Home Blog

0 85
Em mơ có một đám cưới như bao đứa bạn khác, muốn có vợ và những đứa con, một gia đình mà xã hội chấp nhận. Tất cả những thứ đó tôi có cho em được đâu, chẳng mang lại hạnh phúc gì cho em.
Cưới

Cưới – Ảnh minh họa

Tìm trong ký ức những hình ảnh của ngày xưa, tôi lục lọi đâu đó, vớt vát cái gì còn sót lại sau cuộc tình đầy trái ngang, thi thoảng những cơn mưa bất chợt, đến rồi đi làm lòng người bỗng buồn tênh. Ánh mắt phương Nam tìm về miền Trung yêu thương – mảnh đất hẹp nhưng gánh nặng hai đầu đất nước, nơi ấy có một người để yêu thương.

Tôi với người – một cuộc tình điên dại, sinh sôi mạnh mẽ nhưng cũng sớm lụi tàn. Dẫu chẳng thể nào đến được với nhau nhưng em cho tôi biết được hương vị hạnh phúc của tình yêu, mang đến trong tôi mật ngọt nhưng cũng lắm đắng cay. Cảm ơn em đã dẫn bước tôi vào đường yêu, để tôi biết nhung nhớ, biết đợi chờ, để thấy cuộc đời nở đầy hoa và trong tim rộn rã một lời ca.

Tình đôi ta chỉ âm thầm lặng lẽ, trước mọi người chẳng thể nói yêu nhau. Rồi giây phút ngọt ngào cũng rời xa, tình nhạt phai dần theo năm tháng, với tôi tình yêu dành cho em vẫn tha thiết. Vòng tay em ôm tôi thiếu dần hơi ấm của tình thương, những lần gặp mặt thưa dần, em đang né tránh tôi. Biết là thế nhưng tôi vẫn yêu em như không có chuyện gì xảy ra.

Ngày tháng cứ thế trôi, tình em dành cho tôi cũng nhạt nhòa dần, em nói lời chia tay, tôi xót xa cho chính mình và cũng cho chính em. Tôi không hờn, không oán giận, hiểu những gì em suy nghĩ, chắc có lẽ rời xa sẽ tốt hơn. Em đến với người con gái em yêu, tình yêu đó có thể giúp em đứng vào nhóm đa số trong xã hội. Em mơ có một đám cưới như bao đứa bạn khác, muốn có vợ và những đứa con, một gia đình mà xã hội chấp nhận. Tất cả những thứ đó tôi có cho em được đâu, chẳng mang lại hạnh phúc gì cho em.

Thời gian dần trôi qua nhưng trong tôi hằn sâu vết thương lòng của mối tình đầu, từ một người bạn thân thiết em trở thành người tôi yêu thương hết mực, để rồi giờ đây như hai người xa lạ lặng lẽ bước qua nhau. Lướt qua em tôi nghe tim mình nhói đau, cố chôn sâu tất cả, xóa mờ dĩ vãng nhưng đâu đó vẫn là hình ảnh của em, những thông tin về em. Tôi rời xa quê nhà tìm một cuộc sống mới, để lại sau lưng những kỷ niệm buồn.

Tôi sẽ mãi yêu em như thuở ban đầu, ở quê nhà em hạnh phúc nhé. Nơi đất khách quê người, tháng ngày dài sẽ đóng mãi tâm hồn tôi, bâng khuâng và nỗi nhớ về em lại cồn cào mỗi khi bắt gặp những đôi tình nhân e ấp bên nhau. Tôi khao khát cái cảm giác được yêu thương với tháng ngày bên em nhưng ngày ấy xa rồi nay còn đâu.

Những dịp được về quê thăm gia đình, trong tôi một cảm giác bối rối, dằn vặt có nên gặp em hay không. Dù đã hết yêu và giờ đây em chỉ xem tôi như một người bạn nhưng trong tôi vẫn nguyên vẹn tình yêu ban đầu với em. Tình yêu ấy mãnh liệt lắm, không ngăn cản nổi bước chân tôi tìm tới em. Để rồi những tháng ngày sau đó tôi lại hành hạ mình bằng nỗi nhớ, hoài niệm với những gì đã qua. Tôi sẽ cố gấp hình ảnh em vào nơi sâu thẳm trái tim, mối tình đầu cũng là mối tình cuối của tôi. Đi hết một đời người rồi cũng trở về với cát bụi, nếu có kiếp sau hãy cho tôi được rẽ phải trên con đường của mình.

Bổ đôi trái tim tình tan vỡ
Thiên đường em nói lệ sầu bi
Sắc lạnh băng tan nơi trần thế
Mòn mỏi thê lương đáy tâm hồn.

Quân

0 80

Nhiều lần mẹ cầu mong cho gia đình ông ấy tan vỡ, để con có cha nhưng nghĩ lại mẹ thấy mình thất đức quá. 

 

Mẹ cha

Mẹ cha – Ảnh minh họa bài viết

 

Vậy là con trai yêu của mẹ đã vào lớp một. Cuộc đời mẹ không may mắn như các bạn cùng trang lứa. Ông ngoại bỏ gia đình theo một người đàn bà khác từ khi mẹ còn rất nhỏ, một mình bà ngoại tần tảo nuôi đàn con nheo nhóc, bà làm đủ thứ nghề để nuôi con vậy mà cuộc sống vẫn khó khăn. 13 tuổi, cuộc sống nghèo khó đã đẩy mẹ xa gia đình để đi giúp việc nhà cho một nhà giàu có, mong sao đỡ đần cho bà ngoại bớt khó khăn.

Mẹ bỏ học khi mới hết lớp bảy, số phận đưa đẩy mẹ không còn đi giúp việc nhà nữa mà về làm nhân viên cho một quán nhậu. 17 tuổi mẹ đã trở thành đàn bà với một người bạn trai làm chung, cũng ở nơi phức tạp này mẹ gặp ba con – một khách hàng thân quen của quán nhậu. Lúc đó mẹ biết ông đã có gia đình hạnh phúc, nhiều lần gặp vợ ông ấy đi cùng đến quán nhậu, biết vậy mẹ vẫn nhắm mắt lao vào. Có thể lúc đó mẹ đã bị lóa mắt vì những đồng tiền ông bo (bằng cả một tháng lương của nhân viên chạy bàn như mẹ).

