sáng thế là mọi chuyện không hay càng lan rộng thêm. Sáng sớm hôm sau tôi đã dọn về nhà, sau 1 ngày tỉnh táo ba mẹ tôi có mời cô ấy và một chị họ lên nhà nói chuyện, nhà tôi đã phân tích, chỉ trích tôi, sau đó hai ngày tôi đã quay lại với vợ và gọi điện xin lỗi nhà vợ. Sau đó tôi đã đau lòng hối hận lắm khi thấy dấu tay trên tay vợ, cũng tự nhủ sau này sẽ không bao giờ đánh vợ nữa. Số phận thật trớ trêu thời gian trôi qua tính cách cô ấy càng khó khăn, ích kỹ, khắc nghiệt, bắt nạt muốn điều khiển thậm chí độc đoán hơn nếu trái ý thì chỉ có chia tay tôi thôi và có sự căm ghét phía nhà tôi hơn, biết vậy nhưng tôi cũng vứt “cái tôi” và chịu đựng chỉ thầm cầu cho cô ấy có sự suy nghĩ chín chắn lại.

Đúng là mọi thứ đều có giới hạn, cố ấy đã thêm giọt nước và cái ly trong tôi cũng tràn. Giờ đây cô ấy đã càng thể hiện rõ rệt hơn không còn cả nể gì người lớn hay ai trong nhà tôi kể cả những người chưa gặp mặt luôn cũng không còn nghĩ tới cảm giác tôi nữa dù hiện tại tôi vẫn là chồng, trong suy nghĩ vợ tôi thấy ai đó dù lớn hay nhỏ thể hiện không thích hay gì không hay với cô ấy là cô ấy đối lại thù ghét không thèm gặp mặt như vậy, dù cho tôi có giải thích đó là sự hiểu nhầm, sự hung dữ trong con người vợ tôi càng mãnh liệt hơn. Tôi giờ đã thật sự đau lòng là một người đứng giữa, là một đứa con bất hiếu và là một người chồng bất lực rồi. Nhiều lần phân tích rồi có ý tâm sự để cô ấy hiểu và thay đổi cách sống nhưng cũng nhận được một cách sống cách ly với nhà tôi vậy. Trong lúc tức giận tôi đã nói không chấp nhận được kiểu sống như vậy, sau đó cố ấy đã chủ động chia tay.

Giờ tôi đã dọn về nhà ở cùng ba mẹ nhưng lòng tôi đau như đứt từng khúc ruột vì tôi vẫn rất thương vợ, nhớ lắm, nhiều lúc muốn quyên sinh để chạy trốn tất cả, nhưng nếu sống thì làm sao tôi sống được khi vợ xem thường, khinh bỉ và cách biệt gia đình cha mẹ tôi, trong khi cha mẹ sinh tôi ra họ có lỗi lầm gì đâu, phận làm con tôi đã chưa làm gì để báo hiếu mà toàn mang lại những chuyện không hay như vậy, vợ tôi giờ đã không muốn nhìn mặt người thân, ra mắt những người chưa từng biết phía nhà tôi, thậm chí nếu cứ như thế thì sau này sinh con ra không lẻ con tôi lại không được biết ông bà phía nội như bao đứa trẻ khác.

Viết đến đây thì trời cũng gần sáng, tôi mong những đọc giả hay ai đã và đang trải qua hoàn cảnh như tôi có thể cho tôi xin một lời khuyên, tôi phải làm sao đây? Ngoài cách từ chối sự sống mà ba mẹ đã ban cho tôi.

Xuân Quỳnh

Lời đề nghị trơ trẽn của chồng sắp cưới trước ngày ăn hỏi

Chỉ còn 5 ngày nữa là đến lễ ăn hỏi của mình. Song từ hôm qua sau khi nghe lời đề nghị trơ trẽn của chồng sắp cưới mà tôi chán nản vô cùng và đang muốn hoãn cưới để suy nghĩ lại

khóc vì chồng sắp cưới hỏi
Tính đến hôm nay, còn 5 ngày nữa là đến lễ ăn hỏi của hai đứa (Ảnh minh họa)

Tôi và chồng sắp cưới yêu nhau gần 2 năm mới quyết định tiến tới hôn nhân. Anh hơn tôi 2 tuổi và đang làm nhân viên văn phòng một công ty truyền thông. Lương tháng của anh chỉ được khoảng 6 triệu. Còn tôi do thi không đỗ đại học nên tôi đi học nghề may. Tôi đang nhận may đồ đầm đồ kiểu tại nhà cho 2 tiệm may gần nhà. Do đó, thu nhập của tôi cũng được khoảng gần chục triệu/tháng.

Xin nói qua về gia cảnh nhà tôi và nhà anh. Nhà tôi ở Hà Nội nhưng kinh tế chỉ bình thường. Bố mẹ tôi đều hiện làm công nhân và vẫn phải nuôi em trai tôi học đại học. Còn nhà anh ở cách Hà Nội 40km. Nhà anh bố mẹ cũng đều làm nông nghiệp, kinh tế cũng chỉ ở mức trung bình. Nhà anh có 3 chị em và anh là con trai thứ 2 trong gia đình.

Tính đến hôm nay, còn 5 ngày nữa là đến lễ ăn hỏi của hai đứa (Ảnh minh họa)
Gần 2 năm chúng tôi quen và yêu nhau

, hai đứa cũng về ra mắt gia đình 2 bên. Hai bên gia đình thấy chúng tôi yêu nhau cũng rất ủng hộ tình yêu này. Tôi và anh mấy tháng trước cũng xác định lên kế hoạch cưới xin. Cưới xin xong, chúng tôi sẽ thuê nhà và ở Hà Nội đi làm. Do đó, để chuẩn bị cho đám cưới, chúng tôi đã đi tìm thuê 1 căn phòng trọ nhỏ. Mọi đồ vật đã được chuyển đến, giờ chỉ đợi qua lễ ăn hỏi, chúng tôi sẽ dọn về sống chung.

Tính đến hôm nay, còn 5 ngày nữa là đến lễ ăn hỏi của hai đứa. Hôm rồi, anh cũng xin nghỉ làm về quê để cùng gia đình lo toan cho ngày trọng đại này của mình. Tôi cứ nghĩ, mọi chuyện sẽ suôn sẻ bởi có gia đình anh đứng ra lo tất. Còn chuyện sắm sửa cho lễ cưới như váy cưới, ảnh cưới, mua sắm cho phòng cưới, tôi và anh sẽ cùng bỏ tiền ra để chi tiêu.

Thế mà tối qua anh gọi điện cho tôi. Anh bảo có chuyện muốn nói với tôi. Anh nói anh rất thương bố mẹ mình nên anh muốn đỡ đần tiền đám hỏi cho họ. Anh nói tôi còn tiền thì hãy bỏ tiền ra lo cả việc nhà trai cho bố mẹ anh với. Khỏi phải nói, khi nghe lời đề nghị ấy của chồng sắp cưới mà tôi sốc và ngạc nhiên.

Cố giữ bình tĩnh, tôi hỏi anh, giờ anh muốn tôi đỡ đần lo hộ nhà trai những khoản gì trong lễ ăn hỏi. Anh nói thẳng chẳng chút ngại ngần và kể lể ra danh sách các khoản tôi cần hỗ trợ nhà anh. Đó chính là: tiền mua 5 tráp ăn hỏi, tiền quà bánh, tiền phong bì lễ đen, tiền xe cộ từ nhà trai ra nhà gái ăn hỏi… Nghe anh liệt kê vậy, tôi không khỏi tức tối nhưng vẫn cố nói trêu ngươi anh.

Tôi nói với anh rằng, còn khoản nào nữa cần tôi hỗ trợ, anh cứ nói luôn với tôi. Anh bảo hết rồi, còn tiền làm cỗ mời người thân thì bố mẹ anh sẽ tự lo được. Rồi anh nói tất cả các khoản kể trên hết khoảng 30 triệu chứ mấy.

Nghe chồng sắp cưới nói mà tôi điên tiết. Tôi đã nói huỵch toẹt với anh là tôi không có tiền. Tôi bảo anh biết lo cho bố mẹ là tốt, thương bố mẹ là tốt, thế còn bố mẹ tôi, không lẽ tôi không thương họ chắc. Nhà trai không có cũng phải vay mượn mà lo cái tráp cho con chứ sao. Tôi cũng nói nhà tôi cưới xin cho con gái cũng chẳng có tiền.

Quá thất vọng, tôi cũng nói, nếu anh và gia đình chưa có tiền lo được những thứ căn bản nhất thì đừng lên kế hoạch cưới xin gì nữa, nên hoãn cưới luôn và ngay. Thấy tôi tỏ thái như thế, anh chẳng ngại ngần còn nói tôi là keo kiệt. Anh nói tôi bỏ tiền ra lo đám cưới cho mình mà cứ như bỏ tiền ra lo đám cưới cho ai. Rồi nếu đã xác định cưới rồi thì hai nhà như một.

Thật sự lời đề nghị của chồng sắp cưới tôi nghe mà không thể thông cảm nổi. Thật nực cười khi chồng chưa cưới đề nghị tôi phải mua tráp, phong bì lễ đen, xe cộ cho nhà anh. Có cô dâu nào phải mua những thứ này không?