Quen nhau được một thời gian, ông ấy tâm sự với mẹ chuyện gia đình không hạnh phúc, lấy vợ vì sức ép chứ không hề có tình yêu. Ba mẹ ông đã già rồi chắc chẳng còn sống được bao lâu, bảo mẹ hãy đợi một thời gian khi nào cha mẹ mất sẽ ly dị vợ và cho mẹ một danh phận rõ ràng. Mẹ nghe ông nói như rót mật vào tai, cứ nghĩ mình là người mang tình yêu và hạnh phúc đến cho ông ấy.

Qua lại với ông ấy được một thời gian mẹ có mang con, lúc đó còn trẻ nên mẹ nghĩ chỉ cần sinh con ra là ông ấy sẽ ly dị vợ để đón mẹ con mình về. Đợi mãi không thấy ông đả động gì đến chuyện ly dị vợ, sợ tai tiếng với đồng nghiệp, sợ làng xóm dị nghị, sợ bà ngoại buồn mẹ đã vội vàng làm đám cưới với người bạn trai lâu nay vẫn theo đuổi. Con ra đời trong sự vui mừng của gia đình bên nội và bà ngoại, mẹ đơn giản nghĩ con sinh ra đã có ba nhưng hạnh phúc của mẹ không như mong muốn vì con lớn lên không giống bên nội chút nào. Người đàn ông là chồng của mẹ dứt khoát đòi ly hôn. Thật ra lúc đồng ý làm đám cưới mẹ chỉ muốn con ra đời có một gia đình đầy đủ, có ba mẹ giống như bao đứa trẻ khác mà thôi.

Mẹ đã nhầm con trai yêu ạ. Ba con nói với mẹ gia đình ông ấy không hạnh phúc nhưng đến nay con trai mẹ đã vào lớp một, ông bà nội con đã mất lâu rồi nhưng ba con có ly dị vợ để đón mẹ con mình về đâu. Ông ấy vẫn hứa và mẹ vẫn là vợ hờ, không quyền lợi, không danh phận. Đôi khi ông còn nghi ngờ con không phải giọt máu của ông ấy, mỗi lần nghe nói như vậy mẹ nhục nhã chỉ muốn chết đi nhưng nhìn con còn nhỏ dại mẹ lại bỏ ngoài tai để sống. Mẹ chỉ cầu mong một ngày nào đó mẹ con mình chính thức được bước vào nhà đó vì muốn con có một gia đình thật sự. Nhiều lần mẹ cầu mong cho gia đình ông ấy tan vỡ, để con có cha nhưng nghĩ lại mẹ thấy mình thất đức quá.

Mẹ từng tự hào mình có giá trị với hai người đàn ông nhưng lại không cho con một gia đình đầy đủ. Con trai yêu ơi, trong mắt mọi người mẹ là người đàn bà vô cùng xấu xa nhưng với con thì mẹ vẫn là người mẹ tuyệt vời phải không con. Mấy năm làm vợ hờ, tài sản duy nhất ba con để lại cho mẹ là chiếc xe này để hàng ngày mẹ đưa đón con đi học. Mẹ sẽ cố gắng làm việc để con được học hành đến nơi đến chốn. Hãy cố gắng học giỏi con nhé, con sẽ là niềm tự hào của mẹ.

Lam

0 102

Hôm nay Út tốt nghiệp ngành học thứ nhất, chị hai hỏi Út có muốn chị hai đưa cha mẹ vào dự lễ không.. Út nói, không cần đâu.

Chị hai hỏi Út có muốn chị hai tặng quà gì không, Út nói, không cần đâu.

Tốt nghiệp ra trường

Tốt nghiệp ra trường – Ảnh minh họa

 

Út làm em chị hai được hai mấy năm rồi, từ ngày Út còn nằm trong bụng mẹ, chị hai vừa biết đi, hay khoái sờ bụng mẹ để nghe Út đạp..

Út lớn lên trắng trẻo cao ráo, 2 bên 2 má lúm đồng tiền, ngoan ngoãn, học giỏi, và là niềm tự hào của 2 bên nội ngoại. Chị 2 khác Út, chị hai cá tính nghịch mùa, thích những thứ ngược lại với số đông..

Út lớn lên, ngày càng lạnh lùng, ít cười ít nói, dành nhiều thời gian đọc sách và học hành. Bao nhiêu năm liền là học trò giỏi, bao nhiêu năm liền vẫn là bí thư chi Đoàn gương mẫu. Chị hai lại khác, chị hai làm cán sự được vài ngày là quăng hết giấy mía, xách dép bỏ chạy.
Tính Út thích mọi thứ đi vào khuôn nếp, còn chị hai thích mọi thứ tự do trong cái hỗn độn đầy phóng khoáng của nó.
Út đi sau, về trước. Chị hai đi trước, về sau..

Chị hai xem Út như phiên bản con trai hoàn hảo của mình. Út nhìn chị hai như phiên bản nữ đầy lỗi của Út.
Dù vậy, hai mấy năm, chị hai và Út vẫn sống chan hòa dưới một mái nhà, dù lắm lúc Út giận chị hai không muốn nhìn mặt, hay ngược lại..
Hôm nay Út tốt nghiệp, 1 năm sau Út lại tốt nghiệp, nghĩa là Út bước ra cuộc đời, bắt đầu lăn lộn làm một người đàn ông đúng nghĩa, kiếm tiền chăm lo cho gia đình.

Chị hai vô tư hơn, chị hai vẫn học, vẫn tung tăng với những sở thích của mình, vẫn nhẹ gánh cuộc đời hơn Út.
Cha mẹ ngày càng già đi, Út là trai duy nhất trong nhà, Út phải mang nhiều trọng trách hơn chị.
Dù hôm nay Út nói với chị, không cần đâu. Nhưng tận sâu trong lòng chị vẫn muốn chúc Út một lời chúc mừng tốt nghiệp, ngày lễ trọng đại của đời người. Chúc hoa hồng luôn tràn lấp trên con đường Út đi, với tất cả những cố gắng, tận tâm, em sẽ được đền đáp xứng đáng.