Từ ngày có bầu

Từ ngày mang thai, đi đâu ta cũng được gọi bằng một cái tên mới: “Bầu”. Cái tên nghe sao mà thân thương quá. Lên cơ quan, các chị hỏi: “Mấy tháng rồi Bầu?”, “Thèm ăn gì hả Bầu?”. Ra chợ, bà bán cá mời mọc: “Mua cá chép đi Bầu!”, cô bán thịt đon đả: “Mua cho chị ít thịt nạc Bầu ơi!”… Ta cười hạnh phúc vì mọi người đều biết và gọi ta bằng cái tên mới. Bỗng dưng, ta cố gắng bước đi khệ nệ hơn, chậm chạp hơn, tay âu yếm đặt trên bụng bầu như muốn khoe với mọi người rằng: ta sắp được làm mẹ.

Bầu được quan tâm chăm sóc yêu thương hơn
Bầu được quan tâm chăm sóc yêu thương hơn

Từ ngày có bầu… Ta lục lọi mọi thông tin để chăm sóc sinh linh bé nhỏ. Những thực phẩm được liệt vào loại “cấm”, những thói quen gây hại bị ta “triệt tiêu” tận gốc. Ta mang giày bệt, quàng khăn, bước đi thong thả, qua đường từ tốn, dù đã biết sắp muộn giờ làm. Ta chăm nghe nhạc cổ điển, đọc truyện và thậm chí là chăm chỉ ngắm ảnh những baby xinh xắn trên mạng… Ta viết nhật ký, chịu khó học từng mũi đan để móc mũ áo cho con yêu. Ta biết, cuộc sống ngoài này chẳng dễ chịu chút nào, nhưng ta tin con sẽ được đủ đầy, sẽ luôn vui vẻ và yêu mến cuộc đời này như ta.

Từ ngày có bầu… Ta đợi gần hai mươi tuần mới bắt đầu cảm nhận những cử động rất khẽ của con yêu. Khỏi phải nói ta vui mừng đến thế nào. Con đã là một phần trong cơ thể ta. Làm sao mẹ con ta có thể rời xa nhau được?

Ta cảm nhận được hạnh phúc gia đình, từ ngày ta có bầu. Trước đây, khi yêu nhau, ta và “ông ấy” cũng thề non hẹn biển sớm tối có nhau, hứa sẽ đắp xây một mái ấm gia đình. Nhưng có lẽ điều đó mới chỉ dừng lại như một “khái niệm” mơ hồ, vì chưa trải qua. Rồi ta cưới “ông ấy”, tức là được xem như đã lập gia đình.

Ấy thế mà vẫn thấy thiếu điều gì đó. Chỉ từ khi có con, biết con sắp chào đời, ta mới hiểu hơn về hai chữ thiêng liêng là “gia đình” ấy. Hằng đêm, cái “ông” ngày xưa giờ là chồng cứ áp tai lên bụng ta, hỏi nhỏ: “Con thương ba hơn hay mẹ hơn?”. Bất ngờ, “ổng” bị con đạp một cái thật đau vào má, cả nhà cười vang.

Từ ngày có bầu, ta nhận được nhiều sự quan tâm từ người thân. Cứ mỗi lần có người từ quê vào là hai bên nội ngoại gửi rất nhiều quà. Từ trứng gà, trứng ngỗng cho đến chuối, bưởi, thậm chí cả rau muống, rau khoai… Ta biết, dù ở xa nhưng mọi người vẫn nghĩ cho ta, thương ta.

Kể cũng lạ, không hiểu sao từ ngày có bầu, ta lại hay suy nghĩ, nhạy cảm và dễ tủi hờn. Xem một đoạn phim buồn, mắt ta rơm rớm. Đặc biệt, người hay làm ta tủi nhất là cái người hàng ngày vẫn cùng ta “đầu ấp tay gối”. Chồng đi làm về muộn, ta lại nghĩ hay “ổng” chán nhìn thấy cái mặt tai tái, cái má nổi mấy cục mụn của mình?

Thi thoảng ta đi làm về sớm, thấy mắt chồng vẫn cắm cúi vào máy tính, ta lại “đá thúng đụng nia”. Chồng ngạc nhiên: “Sao thế em?”. “Ai bảo không thèm hỏi thăm tui lấy một tiếng?”, ta nén giận. “Trời ơi, mới gặp nhau lúc nãy mà. Có phải xa xôi cách trở gì đâu!”, chồng lắc đầu không hiểu nổi.

Đêm đêm, khi chồng đã yên giấc thì ta trở mình liên tục. Ta hồi hộp nghĩ đến ngày lâm bồn. Rồi ta thương, thương kiếp đàn bà sao mà khổ. Dù ta biết, khổ nhưng cũng được hạnh phúc đến tột cùng. Đã mấy tháng nay, đêm nào ta cũng suy nghĩ để chọn cho con một cái tên thật hay giữa hàng trăm, hàng ngàn cái tên lướt qua trong đầu.

Có nhiều lúc tưởng đã chọn được tên ưng ý, ai ngờ mấy hôm sau lại đổi. Ta biết, cái tên sẽ theo con đi đến hết cuộc đời, thậm chí gắn với vận mệnh của con, thế nên làm sao ta có thể hờ hững được?

Chín tháng mười ngày… Ta mang trong mình thiên thần bé nhỏ. Những ngày ốm nghén dữ dội, những lúc đau đến cứng cả lưng, những đêm mất ngủ, những cử động càng lúc càng chậm chạp, mệt nhọc và sau này là giây phút hạnh phúc được đánh đổi bằng vô vàn đau đớn khi con chào đời… Chợt thấy thương và hiểu mẹ ta hơn bao giờ hết.

“Từ tuần này con sẽ thấy đau nhức xương đấy. Nhớ giữ ấm, tuyệt đối không chủ quan nhé! Ngoài này ba mẹ đã chuẩn bị “ổ” cho con xong xuôi rồi!”, giọng mẹ bông đùa trong điện thoại, nghe ấm lòng đến lạ. Rồi ta nhìn xuống cái bụng đang càng ngày càng lớn và nở một nụ cười viên mãn.

 VŨ HOÀI

Muốn tìm tình cũ tâm sự chuyện vợ chồng mâu thuẫn

Nếu có mâu thuẫn, nếu có vui buồn, người đầu tiên bạn cần trò chuyện và trò chuyện hết một cách chân thành, cởi mở và ước mong được lắng nghe, được chia sẻ phải là chồng bạn, chứ không phải là người đàn ông nào khác.
Em đã có chồng được 3 năm và có 1 đứa con gái thật dễ thương. Gần đây, đôi khi vợ chồng em cãi nhau em lại nghĩ đến người bạn trai cũ và quyết định tìm cách xin lại số điện thọa của người đó để tâm sự chuyện vui buồn giữa em và chồng em. Em không làm gì quá giới hạn và như vậy khi giấu chồng đi caphe cùng người cũ thì có sao không chị? Em quyết định có chồng cũng vì biết anh ấy có vợ nhưng lại thương em và em biết mình không có kết quả. Đôi khi vợ chồng cãi nhau em lai nghĩ đến người cũ.
LA

Tìm tình cũ khi vợ chồng mâu thuẫn
Tìm người tình cũ tâm sự khi vợ chồng mâu thuẫn

Chào bạn,
Khi bạn làm điều gì đó mà phải giấu diếm thì có nghĩa là điều đó không đúng không tốt rồi đó bạn. Vì sao buồn vui của vợ chồng mình bạn lại muốn chia sẻ với một người đàn ông mà không phải là chị mình, em mình, mẹ mình hay bạn gái của mình? Phải chăng bạn có một ý đồ gì trong đó nên cần giấu diếm? Có phải là bạn muốn than vãn, muốn nói mình không hạnh phúc để khơi gợi tình cảm thương yêu, thương tiếc của người đàn ông đó với bạn, khơi gợi lại mạch tình cảm đã đứt đoạn khi xưa, để người đàn ông đó hiểu rằng trong lòng bạn có một chỗ trống đang cần lấp đầy? Bạn có đủ dũng cảm để xem xét xem những giả thuyết Hạnh Dung đưa ra, có phần nào đúng hay không?

Hình như bạn đang lấy chuyện mình lấy chồng không phải vì tình yêu, chỉ để khỏa lấp một mối tình vô vọng mà bào chữa cho việc ý định “làm một việc cần giấu diếm chồng”. Lý do đó thật ra không làm bạn bớt lỗi với chồng mà chỉ làm tăng thêm mà thôi. Bạn đã quá ích kỷ khi biến anh ấy thành một người thế chân, một cái bình phong che lấp những điều không như ý. Nay lại thêm một lần ích kỷ thứ 2 khi muốn làm một việc có thể nói là hết sức xúc phạm đến chồng mình, xúc phạm đến tình cảm gia đình mình: tìm người tình cũ để kể xấu về mối quan hệ vợ chồng của mình.

Nếu có mâu thuẫn, nếu có vui buồn, người đầu tiên bạn cần trò chuyện và trò chuyện hết một cách chân thành, cởi mở và ước mong được lắng nghe, được chia sẻ phải là chồng bạn, chứ không phải là người đàn ông nào khác. Bạn có làm được điều đó hay không? Có thử làm hay chưa hay trong đầu lúc ấy chỉ nghĩ đến người tình cũ? Vậy thì bạn còn trái tim nào, lý trí nào dành cho việc khai thong một con đường nối đến với chồng mình?