 

2 Chị Em

2 Chị Em – Ảnh minh họa

Chị hai vẫn là chị hai thôi, vẫn muốn một lần nào đó được ôm Út trong lòng, dỗ Út ngủ hay giả vờ dành đồ chơi cho Út khóc như thời thơ ấu, nơi mái nhà tranh rất nghèo, rất thiếu thốn mà chị em mình đã trải qua.. Có một điều luôn luôn tồn tại, tiếng cười và tình yêu thương.
Làm chị em, có kiếp này không có kiếp sau. Chị vẫn luôn tâm niệm thế từ lần đầu chị ý thức được bên đời chị có Út.

TPL.
Cần thơ 26/8/2014

0 90

Em nhớ anh … nhớ ngê lắm … nhớ khủng khiếp … nhớ đến quay quắt lòng … nhớ đến quặng thắt trái tim em … nhớ đến nghẹt lồng ngực … nhớ đến xiết cõi lòng … nhớ đến đau đớn trái tim này … nhớ đến cạn nước mắt … nhớ anh tàn 1 giấc mơ …

Buồn ơi ta xin chào mi

Buồn ơi ta xin chào mi – Ảnh minh họa

 

Em không biết đến bao giờ em mới thôi hờn trách trái tim mình ! Phải chăng trái tim em đã quá yếu đuối … hay quá si tình … để rồi cứ mãi mãi nhớ nhung da diết đến cái tình yêu đầy dối gian mà anh đã trao tặng em trong 1 đêm đầy mưa gió !?!

” Em sẽ không bao giờ tiếc nuối bất cứ 1 thứ gì nữa … cho dù đó là tình yêu của em và anh !”

Ừ ! Là ko nuối tiếc … nhưng xin cho em được nhung nhớ !

- Đã bao lần xin được 1 lần nhung nhớ rồi hả em ?! Sao em cứ mãi như vậy hoài ! Chẳng bao giờ em thoát ra được những nỗi nhớ của chính em giăng ra cho mình . Để rồi em lại đau đớn ,lại xót xa , … lại dằn vặt … lại xót thương cho chính mình … ! Sao thế em ?! Sao em dại khờ quá , sao em ngu ngốc quá … đôi lúc em tự hỏi chính mình những điều đó … nhưng thật sự là chẳng bao giờ trả lời được cho dù đã bao lần em cô gắng kiềm nén những cảm xúc ấy ! Lí trí của em ko bao giờ điều khiển được trái tim nhỏ bé kia , … cho dù nó rất mỏng manh và yếu đuối !!!

Em ơi em ! Thôi em ơi , đừng nhung nhớ … đừng thương tiếc … hay hờn trách bất cứ 1 thứ gì nữa … cho dù đó là bản thân em … ! Sao em ko xin 1 lần cho trái tim mình được thanh thản … thôi không nhớ mong … ko trách cứ cho tất cả những gì đã đến với em trong 1 tình yêu lắm phong ba , bão tố và đầy sóng gió kia em !

- Một lần nưã ! Sao em ko thử yêu 1 lần nữa ! 1 lần nữa thôi ! Yêu 1 tình yêu nhẹ nhàng thôi ! Xin cho tình yêu ấy thật yên bình … , đừng quá nhiều sóng gió , đừng quá nhiều khát khao , đừng quá nhiều những nước mắt … đừng qúa nhiều những khổ đau … ! Chỉ mong tình yêu ấy yen bình như mặt biển ko dậy sóng trong 1ngày không mưa gió ! Thế thôi em , như thế là em cũng đã yêu rồi đấy …

Nhưng sao em không làm được ! Em thề đấy ! Sao với em … yêu 1 lần nữa là 1 thử thách quá lớn lao … em ko biết mình phải làm thế nào để có thể vượt qua cả ! Em đã buồn rất nhiều , khóc rất nhiều , đã rất cố gắng để quên đi tình yêu đầy cũ kĩ kia , nhưng sao khó quá anh ơi !

Thôi ! Với em như thế là quá đủ rồi ! Trời đã tạnh mưa , nhưng em biết là lòng mình vẫn chưa tạnh buồn ! Thôi thì chuyện gì đến sẽ đến , chuyện gì đi thì phải đi ! Cứ để cho thời gian quyết định tất cả . Rồi thời gian sẽ cuốn trôi tất cả những buồn tủi và đau đớn của em ngày hôm nay , em ko biết là khi nào , nhưng em tin ngày đó sẽ đến … sẽ có 1 ngày em ko nhớ anh nữa … không hờn trách em nữa ! Và rồi 1 ngày sẽ có 1 tình yêu thật yên bình đến với em trong 1 chiều hoàng hôn ko mưa gió !

Buồn ơi ta xin chào mi
Khi người yêu ta đã bỏ ta đi
Buồn ơi ta xin chào mi
Khi tình yêu chấp cánh bay đi

Buồn ơi ta đang lẻ loi
Buồn hỡi ta đang đơn côi
Buồn ơi hãy đến với ta
Để quên chuyện tình xót xa

Nếu trên đường tình ta lẻ loi một mình
Thì trên đường đời ta có mi buồn ơi! …
Buồn ơi thế nhân là thế
Sao người yêu vẫn mãi say mê

Buồn ơi yêu đương là thế
Sao tình ta mãi mãi đam mê
Người yêu cho ta niềm đau
Buồn hỡi cho ta quên mau
Buồn ơi hãy đến với ta
Để quên chuyện tình xót xa…

Nghe ca khúc Buồn Ơi Chào Mi – Bằng Kiều:

- Trời đã bắt đầu chớm đông rồi ! Thế là mùa thu không còn nữa , không còn mùa thu trăng rơi bên thềm , không còn những chiếc là vàng mùa thu rơi rụng để em xót xa nữa ! Cũng sẽ chẳng còn những khoảng khắc đậm buồn để em mơ màng trên môi em những vần thơ tình si và những khúc tình ca xót thương nữa ! Không còn nữa … thôi thu đi … em tiếc gì nữa thu vàng tàn úa … cũng như anh đi … thôi em tiếc gì tình yêu gian dối nữa ! Rồi thu sẽ về … để em được nhung nhớ , … rồi thu sẽ về để em biết rằng lòng mình còn … bão tố ! Để được 1 lần nữa : ” tóc ướt trăng thế , lời yêu chưa nói … trên môi vụng về ! ”

Người ta đã yêu … giờ khuất chân trời !

Người ta sẽ yêu … nào ai biết tới !

- Chiều xuống rồi , hoàng hôn đã tím dần sau những con sóng vẫn cứ mãi thét gào ! … Cho em buông xuôi thân xác rã rời , quên đi cái ngày hôm qua em đã từng yêu thương , để ru lòng yên bình … ru lòng thôi mơ … ru buồn lên thơ !

Chiều buông rã rời …

… ru lòng thôi mơ , ru buồn lên thơ !!!

Và anh ơi ! 1 lần cuối em xin anh … xin anh hãy nói ” yêu ” thôi … đừng nói ” yêu mãi mãi ” !

 

Mi Ngoan

0 120

Chiều nay đi làm về, vẫn thói quen đi qua con đường cũ, nơi định mệnh em và anh gặp nhau. Chẳng biết em nên cảm ơn hay oán trách anh. Cũng trên con đường này ba năm về trước anh cứu em khi em gặp tai nạn giao thông, em gần như bất tỉnh, mọi người đều hời hợt đi lướt qua em, chỉ có anh là dừng xe lại đưa em đi bệnh viện.

 

Tình yêu đến sau tai nạn giao thông

Tình yêu đến sau tai nạn giao thông

 

 

Câu chuyện tình yêu chúng ta bắt đầu một cách lãng mạn như phim Hàn Quốc. Em yêu anh, yêu anh nhiều lắm. Chúng ta đã từng rất hạnh phúc không phải sao anh? Cớ sao em yêu anh thật lòng, anh chỉ xem em là người thế thân để rồi khi người kia quay lại anh sẵn sàng quẳng em sang một bên.

Cô ấy đã lựa chọn rời xa anh để đeo đuổi sự nghiệp của cô ấy. Anh hụt hẫng, anh đau khổ. Không phải em đã cố gắng hết sức mới làm anh vui trở lại. Anh ít nói, không biết pha chuyện cười, có nhiều khi anh không biết nói gì, anh kể em nghe câu chuyện ấy hàng trăm lần, lần nào em cũng kiên nhẫn háo hức như mới nghe lần đầu tiên. Khi em mới biết anh, đa phần câu chuyện của anh đều kể về cô ấy.

Anh có biết tìm kiếm nụ cười của anh khó lắm không? Nhưng cuối cùng em cũng làm được, em mở khoá trái tim anh sau lần tan vỡ đó. Yêu anh, em trân trọng anh chưa từng làm anh buồn, chưa một lần làm anh phân vân, khó xử. Từng bước, từng bước dù khó khăn nhưng em chưa từng bỏ cuộc, em cố gắng kéo anh ra khỏi vực sâu đó.

Nhưng cớ sao khi cô ta xuất hiện thì em sẵn sàng gạt em sang một bên. Anh bỏ rơi những kỉ niệm cùng em dễ dàng quá. Có lẽ nào ba năm qua em chỉ là vật thế thân? Có lẽ nào em ngu ngốc suy tâm vọng tưởng quá nhiều. Có lẽ nào công sức ba năm qua của em chỉ là vô nghĩa. Có lẽ nào sự chân thành của em không bằng một người vì sự nghiệp bỏ rơi anh trong vũng lầy tăm tối. Nếu thực sự yêu anh có lẽ nào ba năm qua cô ấy chẳng viết cho anh dòng thư hay điện thoại cho anh?

Anh là người cứu em nhưng giờ em cũng chính là người đẩy em xuống vực sâu tận cùng. Anh biết anh nhẫn tâm lắm không? Có lẽ nào em chỉ nơi trút buồn giận? Bao nhiêu câu hỏi cứ vồ vập lấy em…. Thà chia tay anh cứ nhẫn tâm biến mất khỏi cuộc đời em. Anh còn quan tâm em đau khổ làm gì? Anh cảm thấy có lỗi làm gì để em còn chẳng thể trách anh? Thế chả nhẽ giờ em trách chính mình???? Trách mình ngu ngốc hay dại khờ đây anh? Hay oán trách ông trời trớ trêu nghiệt ngã? Hay oán trách sự trở về của cô ấy. Mà làm sao em có thể trách cô ấy, khi cô ấy chỉ càng giúp em thức tỉnh sớm hơn thôi. Anh nào có yêu em.

Nếu đã vậy thì em đành ra đi đây anh ạ. Em đành phải ra đi để anh toại nguyện đám cưới với cô ấy. Bởi em ở lại đứa con trong bụng em sẽ thế nào? Ngày anh quyết định sống với cô ấy em đã biết mẹ con đã chẳng thể ở lại. Chẳng thể nào cuộc hẹn để thông báo anh sắp lên chức cha lại thành buổi hẹn cuối cùng của chúng ta khi anh tuyên bố chia tay. Uh thì anh hạnh phúc nhé, anh cố gắng sống hạnh phúc nhé vì đã bỏ rơi mẹ con em như vậy.

Ba năm rồi, em cũng mệt mỏi rồi anh ạ. Em chẳng còn sức để giữ anh bên cạnh nữa rồi. Em chỉ còn sức sống cho hai mẹ con thôi. Việc cuối cùng em có thể làm cho anh có lẽ là chúc anh hạnh phúc. Anh cứ đi tiếp con đường anh chọn, quên em đi, em chỉ cơn gió thoảng qua cuộc đời anh thôi.

0 229

Hôm nay chúng ta lại gặp nhau, em cứ ngỡ cả đời chẳng còn cơ hội găp anh. Chúng ta đều đã thay đổi nhiều anh nhỉ, em suýt không nhìn ra anh cơ mà. Chẳng hiểu số phận muốn trêu ngươi kiểu gì mà bẵng đi gần mười năm không găp, anh lại xuất hiện trước mặt em tình cờ như vậy.