Hạnh Dung hiểu rằng đôi khi người ta rất cần ai đó để trò chuyện, để trút hết những nỗi buồn vui chưa thể giải tòa được trong lòng và đôi khi người đó không phải là chồng. nhưng nhất định không phải là người tình cũ như bạn đang dự định thế này. Nếu tự dưng bị tìm đến, bị nghe than thở về người đàn ông đang là chồng của bạn, không biết anh ta sẽ nghĩ thế nào? Bạn có lường trước được hay không? Bạn mong muốn anh ta có thái độ thế nào?

Mà dù anh ta có thế nào, Hạnh Dung vẫn nghĩ rằng, nếu bạn còn yêu thương gia đình của mình (Hạnh Dung không dám nói đến yêu thương chồng của mình) thì bạn hãy từ bỏ ngay ý định đó. Hãy toàn tâm toàn ý giải quyết những xung đột của hai vợ chồng bằng những trò chuyện chia sẻ của hai vợ chồng. Còn nếu không yêu thương gia đình mình nữa và chỉ còn nghĩ đến người đàn ông khác, nhưng người đó cũng có gia đình, vợ con thì bạn cũng đừng nghĩ đến chuyện tìm người ta để than thở. Hãy để cho người ta được sống yên với những vui buồn của chính gia đình người ta. Còn bạn thì giữ được lòng kiêu hãnh, tự trọng của chính mình!

HẠNH DUNG

Dung hòa mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu

Nhiều người cho rằng, mối quan hệ giữa mẹ chồng – nàng dâu là đề tài không có hồi kết, và rất khó dung hòa. Tuy nhiên, theo chuyên gia tâm lý giới tính – bác sĩ Lan Hải, nếu cả hai phía cùng nỗ lực, không khó để cải thiện mối quan hệ này.

Dung hoà mẹ chồng nàng dâu
Dung hòa mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu

MẸ CHỒNG ĐỘ LƯỢNG, NÀNG DÂU NHƯỜNG NHỊN

Khi hai người phụ nữ thuộc hai thế hệ cùng quan tâm đến “người đàn ông” của mình, rất dễ phát sinh mâu thuẫn. Mẹ chồng cậy quyền, đánh mất sự độ lượng, đẩy nàng dâu vào thế khó: im lặng, cam chịu, rồi than thân trách phận. Thật ra trong gia đình, ngay cả chị em ruột, mẹ con vẫn xảy ra mâu thuẫn. Vì vậy, đừng quá ”sốc” khi bất đồng quan điểm với mẹ chồng.

Nàng dâu phải biết khéo léo xử sự sao cho vẹn tình. Không phải cứ im lặng là tốt. Mẹ chồng – nàng dâu có quyền nhận xét về nhau, vấn đề là ý kiến có tính chất xây dựng, và lành mạnh hay không còn thể hiện bản lĩnh của người trong cuộc.

Lời nhận xét về nhau cần phải chân thành, không có ý bêu riếu, mỉa mai, lôi kéo người khác đứng về phía mình. Mâu thuẫn giữa mẹ chồng – nàng dâu ở mức độ nào tùy thuộc vào sự độ lượng của mẹ chồng và cách sống của nàng dâu. Nàng dâu nên kính nhường mẹ chồng, sẽ nhận lại sự ưu ái. Duy trì mối quan hệ ấy thật tốt, nàng dâu sẽ thu được nhiều mặt lợi, ngược lại, sẽ mất nhiều niềm tin, niềm vui, uy tín. Mẹ chồng cũng vậy, độ lượng với con dâu là thu về một “nội tướng” giỏi.

DÂU LÀ CON

Ông bà ta xưa nay vẫn quan niệm, dâu là con gái. Người làm dâu là làm nhiệm vụ gánh vác giang san, thu vén trong ngoài sao cho vẹn toàn. Trách nhiệm ấy không kém phần nặng nề, nếu không có sự hỗ trợ của những người thân phía gia đình nhà chồng, nhất là mẹ chồng. Người làm dâu phải khéo léo thể hiện, xem mình là con gái trong nhà.

Nếu chưa được lòng mẹ chồng, hãy chịu khó gần gũi, tìm hiểu, học cách kìm nén cảm xúc. Không nên giải tỏa cảm xúc bằng thái độ bất cần, thách thức với bạn bè, láng giềng, hay trên các trang mạng xã hội. Nên nhìn nhận mọi việc theo hướng tích cực, kiểu “mẹ sinh anh để bây giờ cho em”.