Người xưa

Người xưa – Ảnh minh họa

 

Nhưng giờ chúng ta chỉ có thể lướt qua nhau như hai người xa lạ, anh và em đều đã có gia đình. Em mừng vì vợ anh rất hiền, con anh rất xinh. Chắc anh hạnh phúc anh nhỉ?

Em còn nhớ ngày đó ta yêu nhau, chân thành biết mấy, trong sáng biết mấy, không hề có chút toan tính nào. Chia tay vì những sự trẻ con, vì cả hai chưa đủ chín chắn hay vì cả hai có duyên không nợ. Em chỉ biết cả đời này có lẽ không ai yêu em hơn anh. Em biết ơn anh vì điều đó. Có những tháng ngày đó để em biết rằng cuộc đời em sống có chút gì là kỉ niệm.

Ngày đó em hay dỗi hay hờn, em trẻ con, em ngốc nghếch, em đánh mất anh. Ngày đó anh yêu em, vì em làm tất cả, hình xăm trên ngón tay có tên em và anh, e tự hỏi anh còn giữ không? Chiếc nhẫn em vòi anh mua để đeo cặp giờ chắc anh quẳng đi mất rồi phải không anh?

Em vẫn còn nghe những bài nhạc ngày xưa anh thích, nhưng giờ có lẽ anh cũng đã quên. Anh còn nhớ lời hẹn mỗi năm đều chúc sinh nhật em không? Hay giờ anh cũng quên mất rồi. À, mà anh cũng nên quên anh nhỉ, có đáng gì để nhớ đâu anh. Cuộc sống vội vã cuốn anh và em xa nhau, xa mãi chẳng gặp lại một lần sau cái ngoảnh mặt ngày hôm đó.

Mọi thứ cứ như những thước phim trả ngược quay về như mới ngày hôm qua. Em thấy cô ấy yêu anh nhiều. Em lại thấy hình ảnh mình ngày xưa, có điều giờ vị trí đó không còn là của anh. Chắc cô ấy chăm sóc anh tốt hơn em, em thấy vẻ mặt anh hạnh phúc lắm. Nhìn anh hạnh phúc như vậy em thấy ấm lòng hơn, anh hãy luôn biết trân trọng gia đình và cô ấy nhé.

Vài dòng viết vội dù biết anh cũng chẳng đọc được, em cũng sống hạnh phúc và trân trọng bản thân lắm. Lúc về có người bảo anh nhìn em mãi, nhưng em đã chẳng ngoáy đầu lại. Em đã là quá khứ đã qua, có ngoáy đầu nhìn thêm một cái, chào thêm một câu cũng chỉ khiến gia đình anh thêm xào xáo. Chi bằng em cứ vô tình đi lướt qua anh, chúng mình cùng giữ những kỉ niệm đẹp anh nhé!

Trốn vào một góc ôn lại những kỉ niệm xưa, em chợt khóc chợt cười. Khóc vì sao ngày đó ta đánh mất nhau quá dễ dàng. Cười để an ủi bản thân rằng có lẽ sự lựa chọn đó là đúng khi thấy nụ cười trên môi anh. Nếu được quay lại, anh có còn muốn yêu em không? Anh có dễ dàng buông tay em như vậy không? Anh có vì em mà thay đổi không? Anh có thể nắm tay em chặt hơn không? Anh có thể vì em mà cố gắng hơn chút không? Thôi thì đã không thể quay lại, chúng mình cứ bước tiếp đi anh ạ. Chẳng biết bao giờ hai đường thẳng mới có thể cắt nhau lần nữa. Giá chúng mình là hai đường song song, để em còn có thể thấy anh thường xuyên hơn.

Thủy Tiên

0 287

Chị và anh quen nhau gần 10 năm từ lúc còn đi học. Công việc của anh chưa ổn định nên chị vẫn chờ anh. Chờ đợi đằng đẵng cả quãng thời gian dài cuối cùng anh lại đi cưới người con gái phụ bạc chị với lý do không hợp. Tình tiết cứ ngỡ như trong phim vì ngoài đời thực có ai lại phũ phàng đến thế.

 

Hoa cưới

Hoa cưới – Ảnh minh hoa

 

Chị bàng hoàng, hụt hẫng, xót xa nhưng cũng chẳng oán trách anh lời nào. Anh là cuộc sống, là hơi thở, là sinh mạng của chị. Với chị anh là mối tình đầu và duy nhất. Chị chấp nhận hy sinh tuổi trẻ để chờ đợi anh để cuối cùng được gì. Nhìn chị như ngây như dại mà tôi thương lắm. Đàn ông bao nhiêu tuổi cũng được, chỉ cần có tiền đồ sẽ chọn được người phụ nữ vừa tốt vừa trẻ. Còn phụ nữ thì khác, có được mấy năm xuân xanh, không trân trọng dẫu có kiếm được tấm chồng, họ cũng chẳng yêu thương trọn vẹn mà đa phần chỉ vì người đó hợp với cuộc sống gia đình.

 

Bất giác rùng mình nghĩ về tương lai của mình. Đàn bà, thông minh, xinh đẹp cũng không bằng may mắn. Cứ hy sinh cả đời mình để làm tốt cái bổn phận người mẹ, người dâu, người vợ, để rồi cuối cùng nhận được bao nhiêu là tấm lòng chân thật, bao nhiêu là sự phũ phàng chán cơm thèm phở.

 

Tôi biết chuyện của anh chị, cũng là nhân chứng cho mối tình ấy. Thuở ấy, anh theo đuổi chị khó khăn lắm. Chị tuy không phải hoa khôi của trường nhưng cũng thuộc dạng dễ nhìn, đáng yêu, ăn nói khéo léo, tính tình chân thật. Anh phải vất vả đánh đổ bao nhiêu “vệ tinh” để giành lấy trái tim của chị.

 

Có khi anh về quê, vác theo đủ thứ lỉnh kỉnh không đáng giá như biết chị thích ăn bưởi, lần nào về quê anh cũng vác lên vài trái. Anh không ngại cực khổ đèo chị trên chiếc xe đạp đi khắp các phố phường chả bao giờ thấy mệt. Anh tự tay làm tặng chị những món quà mà chị vẫn giữ như một “kho báu” vô giá. Anh luôn dành cho chị những thứ tốt nhất mà anh có thể. Chị đáp lại bằng việc cùng anh chịu khó trải qua những tháng ngày gian nan.

 

Ai cũng tưởng rằng họ sẽ có một kết thúc đẹp. Nào ngờ, ra trường đi làm. Anh chị công tác xa nhau. Anh được sắp xếp về thành phố còn chị vẫn ở lại huyện. Anh và chị có thêm nhiều mối quan hệ mới nhưng chị vẫn yêu anh và chờ anh. Còn anh, anh “lọt” vào mắt xanh của cô con gái “rượu” của giám đốc nên anh quay về bảo chị chia tay vì lý do “không hợp.

 

Vâng, hai chữ không hợp nói thì đơn giản lắm, nhưng đằng đẵng gần mười năm trời, quãng thời gian ấy có tha cho tuổi trẻ??? Dẫu nó có tha cho tuổi trẻ nhưng còn vết thương nơi con tim???? Bao giờ chúng được lành lại????

 

Tôi nhìn thấy chị thì lại nghĩ về mẹ, về bà, về những người phụ nữ đáng kính hy sinh cả đời vì người đàn ông của đời mình, vì những đứa con của mình. Để cuối đời nhìn lại, may mắn có được người đàn ông yêu thương thật lòng và những đứa con có hiếu thì coi như là xứng đáng, còn gặp phải loại “có trăng quên đèn” hay con cái bất hiếu phải chăng tất cả đều là vô nghĩa.

 

Mang thân phận đàn bà, con gái sống trong xã hội này đã là một thiệt thòi, huống gì là chọn sai một lần, đau khổ một đời. Nếu câu chuyện này xảy ra ngược lại thì có lẽ xã hội đang lên án gay gắt, còn với chuyện của chị tôi, hầu như những người biết đều chỉ nói cùng một câu giống nhau “Đàn ông mà…”. Tôi không chấp nhận cái lí do đó, nếu họ nói lý do là vì “Tình yêu mà, nó đến rồi đi mà ta không thể điều khiển…” thì có lẽ tôi và chị đều đỡ sốc hơn.

 

Hợp hay không mà dùng thời gian gần mười năm để phán xét, dùng tuổi xuân của con gái người ta đánh đổi, dùng lòng tin và sự yêu thương để trả lời có phải quá tàn nhẫn không? Rồi chị còn có thể tin và yêu ai? Rồi ngày mai chị có cái nhìn thế nào với những người đàn ông bên cạnh chị. Sao không phải chia tay rồi anh mới đến với người con gái khác mà là sắp cưới rồi anh mới quay về cắt đứt tình cảm với chị.

 

Dĩ nhiên cả tôi và chị đều không làm hỏng đám cưới của anh, nhưng nếu anh có đoc được những dòng này, tôi chỉ muốn hỏi anh, anh có còn là con người không???? Tôi nghĩ cũng có chút may mắn vì anh chị chưa kết hôn nếu không chị tôi lại mang tiếng “một đời chồng”. Sự xuất hiện của người thứ ba âu cũng là may mắn cho chị nhận ra và rẽ hướng khác cho cuộc đời của chị. Tôi và chị chỉ cầu mong anh thật lòng với cô ấy, đừng đối xử với người đến sau như cái cách anh đã làm với người đến trước, phụ nữ chúng tôi suy cho cùng có lỗi gì đâu chứ. Nếu có thì đó là lỗi đã quá yêu anh…..

 

Bảo Ngân

0 280

Chị, người con gái duyên dáng thùy mị, thời con gái bao nhiêu người mong đuổi. Song chỉ yêu mình anh, mặc cho gia đình phản đối, cha mẹ lo lắng, cũng nhất quyết chỉ lấy anh cho bằng được. Tôi gọi chị, ngoài người phụ nữ ngọt ngào, còn là người phụ nữ bản lĩnh. Bản lĩnh đấu tranh cho tình yêu của mình, bản lĩnh có được người đàn ông mình yêu thương, mặc dù với điều kiện của chị, có thể phải xứng đáng với một người đàn ông tốt hơn.

 

Lòng tin

Lòng tin – ảnh minh họa

Có lần tôi hỏi chị: Vì sao chị lại chọn anh?
Chị bảo, chị thương anh vì anh hiền lành, tuy cục tính nhưng là người thật thà, tốt bụng, và có chút gì đó đáng cho chị thương yêu, bảo vệ. Thế là chị chọn anh làm chồng.
Ngày cưới diễn ra chóng vánh, chị chủ động đề nghị với gia đình chồng lược bỏ đám hỏi để bớt tốn kém cho họ nhà trai, vì chị biết anh cũng không khá giả gì, tài sản duy nhất anh có là tấm bằng đại học.
Chị lấy chồng xong, càng mặn mà, ngọt ngào. Vẻ quyến rũ và hiểu biết của một người đàn bà làm chị càng cuốn hút hơn. Anh vẫn thế, vẫn cục tính và hiền lành..
Tôi đến thăm anh chị một chiều mưa cách nay đã lâu, anh giúp vợ dọn mâm, tiếp bạn chu đáo. Chị khoe, cơm anh làm, anh giỏi lắm, hay phụ giúp chị việc nhà..
Tôi thoáng nhìn anh, người đàn ông mà chị chọn đây sao? Người đàn ông cục mịch và khắc khổ, có phần khờ khạo, người đàn ông nói tiếng trước lọt tiếng sau mà bọn bạn gái chúng tôi thường cười đùa trêu chọc ngày họ mới quen nhau đây sao?
Chị vẫn cười, nụ cười hiền lành và sáng sủa, nhưng đôi mắt chị đã tắt hẳn niềm vui. Bữa cơm sống sượng, thái độ mọi người nhìn nhau gượng gạo, không ai nói ai nhiều..