Mẹ chồng nếu bất đồng với con dâu, cũng nên giãi bày, giống như cách chỉ dạy cho con gái, đừng quá xét nét, hồ đồ, cũng không cậy quyền, dễ tạo mâu thuẫn, khoảng cách. Xác định “dâu là con”, con dâu sẽ thấy mình phải có trách nhiệm với gia đình nhà chồng, không câu nệ, trách móc, dễ bỏ qua mọi điều mà mình cho là “khó ở”, bởi bây giờ mình đã trở thành “con gái” trong nhà, phải biết lắng nghe cha mẹ chỉ dạy.

Xác định “dâu là con”, mẹ chồng sẽ dễ thông cảm, không chấp nhặt, hay nặng nề với dâu. Từ đó, sự chia sẻ việc nhà, chuyện tình cảm cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Khoảng cách mẹ chồng – nàng dâu sẽ được rút ngắn lại, dần đồng điệu, nhịp nhàng, cởi mở hơn trong mối quan hệ vốn được xem là nhạy cảm.

HÃY VÌ “NGƯỜI ĐÀN ÔNG CỦA MÌNH”

Hãy thành thật với mẹ chồng bằng cách lấy “vũ khí” từ ông xã. Thông qua chồng, nàng dâu sẽ hiểu hơn về mẹ chồng, thậm chí nhờ chồng hiến kế cách dung hòa. Người chồng nào cũng mong vợ biết quan tâm, nhún nhường, an ủi, đỡ đần, yêu thương mẹ. Một nàng dâu thông minh còn phải biết ơn người sinh ra chồng mình, đã nuôi lớn, dạy dỗ, yêu thương, để rồi người đàn ông ấy… về tay mình, mà ăn ở phải phép. Khi ấy nàng sẽ được lòng cả hai.

Mẹ chồng cũng nên nghĩ rằng, mình cưới vợ là cưới cho con trai. Con trai ăn đời ở kiếp với vợ, chứ không phải với mẹ chồng, nên việc rộng lượng với con dâu sẽ khiến con trai hạnh phúc. Mẹ chồng phải biết tin vào sự lựa chọn của con trai, vào cách giáo dục của gia đình với con trai, và ngầm hiểu rằng, gia đình có thêm người con gái chứ không phải người ấy đã “cướp” đi con trai của mình.

Hiểu như vậy sẽ là bí quyết để hai bên tôn trọng, thành thật với nhau. Hãy gieo hạt giống của lòng chân thật, sự hiểu biết, tình yêu thương vào mái ấm gia đình, để nhận lấy mọi điều tốt đẹp.

Khi hai người phụ nữ cùng quan tâm đến “người đàn ông của mình” theo một cách riêng, sẽ dễ xảy ra bất đồng. Hãy nên tìm tiếng nói chung, chớ đẩy người đàn ông ấy vào giữa “hai làn đạn”.

 SONG NGUYÊN (ghi)

Hãy cứ là tình nhân…

Đàn ông nói chán vợ đôi khi là nói thật. Cô bạn thân của tôi đã gặp gã đàn ông li dị vợ hơn 2 năm nay. Anh giành quyền nuôi con. Anh đẹp trai, thành đạt, có địa vị trong xã hội, có thừa điều kiện để các cô gái trẻ mơ ước chọn làm chồng. Nhưng có một điều lạ là anh chỉ cặp kè với phụ nữ chứ không bao giờ có ý định cưới họ.

Hãy cứ là tình nhân
Hãy cứ là tình nhân – Ảnh minh hoạ

Anh hiện đang làm Giám đốc kinh doanh của một công ty Trang trí nội thất, lương cao ngất ngưởng. Có nhà riêng, xe hơi, thuộc top đàn ông giàu có nên quanh anh không bao giờ thiếu phụ nữ. Trước khi gặp cô bạn thân của tôi, anh và vợ đang hục hặc và li thân. Sau đó một năm thì mâu thuẫn vợ chồng ngày càng tăng và họ ra tòa li dị.

“Bồ đã tìm hiểu kỹ nguyên nhân vì sao anh li dị vợ chưa?”, tôi lo lắng hỏi cô bạn khi nghe tin bạn nhận lời yêu anh chàng giàu có này. Bạn tôi tâm sự: “Anh nói vợ anh hỗn hào, coi thường chồng lại thêm tật ghen tuông vô lối khiến anh mệt mỏi”. Anh là dân kiến trúc, có máu nghệ sĩ nên thích cuộc sống tự do. Sau giờ làm, anh thích bù khú với bạn bè, có khi hứng lên lại theo nhóm bạn phượt vài ngày đến một tuần. Nhưng chị vợ lại là người sống nguyên tắc đến cứng nhắc.

Với chị đàn ông có gia đình hết giờ làm phải xách cặp về nhà, phụ vợ cơm nước, con cái. Chỉ quanh đi quẩn lại chuyện này mà hai vợ chồng thường xuyên cơm không lành canh chẳng ngọt. Đỉnh điểm của mâu thuẫn là một lần anh đi nhậu với đám bạn, mải mê tăng 2-3 đến tận sáng hôm sau mới về. Sau một trận cãi vã kịch liệt, anh bạt tai vợ, kết thúc luôn cuộc tình 5 năm bằng lá đơn li dị.

“Anh có hối hận vì chia tay vợ không?”. Khi bạn tôi hỏi điều này, anh lắc đầu không chút đắn đo. Anh bảo thực sự từ khi cưới về, anh đã thấy vợ không “hợp” với mình về mọi mặt. Chị quá bảo thủ, nguyên tắc khô khan, lại luôn thích làm theo ý mình, coi chồng dưới dép….Anh không cần một người vợ học hành cao mà chỉ cần người biết nghe lời, tôn trọng chồng. Bạn tôi thở phào vì cô ấy đáp ứng mọi điều mà anh mong muốn.

Nhưng từ khi ngỏ lời yêu đến nay đã hơn 2 năm nhưng chưa bao giờ nghe anh bàn đến chuyện cưới xin. “Con gái thường yếu lòng…”, bạn tôi buồn bã khi kể lại chuyện đã để anh sống chung như vợ chồng gần một năm nay. Anh vẫn quan tâm, săn sóc, chiều chuộng nhưng chỉ có điều mỗi lần cô bạn tôi xa gần chuyện cưới thì anh đánh trống lảng.

Dù bận bịu với công việc, yêu đương nhưng anh vẫn dành thời gian chăm lo cho cô con gái riêng với vợ cũ. Đi đâu, làm gì, anh cũng gọi điện thoại về nhà hỏi thăm con gái dù ở nhà đã có ông bà nội và mấy cô chăm sóc cho bé. “Em rất yêu trẻ con. Em nghĩ làm mẹ kế không khó…”. Một lần cô bạn thân tôi mạnh dạn nói với anh chuyện cô ấy chấp nhận tâm lý làm mẹ kế nhưng anh gạt ngang.

Anh nói bạn tôi sao phải thích kết hôn, ràng buộc nhau làm gì, là tình nhân không thoải mái, hạnh phúc hơn sao? Anh không biết hay giả vờ không hiểu khi bạn tôi đã ngấp nghé tuổi băm và khát khao có một mái ấm gia đình, được làm vợ, làm mẹ. Anh luôn miệng nói: “Anh có một đời vợ nên hiểu rõ hôn nhân, nó là nấm mồ chôn tình yêu…”.

Lửng lơ
Lửng lơ – Ảnh minh hoạ

Tôi khuyên cô bạn thân nên dứt khoát với mối quan hệ phức tạp, lửng lơ con cá vàng này. Nhưng bạn tôi đã trót yêu anh nên cứ âm thầm hi vọng một ngày nào đó anh sẽ chán cuộc sống độc thân mà ngỏ lời cưới bạn. Nhưng ngày ấy có lẽ mãi không xảy ra. Cách đây một tuần, cô bạn điện thoại cho tôi, khóc thút thít. “Anh ấy phản bội mình, thì ra anh ta có rất nhiều bồ…”, bạn vừa khóc, vừa kể. Anh có vài số điện thoại và luôn cài pass nên không dễ gì bạn có cơ hội lục lọi “đời tư” của anh.

Anh cũng luôn gần xa, bóng gió chuyện không ưa vợ cũ vì cái tật hay lục mail, điện thoại và nghi ngờ, ghen tuông vô cớ. Bạn sợ là “bản sao” của vợ cũ anh nên không dám hỏi han những mối quan hệ bên ngoài của anh. Nhưng bạn đâu biết rằng sau những lần qua lại vui vẻ bên bạn, anh cũng đầu tư tiền bạc, mua sắm, chu cấp cho hàng tá cô chân dài chỉ để họ phục vụ chăn gối cho anh. “Anh ta là thằng đàn ông ích kỷ, chỉ muốn hưởng thụ cho riêng mình…”, bạn tôi cay đắng nhận ra bản chất của gã đàn ông “chán vợ” ấy. Có lẽ anh ta không yêu người phụ nữ nào ngoài bản thân mình. Anh ta sợ cưới vợ vì sợ sự ràng buộc, kiểm soát. Anh ta chỉ thích cặp kè để có chỗ giải quyết nhu cầu sinh lý mà vẫn đảm bảo cuộc sống tự do.