Hôm sau, tôi hẹn chị cafe, 7 giờ tối, tôi lại ngõ đón chị.
7 rưỡi chúng tôi vào quán, vừa ngồi với nhau một lúc, chồng chị gọi. Đầu dây bên kia quát tháo ỏm tỏi những câu “bà đang làm gì” “bà đi với ai đó” “khi nào thì bà về” “con nào, có thật là con L không, nếu đúng nó thì đưa tôi nói chuyện” ….
Chị vẫn ôn tồn “Có gì lát em về rồi nói.”

Chị nắm tay tôi, nắm hờ, rất nhẹ, hát khe khẽ “Lời ru buồn, nghe mênh mang mênh mang..”
Tôi hát hòa với chị “Bướm vàng, đã đậu nhánh mù u rồi, lấy chồng sớm làm gì, để lời ru….” … Thì chị khóc.
Những giọt nước mắt của chị lạnh ngắt, rơi xuống bàn tay tôi.

Tôi ngước nhìn chị, trời ơi, hoa khôi một thời của trường chúng tôi đây sao? Đôi mắt thâm quầng, tiều tụy, da nhợt nhạt, xanh xao, bao lâu rồi tóc chị chưa nhuộm, quần áo chị chưa mua, chị tuềnh toàng và rối bời..
“Loại mỹ phẩm tốt nhất trần gian này là hạnh phúc, chị đã thiếu nó từ lâu rồi đúng không?”
Chị gật đầu, khẽ hát gì đó trong miệng, vừa hát, vừa khóc, lại cười, nụ cười như khóc..

Điện thoại rung, lại là anh gọi, tôi bắt máy, đầu dây bên kia cũng là những tiếng quát tháo khô cằn và gắt gỏng, “mày đang đi với thằng nào, hả, tao chém vỡ sọ nó ra..”
Tôi quát “Anh có thôi đi không thì bảo?!”
Thì ra, hai năm chung sống anh chẳng có chút lòng tin nào ở chị, lúc nào đầu anh cũng đầy những nghi hoặc và đay nghiến chị. Anh nhốt chị trong nhà, không cho giao tiếp bè bạn, cũng không cho hoạt động xã hội, nơi chị ở là bốn bức tường.. Là nhà tù chứ đâu phải là tổ ấm?

Chị nhìn tôi, bảo “Em à, chị đã có một quyết định sai lầm cho cả cuộc đời mình..”

Tôi ôm chị, chúng tôi cùng khóc.
Tình yêu, lòng tin, chỉ có thể song hành, không thể nào tách biệt. Không thể cho người mình yêu vào lồng, vào két, khóa lại rồi đi quanh nhìn ngắm và nói yêu. Đức hạnh cũng không ở trong bốn bức tường, cũng không ở trong người đàn bà rối bời và xấu xí, theo kiểu càng xấu mới càng đức hạnh. Tình yêu là cùng thăng hoa chứ đâu phải là rút cạn đời sống của nhau..

Hai năm sau, tôi gặp lại, chị bước từ con tay ga sang trọng, bộ comple hồng be cùng mái tóc uốn lọn mượt mà, trang điểm nhẹ nhàng, nhìn chị đài các và sang trọng đúng với đẳng cấp của chị. Chị vừa đi chùa về, tranh thủ cuối tuần không làm việc chị lại vào chùa, chị tìm niềm vui nơi bến bờ an lạc đích thực.
Thì ra, chị đã ly hôn. Chị bước ra cuộc đời và làm chủ lấy vận mệnh của mình, trân trọng lấy danh dự của mình, tự do và thực sự hạnh phúc.
Thì ra, bến đỗ của người phụ nữ thực ra chẳng phải là người đàn ông nào, mà chính là bản thân của cô ta, kiêu hãnh và độc lập.
Tôi nhìn chị, chị nhìn tôi. Tôi định hỏi, nhưng chị hỏi ngược lại tôi: “Chị đã hạnh phúc rồi, phải không?”
Tôi gật đầu. Đúng vậy!

 

PL

Con gái! Hãy tìm cho con một người đàn ông trung thực làm chồng, và hãy giúp anh ta mãi trung thực. Anh ta giàu hay không không quan trọng, miễn là anh ta độc lập. Hãy coi trọng niềm kiêu hãnh và sự đức hạnh của anh ta hơn bất cứ điều gì khác. Đừng nghĩ về bất cứ sự ưu việt nào ngoài sự ưu việt của linh hồn, và bất cứ sự giàu có có nào ngoài sự giàu có của con tim. Một người trung thực, biết xét đoán và nhân đức, vượt lên trên những điều nhỏ mọn của thói hão huyền và sự ngông cuồng của trí tưởng tượng, coi trọng việc làm điều tốt đẹp hơn sự giàu sang, trở nên hữu ích hơn là khoe mẽ, sống đơn giản khiêm tốn trong khả năng của mình và không mắc nợ nần, đó là người đáng kính nhất trong xã hội. Hãy làm anh ta và tất cả những gì về anh ta trở thàn người hạnh phúc nhất.

Daughter! Get you an honest man for a husband, and keep him honest. No matter whether he is rich, provided he be independent. Regard the honor and moral character of the man more than all other circumstances. Think of no other greatness but that of the soul, no other riches but those of the heart. An honest, sensible, humane man, above all the littleness of vanity and extravagances of imagination, laboring to do good rather than be rich, to be useful rather than make a show, living in modest simplicity clearly within his means and free from debts and obligations, is really the most respectable man in society, makes himself and all about him most happy.

John Adams

   3

0 263

Hôm nay là một ngày rất may mắn với anh, vì vừa có một cô gái đến bảo em nhắn với anh rằng “em rất nhớ anh, nhớ anh nhiều lắm, một ngày không gặp anh em chẳng làm được gì cả” Woa…anh thật là hạnh phúc quá đi, cô ấy tốt với anh quá nhỉ????

 

Thư dành cho em

Thư dành cho em – ảnh minh họa

 

Anh biết không??? Cô ấy nói với em rằng

- Cả ngày hôm qua không gặp anh mà cô ấy ko làm được gì cả đấy….