“Đừng là vợ là chồng
Rồi nhìn nhau chán ngán
Hãy cứ là tình nhân
Để tình ta mênh mông”

Tôi nhớ tới ca khúc một bài hát “Hãy cứ là tình nhân” mà chua xót cho bạn tôi. Đời con gái của bạn, tình yêu, lòng tự trọng và sự tổn thương, tất cả sẽ dày vò, đeo bám theo bạn rất lâu khi bạn kết thúc cuộc tình này.

 

HƯƠNG GIANG

 

Hai lần đò…chìm

Tôi lấy chồng lúc 24 tuổi, sau cưới hai tháng thì anh mất do tai nạn lao động. Tôi với cái thai mới tượng hình cùng nhau đi qua gian khổ. Đến năm 42 tuổi, tôi lập gia đình lần hai vào năm 2012 với người hơn mình đúng… 20 tuổi. Tôi nghĩ anh có tuổi như thế, chắc sẽ chín chắn để cùng nương tựa vào nhau đến cuối đời.

 

Sau khi kết hôn 1 năm tôi quyết định cất lại nhà, mẹ tôi cho tôi một số đất vườn thì anh… xin đứng tên chung. Nghĩ vợ chồng là trăm năm nên tôi không từ chối. Con gái tôi thiếu tình thương cha từ nhỏ nên nó rất quý anh, ngọt ngào gọi “ba”, xưng “con”.

Ba người chúng tôi sống khá hạnh phúc nên từ một căn nhà nhỏ của mẹ con tôi, chúng tôi đã có một căn nhà khang trang. Tôi đã lấy giấy tờ nhà thế chấp ngân hàng vay 90 triệu đồng. Căn nhà trị giá hơn 200 triệu đồng thì ngoài số tiền vay ngân hàng, bản thân anh, tôi và con gái tôi cũng góp vào mỗi người một ít. Anh làm thợ hồ, tôi phụ bếp ở một dịch vụ nấu đám cưới, con gái tôi đi may gia công.

Thế nhưng sự bất hòa đã bắt đầu từ giữa năm 2014. Anh nhậu nhẹt rồi về chửi bới, đánh đập vợ. Rất nhiều lần tôi đã bỏ qua vì cho rằng “rượu nói, rượu làm”. Ai ngờ anh càng nhậu và quậy nhiều hơn, không những anh chửi tôi mà chửi cả con gái tôi bằng những lời thô bỉ.

2 Lần Đò - Ảnh minh hoạ
2 Lần Đò – Ảnh minh hoạ

Chửi vợ xong, thấy tôi giận, anh về nhờ mẹ ruột anh sang… năn nỉ tôi để gia đình sum họp. Mẹ anh mất, con gái anh đi năn nỉ tôi tha lỗi cho ba nó cái tật nhậu vô là đánh chửi vợ con. Tôi cứ nghĩ, đời mình 2 lần đò mà cũng đã vào tuổi xế chiều, thôi thì cứ im lặng cho vẹn tròn một mái gia đình. Nhưng anh chửi quá, con gái tôi đã dọn ra nhà trọ. Tôi đắng lòng nhìn con gái xách gói ra khỏi căn nhà hai mươi năm êm ấm của mẹ con mà không biết nói lời nào…

Nhà còn lại hai vợ chồng, những tưởng anh sẽ được thoải mái. Nhưng anh bắt đầu “hành” vợ bằng những “chiêu” từ internet. Tôi không làm được như thế thì anh mắng: “Mày con thua mấy con đĩ nữa! Tao bảo sao thì tụi nó làm theo vậy, còn mày là vợ sao không biết nghe lời chồng gì hết!”. Đau đớn, tủi nhục tôi bỏ ra nhà trọ sống với con gái. Bây giờ tôi là người có nhà như không, đi làm cũng không dám vì ra đường sợ anh bắt gặp.

Tôi muốn ly hôn. Cuộc sống hôn nhân đã làm tôi đau đớn từ tinh thần đến thể xác. Nhưng nghĩ tới việc phải chia số tài sản mà trót để anh đứng tên chung thì thấy sao mà cay đắng quá! Mấy năm sống chung, ngoài số tiền anh góp với mẹ con tôi lúc sửa nhà thì anh không hề góp một khoản nào khác. Các khoản sinh hoạt phí của anh đều do mẹ con tôi “bao” hết. Vậy mà anh vẫn còn chưa hài lòng hay sao mà cứ khuấy động mái gia đình?

Muốn ly hôn nhưng nghĩ cảnh đứng trước tòa trả lời vì sao phải chia tay khi ai cũng đã bước vào cuối dốc của cuộc đời khiến tôi buồn thê thảm…

KIM CÚC

– Nhỏ to tâm sự chuyện tình cảm tình yêu hôn nhân gia đình và cuộc sống