- Cô ấy nói rằng trái tim anh đang tổn thương nên cô ấy đang cố gắng làm lành nó, không để anh quên người kia nhưng chỉ ở cạnh để anh biết rằng Anh Không Cô Đơn….

- Cô ấy nói với em rằng anh được rất nhiều cô gái để tâm nên cô ấy chỉ dám ở cạnh anh, nhưng nếu có cô nào có ý định làm gì anh thì cô ấy sẽ…. năn nỉ cô gái kia hoặc…. hù doạ cô gái kia rằng ” nè, tôi sẽ nhốt cô vào cái phòng không có cái gương nào đấy…”

- Anh biết không??? Cô ấy nói với em rằng tối qua cô ấy chờ tin nhắn của anh vì anh bảo rằng khi nào lên tới anh sẽ nhắn tin cho cô ấy, đến tối cô ấy điện thoại cho anh để biết rằng anh đang ngủ – Bình An – cô ấy đã nói dối anh rằng cô ko chờ anh mà đang ngủ giật mình dậy…. Giận đấy biết không ngốc…..

- Anh biết không??? Kể cả khi cô ấy không yêu anh, tự bảo bản thân không yêu anh, và cô ấy cũng biết anh Không yêu cô ấy, nhưng cô ấy vẫn ghen khi người ngồi sau xe anh không phải cô ấy…..

- Anh biết không??? Khi 2 người quá lý trí ở cạnh nhau thực sự không có gì đáng lo hay bận tâm nhưng đôi lúc cũng là một thiệt thòi anh nhỉ…..

Khi anh đọc những dòng này, đừng suy nghĩ 2 câu “cảm ơn” và “xin lỗi” nhé…. anh chỉ cần mỉm cười thôi, cô ấy sẽ cảm nhận được hết, cô ấy chỉ cần có thế, cô ấy muốn làm được điều đó…….

Và đừng nghĩ rằng em đang vắt óc ra viết những dòng này vì anh đấy, chỉ vì em rảnh quá, dở dở hâm hâm nên viết xằng viết bậy thôi…..

Hiihihi, anh biết không cô ấy là người đang cọc cạch lên ngồi đánh máy những dòng chữ vớ vẩn này để làm anh vui đấy…. Đoán được ai không???

Biết sao em thích ngồi sau lưng anh không??? Vì khi đó em và anh đều nhìn về một hướng, em sẽ biết anh làm gì, không cần đoán anh nghĩ gì, nhẹ nhàng ôm anh, ngửi mùi cơ thể của anh, vùi đầu vào lưng anh, hoặc có khóc…. anh cũng chẳng biết đựơc…. Em không muốn anh lo cho em, cuộc sống quá nhiều thứ cần anh lo rồi, em chỉ muốn là chỗ dựa yên bình cho anh thôi…. À, mà tính ra em lợi quá còn gì, ngồi sau lưng em làm được hàng tá việc

Chở em đi ăn kem tối nay nhé. Hạnh phúc của em là đựoc ngồi sau lưng anh và cạp cạp cạp, măm măm măm

P/s: à, anh có quyền đọc, có quyền ko đọc, có quyền reply, cũng có quyền không reply, nhưng khi reply hãy lưu ý từng mục nhỏ như Chủ đề, bởi ko phải người nào cũng thờ ơ với cái mail mình nhận được, ko phải người nào cũng vô tâm khi mở mail và cho vào mục đã đọc và chẳng quan tâm, có những người coi trọng từng thứ nhỏ nhặt nhẩt dù chi là dấu chấm hay phẩy, có lẽ em cũng chỉ là 1 người đang lướt qua cuộc đời và làm nó sinh động, có nghĩa, sau đó em cũng được đưa vào mục Bị Quên Lãng, thì dù là vậy anh cũng hãy trân trọng nó, dù sao này nó chỉ là 1 miền kí ức, nhưng em hứa với anh rằng, em chưa bao giờ mang đến kí ức tồi tệ cho anh.

Có thể em là 1 người bình thường với anh, nhưng anh là 1 người đặc biệt với em, vì thế đừng đối xử với em như 1 người tầm thường….. hạnh phúc đến với em ko phải từ những điều lớn lao như anh yêu em, anh nhớ em, nó nhỏ nhoi lắm nên đôi lúc người ta ko nhận ra hoặc đang quên đi mất…. 1 cái mail anh reply thể hiện anh quan tâm cái mail đó, 1 tin nhắn anh trả lời thể hiện anh cần người đó, hay đơn giản nhường đối phương cúp máy trước thể hiện anh ko muốn họ phải nghe tiếng tút tút khô khan, một lời nói có sức mạnh vực dậy một người và giết chết một người…. anh ko phải là người khô khan, anh rất đa cảm nên đừng nói với em rằng anh ko quan tâm mà chỉ là anh quên thôi

Em đó, dở dở hâm hâm nhưng không biết sao anh cứ không quên em được. Còn nhớ anh không, người đi ngang đời em? Em hạnh phúc không? Em có lạnh lắm không ở nơi đó? Anh vẫn giữ lời hứa chờ em ở nơi ấy hàng năm nhưng giờ chỉ còn mình anh chờ đợi. Em đi rồi, em nhẫn tâm rời bỏ anh. Anh vô tâm, anh đợi mất em rồi anh mới biết. Ngày ấy có em, anh không giữ. Giờ đây mất em, anh tiếc nuối. Anh không giỏi viết như em, chỉ có thể đọc lại những lá thư em viết cho anh. Ở nơi ấy, em bình an nhé. Rồi sẽ có ngày anh tìm đến bên em.

Mọi thứ xảy đến quá vội vàng khiến anh và em chưa kịp nói lời tạm biệt đã phải xa nhau mãi mãi. Chúng ta đều đã bỏ phí quá nhiều thời gian để có thể ở bên cạnh nhau. Anh cứ nghĩ em sẽ mãi bên anh nên chẳng hề chăm sóc em chu đáo. Giờ đây anh hối hận lắm em ạ. Nếu có thể quay lại anh chỉ muốn được bên cạnh em, nghe em nói cười. Với anh đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất. Em yên nghỉ nhé, enh sẽ mãi nhớ về em, ngốc ạ!